Wonderwall – Câu chuyện về bài ca chiến thắng của Manchester City

Viết bởi Thư Vĩ |

Khi sân Etihad nở bung như một đóa hoa màu xanh để ăn mừng chiếc Cup Ngoại hạng Anh của Manchester City thì cũng là lúc những chiếc loa đồng loạt phát ca khúc Wonderwall. Các cổ động viên của nửa xanh Manchester lập tức bắt giọng theo. Và trong hàng chục ngàn fan hâm mộ đó là hai thành viên của Oasis, ban nhạc đã làm nên bài ca chiến thắng này của thành Manchester.

Sky Blues treo băng rôn lời bài hát của Oasis

Sky Blues treo băng rôn lời bài hát của Oasis

Bài ca chiến thắng của Manchester City

Các con đường ở phía đông thành Manchester trước trận đấu cuối cùng giải Ngoại hạng tràn ngập màu xanh. Những Sky Blues (người yêu thích đội bóng Manchester City) bật loa, cụng bia và cùng nhau hát ca khúc Wonderwall của Oasis. Sau đó, họ mang vào sân Etihad băng rôn ghi lời bài hát Oasis. Và cuối cùng, khi đội bóng của họ vô địch, họ lại cùng nhau hát Wonderwall.

Có người cho rằng: Wonderwall trở thành ca khúc yêu thích của Sky Blues sau một trận derby thành Manchester. Trong trận đấu đó, Manchester City, sau khi giành thế thượng phong, đã lập một hàng rào phòng ngự kiên cố để bảo toàn thắng lợi. Sáng hôm sau, báo chí Anh giật tít rằng đó là một “Wonderwall”. Các Sky Blues cảm thấy rất thú vị và từ đó coi Wonderwall như là ca khúc (không chính thức) của Manchester City.

Nhưng có lẽ câu chuyện đã bắt đầu trước đó khá lâu, từ những năm ’90, khi nguời Anh tự hào rằng họ có Oasis, ban nhạc đã vực dậy nền âm nhạc Anh đang đi xuống, đối trọng với dòng Grunge thống trị ở phía bên kia Đại Tây Dương. Thành Manchester lại càng tự hào bởi họ chính là thành phố nơi Oasis ra đời. Và các Sky Blues lại càng tự hào hơn nữa, bởi hai linh hồn của ban nhạc, hai anh em nhà Gallagher (NoelLiam), đều là fan trung thành của Manchester City.

Trong nhiều năm, người ta vẫn nghĩ Wonderwall là ca khúc Noel viết tặng bạn gái khi đó là Meg Matthews. Mãi tới năm 2002, anh mới tiết lộ rằng, thật ra là viết về “một người bạn tưởng tượng, người sắp đến và cứu rỗi cuộc sống của bạn.” Dù thế nào đi chăng nữa, hàng triệu người vẫn coi Wonderwall như một câu chuyện tình yêu, thứ tình cảm người ta bấu víu vào như phao cứu sinh giữa cuộc sống hỗn loạn khi đó.

Wonderwall được yêu thích rộng rãi bởi nó dễ hát với giai điệu tươi sáng, mang đến cảm giác vui tươi và chiến thắng. Điều này cũng áp dụng với các album đầu của Oasis và dòng nhạc Britpop nói chung. Tuy nhiên, hóa ra, đây chỉ là những điều tươi đẹp… trong mơ. Phía sau Wonderwall là những câu chuyện bấp bênh, như cách mà Oasis thường nói: “Maybe.” (Có thể)

Anh em nhà Gallagher trong màu áo Manchester City

Anh em nhà Gallagher trong màu áo Manchester City

Sự cứu rỗi từ phía bên kia bức tường

Wonderwall do Noel Gallagher viết; lần đầu được biểu diễn trên truyền hình Anh vào ngày 24/6/1995, chính thức ra mắt trong album (What’s the Story) Morning Glory? ngày 2/10/1995 và xuất bản dạng đĩa đơn ngày 30/10/1995. Ca khúc lấy ý tưởng từ bộ phim cùng tên Wonderwall, do George Harrison viết nhạc nền.

