Rhapshody tháng 10, rơi từ chiều vô tận…

Viết bởi Thư Vĩ |

(RockPassion.Vn) – Đứng lại ở lưng chừng buổi chiều, thật mơ hồ không biết thời gian đang trôi về phía hoàng hôn hay bình minh. Nhất là vào những ngày giao mùa uể oải ở Sài Gòn, tỉnh dậy sau cơn mưa bất ngờ, thấy trời lành lạnh, vài tia nắng nhàn nhạt lơ đãng ngồi trên mấy khói mây lững lờ u ám chưa kịp tan. Cứ như thể có một cuộc nổi loạn, mà hiệp sĩ Buổi Chiều đã giành chiến thắng tuyệt đối, khiến dòng thời gian chỉ còn là những bước nhảy từ buổi chiều này tới buổi chiều khác. Và Rhapsody tháng 10 văng vẳng đâu đó, khâu vá những khoảng trống trong không gian và thời gian đã mất.

Khi tiếng guitar chầm chậm kéo giãn buổi chiều ra đến vô cùng, tôi chợt thấy mình đắm chìm trong cái nắng hoe hoe cuối ngày của mùa thu Hà Nội, thành phố bị bỏ lại sau lưng. Mùa của những lồng ấp chiếu ánh vàng ấm áp. Mùa của đôi chim trò chuyện ríu rít quên tháng ngày trên sợi dây điện khẳng khiu chăng ra giữa trời thu ngăn ngắt.

I stay here in front of the mirror

So I can see her beautiful face

the red on her lips and the long long hair

She is my October…

Mấy câu hát này bỗng đến cũng trong một buổi chiều thu năm 2009, khi Vỹ Vlash lái motor chạy loanh quanh phố, bất chợt giật mình dừng lại, đếm đi đếm lại vẫn đủ 10 ngón tay, thở phào nhẹ nhõm, thấy cuộc đời vui hơn. Nhìn lên trời, lắc đầu thở dài ngao ngán… Ái tình… Bắt đầu trong một ngày tháng 10.

Đây chính là điểm bắt đầu của Rhapsody tháng 10, ca khúc thứ 10 trong Into The O của Oringchains, ban đầu vốn được viết bằng tiếng Anh mang tên She is my October với ca từ miêu tả tâm trạng khi yêu.

Từ sau cái buổi chiều lang thang đó, có nhiều buổi chiều khác đi qua đi lại như con thoi se sợi. Giai điệu của She is my Octorber từng bị bỏ ngang giữa chừng. Sau đó, ca từ được chuyển sang tiếng Việt, viết về một thời kỳ mệt mỏi kéo dài khi cả hai ở bên nhau nhưng không đi tới đâu. Những bản thu dang dở cũng nằm yên đó.

Đến cuối năm 2013 mới có một bản thu ưng ý và tên mới: Rhapsody tháng 10, ca khúc đặc biệt nhất của Into The O. Giữa không gian đa chiều của toàn album, Rhapsody tháng 10 khiêm nhường trong một buổi chiều, mộc mạc với tiếng guitar 12 dây và tiếng sáo vi vút. Sơn cũng thôi không phải lên giọng. Chỉ còn là những lời tự sự trôi dần về xa vắng.

Em bên ta… quá xa…

Nhưng Rhapsody tháng 10 không vì vậy mà mờ nhạt một màu. Chỉ là man mác buồn. Nỗi buồn của những câu chuyện tình “lưng chừng” không biết sẽ trôi về đâu. Giống như một buổi chiều chỉ miên man mưa và những nỗi nhớ lộn xộn.

Một ký ức. In trong mắt em buồn.

May là những ngày đó với Vlash qua rồi. Lần gần nhất gặp Vỹ, khuôn mặt điển trai hớt hải, thấy bên cạnh anh là Tháng 10 rực rỡ bằng xương bằng thịt. Chỉ có Rhapsody tháng 10 vẫn lặng lẽ ở đó, như miền đất lơ lửng, rơi xuống từng giọt chiều mênh mang.

enhanced-buzz-wide-2934-1381174584-12

“Vì sao anh đau khổ

Em hãy nói giùm anh

Em nói đi em hỡi

Vì sao em bỏ anh.”

(Heine)

Cả ca khúc không có từ “buổi chiều” nào nhưng mỗi lần nghe Rhapsody tháng 10, tôi luôn thấy một buổi chiều nhiều gió ùa về. Đúng là Oringchains rất giỏi trong việc vẽ không gian bằng âm nhạc. Mà cũng có thể là vì lần đầu nghe bản phối khí này, tôi đang đọc lại The Time In Between của David Bergen, nên bị cái tính “lưng chừng” ấy ám ảnh.

Cuối đông năm đó, cũng vào một buổi chiều, khi tôi đứng đợi dưới tán cây rụng lá, nàng xuất hiện từ một góc rẽ. Giọng nói líu lo và bàn tay ấm áp khiến tôi tưởng rằng mọi phiền muộn của chúng tôi đã trôi qua. Tiếc rằng đó lại là buổi hẹn hò cuối cùng. Nhưng ánh mắt lơ đãng cuối cùng đó vẫn ngày đêm lảng vảng hiện lên trước đôi mắt đỏ ngầu của tâm trí tôi.

Có những lúc muốn ngủ vùi ngày tháng…

Cho ta quên đi đợi chờ…

Lại một buổi chiều rời xa mãi…

Thư Vĩ

BÌNH LUẬN BẰNG FACEBOOK
Bình luận