- RockPassion.Vn – Cộng đồng Rock Việt Nam - http://rockpassion.vn -

Những mảnh vỡ và chuyến xe đưa tiễn sự ngây thơ

(RockPassion.Vn) – Những câu chuyện vui mà sẽ chẳng ai cười..

Bạn từng có một thời mê mẩn những bản tình ca mùi mẫn, nhưng giờ những thứ sến sẩm ấy đã chẳng còn đủ để thõa mãn cái tâm hồn yểu điệu và nhạy cảm của bản thân? Nếu bạn đã “trải nhạc” đến mức độ ấy, cái ngưỡng mà Neil Young có câu hát nổi tiếng để miêu tả – Out of the blue, into the black; thì xin đừng ngồi một chỗ đợi chờ những giây phút hiếm hoi như Yesterday once more của The Carpenters hay ước thầm có loại tiên dược  có thể khiến người ta quên hết mọi thứ và được thưởng thức lại mọi thứ sách, phim, nhạc mà mình mê mẩn như lần đầu trinh nguyên nhất; mà hãy nhớ: Death Cab For Cutie, Death Cab For Cutie, Death Cab For Cutie …

deathcabforcutiereview

Đúng vậy! Đó là câu thần chú có thể giúp bạn thoát khỏi cái sự trống rỗng trong những tình cảnh trớ trêu như thế. Câu thần chú bắt đầu hiệu nghiệm từ năm 1997, có tác dụng mạnh mẽ nhất vào khoảng giữa thập niên 2000s và mới đây tự nhiên phảng phất trở lại vào tháng 4 năm 2015. Nếu bạn chưa biết Death Cab For Cutie là gì, thì nên “google” tự tìm hiểu; vì bài viết này sẽ chẳng giúp bạn biết hay thích nó. Nhưng nếu bạn đã từng trải thử qua phần nào ma thuật của câu thần chú ấy, tôi nghĩ những dòng dưới sẽ giúp bạn biến những trải nghiệm ấy trở thành tình yêu. Còn nếu không thích cả 2 phương án trên thì nên dừng ở đây và tắt tab ra ngoài. Nhưng trước đó đừng quên bấm like hay share, để lỡ có ai nhìn thấy, họ sẽ có cơ hội được đến với một ban nhạc tuyệt vời.

Sự phi lý, lãng mạn và kỳ lạ luôn là những bản chất muôn đời của tình yêu. Nhận xét ấy vẫn đúng cho đến năm 1997, khi ba yếu tố kia lại tự nguyện tìm đến và chui tọt vào những bài hát của Death Cab For Cutie. Nếu ta gọi tình yêu là chiếc lá; nhạc của chúng nó sẽ có chồi non, có chiếc xanh chứa chan diệp lục và cả những cái héo khô, quắt queo vật vờ trên cành khô xơ xác. Nhưng có điểm thú vị là những chiếc lá già khô đét, quăn queo nhất của nhạc Death Cab mãi chắc sẽ chẳng bao giờ rụng xuống. Tôi hay gọi họ là Chuyến xe đưa tiễn sự ngây thơ. Chuyến xe đang chạy. Trên đó chở sự ngây thơ. Âm nhạc của họ là chuyến hành trình vô tận nhằm kết liễu một hành khách đang quá giang ở ghế sau. Thế nên, dù cho “héo” đến mấy, những bài hát của Death Cab For Cutie mãi cũng chỉ là chiếc lá ngả nâu, chẳng thể lìa cành; cứ mãi ở đấy mà mòn mỏi, chênh vênh, đau đớn.

Tờ Rolling Stone từng có thời miêu tả nhạc Death Cab những cảm xúc dạt dào trên cái nền vô cảm. Cái nền ở đây chẳng phải chỉ mỗi nhạc nền, mà là cả câu chuyện được kể qua từng bài hát. Nhưng câu chuyện đần độn, khó hiểu, đểu giả mà lại cực kỳ … đáng yêu. Nghe Death Cab For Cutie, ta có cảm giác như đang đọc những truyện ngắn của đại văn hào Pháp gốc Séc – Milan Kundera trong tuyển tập Laughable Loves (Những mối tình nực cười).  Vài câu chuyện ngược đời lố bịch, chủ đích tự nêm 2 thìa to châm biếm và lỡ tay đổ ngập ngụa đắng cay..

Xưa, tôi có hẹn hò một cô gái,

với đôi mắt trong xanh như mùa hè thẳng đứng.

Rồi một sáng nọ, để một mảnh note đầu giường:

“Một ngày nào đó, em sẽ được yêu thương!”