Phải nói thêm rằng, Wonderwall Music là album nhạc phim đầu tiên Harrison viết, và cũng là album đầu tiên của một thành viên The Beatles được phát hành sau khi nhóm tan rã. Tuy nhiên, âm nhạc của nó hoàn toàn không không giống với dòng Rock N’ Roll của bộ tứ huyền thoại. Cả album mang âm hưởng nhạc dân gian Ấn Độ, chỉ có một chút Anh ở ca khúc Wonderwall to Be Here. Vì vậy, dù anh em nhà Gallagher rất hâm mộ The Beatles; nhưng có lẽ, ca khúc Wonderwall lấy cảm hứng từ nội dung phim nhiều hơn là từ chất liệu âm nhạc.

Bộ phim Wonderwall xoay quanh mối tình thầm lặng của nhà khoa học lập dị Oscar Collins. Trong một lần tình cờ, Oscar phát hiện ra một lỗ thủng trên tường nhà. Qua đó, ông có thể nhìn thấy Penny Lane, bạn gái của gã nhiếp ảnh hàng xóm. Oscar si mê cô gái trong vô vọng và tạo thêm nhiều lỗ thủng để được nhìn thấy nàng ở mọi nơi. Khi Penny tự tử, chính Oscar là người đã phát hiện và cứu lấy cô. Điều này cũng được phản ánh trong lời bài hát: “Bởi vì có thể/  Em là người sẽ cứu rỗi cuộc đời tôi/ Nhưng cuối cùng thì/  Em chỉ là một Wonderwall.”

“Wonderwall” là từ không có trong từ điển. Noel nói rằng “Wonderwall” là: “bất cứ thứ gì khiến cho bạn cảm thấy hạnh phúc và khiến cho ngày hôm đó của bạn trở nên rực rỡ hơn. Những điều nhỏ bé nhất từ người mà bạn yêu thương.”  Điều này giống với tình cảnh Oscar, người chấp nhận một hạnh phúc “không ai hiểu được” bằng việc ngắm nhìn Penny Lane từ phía bên kia bức tường.

Khi thu âm album (What’s the Story) Morning Glory?, Noel muốn tự mình hát ca khúc này nhưng cậu em trai Liam lại khăng khăng giành lấy. Noel đã nhượng bộ và chọn hát Don’t Look Back In Anger, cũng là hit của Oasis. Dù vậy, có vẻ giọng hát buông thả của Liam là phù hợp hơn. Trong ca khúc này, Noel đã đặc biệt sử dụng hiệu ứng “brickwalling” để tăng cường độ âm thanh. Nhìn vào sóng âm của Wonderwall sẽ thấy: dày đặc những đoạn âm thanh có biên độ lớn. Còn khi nghe Wonderwall, dễ dàng nhận ra ở những đoạn điệp khúc: giọng của Liam ngân dài nhưng giữ nguyên độ lớn chứ không bị vuốt nhỏ như thường lệ.

Tất cả những điều này đã làm nên một Wonderwall phớt đời, trơn tru, đơn giản đến hoàn hảo như một giấc mơ nhưng mang tới nỗi nhức nhối khi tỉnh giấc. “Cuối cùng thì/ Em chỉ là một Wonderwall.”

Những bài hát mơ về đấng cứu rỗi không xa lạ trong âm nhạc Anh, đặc biệt là với người theo Thiên Chúa. Nhưng Wonderwall đưa nó về gần nhất với hiện thực, như thể chỉ cách nhau một bức tường. Hình ảnh về đấng cứu rỗi trong Wonderwall cũng chỉ đơn giản là một người bạn, người có thể ở bên, trò chuyện với nhau khi “những ánh đèn ngoài kia đã tắt”. Điều này phần nào phản ánh bế tắc của thanh niên thời kỳ đó, khi họ xa rời cuộc sống và sa vào những ảo tưởng.

Bìa đĩa đơn Wonderwall, lấy cảm hứng từ tranh của họa sĩ siêu thực René Magritte.

Bìa đĩa đơn Wonderwall, lấy cảm hứng từ tranh của họa sĩ siêu thực René Magritte.

Wonderwall nào cho Oasis?

Câu chuyện trong mơ của Wonderwall cũng giống như thành công của Oasis: đẹp nhưng không hàn gắn thực tế rạn nứt giữa hai anh em nhà Gallagher. Cùng có đam mê về âm nhạc và thể thao; nhưng đồng thời, họ cũng cùng nhau chịu đựng những bất ổn tuổi thơ do người cha nghiện rượu. Liam miêu tả anh trai mình như một kẻ lập dị trong gia đình. Noel lại thấy em trai mình là kẻ luôn có thái độ chống đối. Những cuộc chiến tranh giữa hai người đã bùng nổ từ nhỏ, khi họ buộc phải ở chung phòng. Về sau, dù trưởng thành và thành công với Oasis, họ vẫn ngừng công kích nhau. Đỉnh điểm của căng thẳng dẫn tới việc Noel tuyên bố rời khỏi ban nhạc vào tháng 8/2009.

