Viết bởi RockPassion.Vn | Lúc: 3:49 am ngày 29/04/2011
Khi bạn muốn khóc mà không thể để nước mắt rơi ra, hãy nghe Uaral. Khi bạn cô đơn đủ đầy, nỗi buồn chạm đến nỗi tuyệt vọng, hãy nghe Uaral.
Uaral là nhóm nhạc đến từ Chi Lê, thành lập năm 1996 với hai thành viên là Aciago (chơi tất cả các nhạc cụ) và Caudal (vocal). Hai album Sound of pain và Lamentos a poema muerto mang một bầu khí quyển chết với những âm thanh hoang dã, u uẩn cứ xâm lấn, cứ mọt mục dần… “Tôi đang nghe với những tiếng vọng lan tỏa u buồn, lạnh lẽo trong đêm. Mùa đông, chiếc đồng hồ chết, không buông nổi những tiêng thở dài…”
Nhiều người thường xếp Uaral vào Doom Metal nhưng tôi thấy Folk Doom hợp với Uaral hơn. Có lẽ vì cái chất hoang dã, tự nhiên, mộc mạc mà hợp xướng âm thanh trong đó mang lại, ảnh hưởng từ màu sắc dân gian Chilê. Âm nhạc của Uaral mang hơi hướng của sự cô đơn, mất mát, đau buồn như bên bờ vực thẳm. Càng nghe càng bị cuốn vào thế giới của những giằng xé nội tâm xót xa. Họ giống như một người bạn, ngồi bên cạnh, trò chuyện với ta bằng chiếc guitar mộc và những lời than vãn. “Chỉ khi nào lòng thật sự rã rời, không còn điểm tựa nào để bấu víu và trú ngụ thì những nốt nhạc ấy mới ngấm vào ta, như men rượu thấm lòng những người say, càng uống càng say, càng nghe càng thổn thức, càng khắc khoải…”
Câu chuyện bắt đầu bằng lời than vãn của chiếc guitar mộc. “Tôi không biết Aciago đã bỏ quên vào đó điều gì mà khi nghe cứ có cảm giác từng giai điệu toát ra như một chiếc mặt nạ ngụy trang. Phía sau vẻ trầm buồn, cổ điển, thậm chí nhẹ nhàng kia, tôi thấy tiếng ri rỉ của sự cô đơn đang bào mòn từng giác quan. Chỉ còn lại tiếng thở dài, tiếng bước chân quờ quạng của những loài gió dại trong đêm khi bài hát kết thúc…”
Chất Metal trong âm nhạc của Uaral không nhiều, nó chỉ dùng để khắc họa tột cùng đỉnh điểm của nỗi cô đơn, đau đớn ở đoạn giữa của ca khúc như trong Niche hoặc gần cuối mỗi ca khúc chẳng hạn như trong Lament, Eterno en mi, Lost, The writing and the crying … Khi Caudal hát thì dường như âm thanh bị méo mó, biến dạng đi rất nhiều. Ta chỉ thấy đó là một đoạn hợp âm không dễ gì cắt nghĩa. Chỉ còn lại là tiếng nấc, tiếng thét thổn thức, tiếng quặn đau buông ra rồi đứt đoạn hòa quyện vào một thứ âm thanh do các nhạc cụ mang lại trải đều bảng lảng như sương khói.
Có thể nói Uaral đã phá vỡ mảnh âm thanh dân gian truyền thống và thay vào đó bên cạnh là piano, organ, sáo và phần âm thanh của bộ đôi trống và ghita mộc, chút ghita điện và chất giọng khàn khàn vẹo xiêu của Caudal. Đôi khi, Caudal lặng lại khi đến gần đoạn tiếng thét thổn thức phát ra và lời than vãn ở giữa làm cho giai điệu có sức nặng, dồn nén của cảm xúc. Chính điều này tạo nên cảm giác kép khi ta nghe album Sound of pain.
Trong một khoảnh khắc nào đó, người nghe bị kinh ngạc, ngây ngất bởi thứ nhạc trữ tình mộc mạc, tự nhiên rồi ngay sau đó đột nhiên bị tẩy sạch trong nỗi đau khổ bởi cách xử lí nhạc cụ thông minh của Aciago và giọng hát day dứt, giày vò của Caudal. Những tâm trạng ấy gợi nhắc ta nhớ về Amartia của Pantheist, một trong những bài hát tuyệt vời nhất mà hiếm ca khúc nào làm được tương tự như thế.
Đôi khi âm nhạc như một chất men kích thích, cho ta hạnh phúc nhưng cũng khiến tim ta cuồng nộ rồi miên man. Nếu một lúc nào đó buồn và tuyệt vọng quá, hãy đến với âm nhạc của Uaral, đằm mình trong thế giới của mưa, của tiếng khóc thút thít, và âm thanh hoang dại từ miền đất Chi Lê xa xôi. Có thể nó không làm bạn vui ngay lập tức nhưng ít ra nó đang ở bên cạnh bạn, giãi bày, sẻ chia như những người bạn cũ. Và biết không? Nỗi buồn kia là có thật… Để rồi ta biết rằng mình sẽ vượt qua cả điều đó để đi cho hết con đường đang dở dang kia…
Và nếu bước lên nỗi buồn, nỗi cô đơn ấy rồi thì đừng bao giờ ngoái lại nhìn đoạn đường mình đã đi qua. Âm nhạc của Uaral cũng thế, chỉ nên nghe một lần, trong một đời. Và chỉ một lần thôi để rồi nhớ mãi. Để ta biết rằng buồn vui kia có đôi lúc mình phải tự xóa để sống khác hơn…
Tác gỉả: Du Mục (TuanVietnam.Net)




uaral hay thật, hấp dẫn nữa, ngay cả những đoạn gào, nghe cũng ko chản.
ngày nào mih cũng nghe hết nè. nghe một lần thì tiếc lắm.