Xong tôi té…

Đó là thứ nhạc mà Death Cab gọi là “love song”. Điều thú vị là cô gái “mùa hè” ở trong bài kia không chỉ có thật, mà lại chính là Summer trong bộ phim nổi tiếng được nhiều bạn yêu thích 500 ngày mùa hạ. Zooey Deschanel là vợ cũ của Ben Gibbard, kẻ sáng tác bài hát trên và cũng là giọng hát mộng mị của Death Cab. Tất nhiên, bài hát này không viết với mục đích dành tặng cô nàng, chỉ là cô đen đủi khi tự nhiên rơi vào đúng hoàn cảnh y chang thế.

Yên tâm! Mọi trái tim đều tự biết hàn gắn

Và mọi ký ức về anh sẽ chỉ là một giấc mơ..

Thế đấy! Nếu bạn mang nhạc Death Cab đi tán gái thì rất dễ bị ăn vả. Nhưng nếu:

Ôi tình yêu của anh

một ngày kia em sẽ chui xuống lỗ.

Nhưng đừng lo

vì anh sẽ ở ngay phía sau

cùng em đi vào bóng tối..

Nghe cũng đáng yêu đấy chứ! I will follow you into the dark tính đến nay hình như vẫn là single bán chạy nhất của ban nhạc sến rởm này. Nói thật bài này tôi thấy bình thường.  Chắc nhiều người thích vì đem đi đệm hát tán gái được. Nhưng nêu ra ở đây là để nhấn mạnh rằng ngay cái bài hát đáng yêu nhất của Death Cab nó cũng rất hãm tài.

Trở lại mảnh cảm xúc “buồn man mác” như ở đầu bài, nếu bạn lang thang ở một vài diễn đàn, hội nhóm hãy bất cứ nơi đâu có thể tranh luận về indie rock thì chắc chắn sẽ có kẻ giới thiệu hãy nghe ban nhạc này. Với hai album Transatlanticism (2003) và Plans (2005), ban nhạc cũng để lại những dấu ấn tương đối to lớn trong làng indie/alternative rock với chất nhạc du dương, mộng mị cùng ca từ thú vị và cực kỳ nhiều hình ảnh đẹp.

Tháng 4 năm 2015, album phòng thu thứ 8 của ban nhạc chính thức được phát hành. Album được đánh giá ở mức trung bình khá, và là album duy nhất sau gần chục năm khiến người ta liên tưởng lại đến hai album nổi tiếng đã nêu ở phía trên. Kintsugi – một loại hình nghệ thuật truyền thống của Nhật Bản với việc sắp xếp những mảnh gốm đã vỡ để tạo thành một sản phẩm như ban đầu là cái tên dùng để gọi album này. Ngẫm ra thì nhạc Death Cab For Cutie trước giờ nó cũng như Kintsugi, đẹp nhưng vỡ vụn. Điều quan trọng nhất là những mảnh vỡ ấy được hàn gắn tinh tế, trở thành kiệt tác và vượt xa nguyên mẫu ban đầu.

Hôm nay, ngồi nghe Kintsugi tự nhiên tôi thấy chiếc lá úa màu kia lìa cành, chao đảo giữa tầng không. Album cũng đánh dấu sự ra đi của tay guitar Chris Walla, một trong 2 thành viên sáng lập từng tham gia sản xuất tất cả các ấn phẩm đã phát hành. Số phận của ban nhạc và chiếc lá kia sẽ chẳng biết ra sao. Còn về Chiếc xe đưa tiễn sự ngây thơ, đôi lúc tôi lại thấy Gatsby Daisy đang ngồi trong đấy. Ai mới thực sự là nguyên nhân của những trò lố quái đản, là hung thủ gây nên tai nạn chết người? Tôi đôi lúc tự hỏi bản thân nhưng rồi tự thấy điều ấy cũng chẳng quá quan trọng. Nhưng phải công nhận là chiếc xe ấy đẹp, và đó là một chuyến đi tuyệt vời!

Cuối cùng, nếu bạn nếu là người mới mà muốn học câu thần chú tình yêu nực cười ở phía trên, hãy thử bắt đầu với Transatlanticism hoặc Plans. Nếu thấy thích có thể tiến tiếp đến Narrow Stairs hoặc trở về Something About Airplanes… Nói chung Death Cab For Cutie là một band indie rock nên chắc nếu không quen thì sẽ cần một chút thời gian để “bén”. Nhạc họ dù sao cũng dễ nghe và chả phải là mấy thể loại cấp tiến gì. Tất nhiên, tiếng Anh tốt thì sẽ dễ thích ban nhạc này hơn. Dù sao thì tôi vẫn tin là âm nhạc thì phi ngôn ngữ. Tuy nhiên, đừng nên nghe Kintsugi  để khởi đầu. Hãy thử nhìn chiếc lá còn xanh trước rồi ngậm ngùi ngắm nó lìa cành. Tôi nghĩ thế hay hơn!

Theo RockPassion