- RockPassion.Vn – Cộng đồng Rock Việt Nam - http://rockpassion.vn -

PAK – Phá thì cũng tốt chứ sao

(RockPassion.Vn) – ‘Lăng mạ tập thể là một môn thể thao đẫm máu cần chấm dứt.’ Monica Lewinsky.

1 [1]

Đây là bài cảm nhận cá nhân.

Tôi không nghe Phạm Anh Khoa nhiều, cũng như tôi không tập trung nghe rất nhiều ca sỹ bởi lý do đơn giản là tôi đã dành phần lớn thời gian cho những dòng nhạc, ban nhạc ruột rồi. Tuy vậy cũng không thể nói là xa lạ vì cũng theo dõi Anh Khoa từ Sao mai điểm hẹn 2006, thỉnh thoảng phải đi show hoặc điểm tin (do công việc). Riêng album Phá của Khoa thì lại càng không lạ. Những bài Hương Ngọc Lan, Biển Khát đã nghe mòn mỏi của Mỹ Linh (có thời cũng đứng dưới bóng ngọc lan mà ngẩn ngơ lòng), Giọt nắng bên thềm thì nằm lòng của Thanh Lam, Ngày không mưa thì nghe bản của Hồng Nhung hết mùa mưa này tới mùa mưa khác.

Tuy vậy, khi nghe album Phá của Khoa, tôi thấy chẳng có gì kiểu như “buồn nôn” hay “táo bón” cả. Tôi thấy album nghe được, thậm chí có chỗ đi vào lòng hơn vì nhạc Rock cao trào dễ gây hưng phấn. Tuy nhiên, nếu bạn cảm thấy cảm giác như trên thì cũng chẳng có gì sai trái. Bản thân tôi cũng từng “thốn” khi lần đầu nghe David Archuleta hát When You Believe (bây giờ hết rồi, nghe thấy bình thường).

Về việc đạo nhạc Pantera: Tôi không đồng tình việc đạo nhạc. Không có gì biện minh cho việc đấy. Rock Việt cũng ầm ĩ một dạo vì có một band rất nổi tiếng, thuộc diện nhiều fan bậc nhất Việt Nam, cũng đạo nguyên si cả Intro đấy sao? Nhưng không vì lỗi bé mà nhổ toẹt hết rất nhiều cố gắng khác của họ. Ngoài ra, tôi biết (ít nhất là 1) bạn chẳng nghe Pantera ngày nào nhưng đi đâu cũng cmt walk walk walk.

Về biệt danh “quý ông hát Rock”: đây là của nhạc sỹ Huy Tuấn đặt cho Anh Khoa trong đợt thi Sao mai. Lý do là vì Khoa khi đó mới 21 nhưng như cụ non, thích Rock một cách chín chắn. Tuy nhiên, chính Khoa, khi bị hỏi, luôn trả lời rằng cảm ơn Huy Tuấn nhưng không thích bị gọi như vậy, biệt danh ấy không phù hợp.

Một số điểm tôi thấy Khoa được:

  1.  Khoa có kỹ thuật tốt, từng được giải của Hội đồng nghệ thuật (tôi không quá ham thích các giải thưởng hay học vị gì với lại chẳng phải nhiều rocker của underground Việt Nam cũng rất thích tham gia các cuộc thi truyền hình đấy sao? Trên thế giới cũng nhiều Rocker đi từ tài năng tự phát và cũng rất nhiều người được học tập thanh nhạc bài bản). Các thành viên khác của PAK cũng là những người có kỹ thuật tốt. Chẳng có gì sai trái khi bạn có kỹ thuật tốt cả.
  2. Định hướng chuyên nghiệp. Khoa cộng tác với những nhà sản xuất âm nhạc hàng đầu Việt Nam như Huy Tuấn, Đức Trí, Tuấn Khanh, Hà Quang Minh… Thu âm và hình ảnh đều rất bài bản. Bạn thích Rock bụi bụi không thích chuyên nghiệp? Vậy đừng nghe Rock của bọn tây nữa.
  3. Chịu khó tìm tòi. Album đầu là sáng tác của Khoa. Sau đó là một album theo phong cách Acoustic. Gần đây thì “phá” các hit. Sau Phá, có rất nhiều sáng tác của các thành viên PAK. Không thể nói là PAK không biết sáng tác. Họ cũng rất biết làm mới theo nhiều cách. Tôi thích sự sáng tạo (đổi mới). Không phải cái nào cũng được toàn dân chấp nhận. Tôi thấy ở nước ngoài nhiều đứa làm toàn trò không giống ai, nhất là bọn Nhật. Chỉ khác là dân chúng ở đấy ít phê phán. Họ chấp nhận tính cá nhân của mỗi người và thích dành thời gian cho sở thích, đam mê của bản thân hơn.

Ngoài lề thì tôi có gặp Khoa một lần (không phải trên sàn diễn) ở một quán chay trong Sài Gòn. Tôi có ấn tượng rất tốt. Khoa đi ăn một mình, người ngợm bù xù nhưng trông thậm chí có phần rụt rè. Tất nhiên đây là cảm nhận cá nhân (cũng như toàn bộ bài viết này là nêu ý kiến cá nhân).

Nói chung, tôi thấy khi bình luận thì nên có lý lẽ một chút và tốt nhất là đừng để đám đông thao túng khiến ta nói như cái thùng rỗng kêu to. Dành thời đó cho những sở thích cá nhân thì hơn.

P/s: Tôi đã gặp các trường hợp trên mạng thì chửi bới cạnh khóe nhưng khi Khoa có show thì vẫn xòe tay ra xin vé miễn phí để đi nghe.

Mann