Sau khi rời Oasis, cả hai tiếp tục sự nghiệp riêng của mình. Noel tiếp tục những sáng tác mang phong vị thời kỳ đầu của Oasis, thời kỳ mà tất cả các ca khúc trong album đều do anh viết. Thế nhưng người hâm mộ Oasis vẫn chưa chấp nhận. Có lần, khi Noel diễn ở Dubai, một nửa khán giả đã bỏ về khi anh hát những ca khúc mới. Có những chương trình, Noel phải khẳng định trước với báo giới rằng anh sẽ hát các ca khúc của Oasis.

Tuy nhiên, khi album solo đầu tay Noel Gallagher’s High Flying Birds ra mắt vào 10/2011, nó lập tức leo lên vị trí số 1 trên bảng xếp hạng âm nhạc của Anh. Dù vậy, chưa bao giờ người hâm mộ ngừng hi vọng về sự tái hợp giữa hai anh em nhà Gallagher. Hai người luôn đối nghịch nhưng buộc phải thừa nhận: chất giọng nhừa nhựa của Liam khiến cho những sáng tác của Noel trở nên trọn vẹn hơn. Thiếu Liam, Noel mất đi nét chấm phá trong âm nhạc. Hình ảnh Liam nghiêng mình để micro luôn ở giữa môi trên và mũi, Noel chơi guitar bằng tay phải dù thuận tay trái; là điều mà người hâm mộ luôn nhớ tới.

Wonderwall vẫn được họ trình diễn đơn lẻ. Noel mang ca khúc vào những tour diễn của ban nhạc mới Noel Gallagher’s High Flying Birds. Liam và vài thành viên cũ của Oasis (nay là ban nhạc Beady Eye) trình diễn trong bế mạc Olimpic London 2012. Có lẽ, nơi duy nhất họ cùng hòa giọng để hát Wonderwall là sân Etihad, khi Manchester City nâng Cup vô địch Ngoại hạng Anh. Cũng trong niềm vui chiến thắng này, Noel đã nhắn tin cho cậu em Liam. Thế nên, người hâm mộ lại một lần nữa hi vọng sự tái hợp của họ vào dịp kỷ niệm 20 năm ra mắt album đầu tiên Definitely Maybe (1994).

Oasis thành lập tại Manchester, Anh vào năm 1991. Ban đầu, ban nhạc có tên gọi là The Rain, gồm năm thành viên: Liam Gallagher (hát chính và trống lục lạc), Paul “Bonehead” Arthurs (guitar), Paul “Guigsy” McGuigan (bass guitar), Tony McCarroll (trống) và cuối cùng là Noel Gallagher (guitar chính, sáng tác). Ban nhạc có tổng cộng 8 đĩa đơn và 8 album đứng số 1 tại Anh, 15 giải NME Awards, 9 giải Q Awards, 4 giải MTV Europe Music Awards và 6 giải Brit Awards (trong đó có giải cống hiến năm 2007 và giải “Album xuất sắc nhất trong 30 năm trở lại đây” của bạn nghe BBC Radio 2), 3 lần được đề cử Grammy Awards.

Tính đến năm 2009, ban nhạc đã bán được 70 triệu đĩa trên toàn thế giới. Oasis được ghi danh trong sách Kỷ lục Guinness 2010 với thành tích “Ban nhạc có chuỗi bài hát dài nhất nằm trong top 10 bảng xếp hạng Anh” với liên tiếp 22 ca khúc lọt top 10. Oasis cũng được Guinness thế giới ghi nhận là ban nhạc thành công nhất tại Anh giai đoạn 1995 – 2005 với 765 tuần nằm trong top 75 bảng xếp hạng đĩa đơn và album.

Ca khúc Wonderwall nằm trong album thứ hai của Oasis mang tên (What’s the Story) Morning Glory?. Là một trong những ca khúc biểu tượng của Anh, được trình diễn trong lễ bế mạc Olimpic London 2012. Wonderwall từng được đề cử giải Grammy 1997 ở hai hạng mục: “Ca khúc Rock xuất sắc nhất” và “Màn trình diễn Rock xuất sắc nhất”.

Thư Vĩ

BÌNH LUẬN BẰNG FACEBOOK
Bình luận