Home > Rock Việt > Rock Việt Nam có không? (Bài cuối)
Rock Việt Nam có không? (Bài cuối)
Viết bởi RockPassion | Lúc: 11:12 chiều ngày 25/11/2009 | 2 573 lượt xem
Rock Việt Nam có không? (Bài cuối)

(TT&VH Cuối tuần) – Cuộc tranh luận xung quanh câu hỏi: “Việt Nam có nhạc rock hay không?” cũng chính là tìm về cội nguồn bản chất của rock. Tham gia bàn tròn này hầu hết là những nhân vật “ngầm” (underground) trong giới nhạc rock ở TP.HCM:

Phạm Hữu Phúc: Ca sĩ, chơi guitar và viết ca khúc, thành lập ban nhạc rock Hero in Danger (1999-2001), tham gia với tư cách ban nhạc thành viên RFC (Rock Fan Club) trực thuộc NVH Thanh Niên, hiện là kiến trúc sư và đang hoàn tất một album rock indie.

Rocker Tinna Tình

Huỳnh Chí Viễn: có nickname Barry Gibson, ca sĩ, viết ca khúc, cựu thành viên nhóm Wickends (tiền thân của Microwave) từ 1999-2001, hiện là giáo viên dạy tiếng Anh trường Anh ngữ Thượng Đỉnh Premier thuộc hệ thống ngoại ngữ Không Gian, CTV báo Sóng Nhạc, Thanh Niên (TP.HCM), Rock Vision, Rock Today (HN), Moderator của box Rock Hall of Fame và Beatles trên diễn đàn http://www.facebook.com/l/ 663fa;ttvnol.com.

Hồ Quang Hưng: ca sĩ, chơi guitar và viết ca khúc; cựu chủ nhiệm CLB RFC trực thuộc NVH Thanh Niên (1999- 2002).

Dương Thụ: nhạc sĩ.

Cùng nhiều khán giả là những người quan tâm tới nhạc rock ở TP.HCM.

Khán giả: Điều tôi thường băn khoăn là, rock xuất phát từ nước ngoài, chúng ta nghe hoài rồi chơi theo, vậy liệu có rock Việt hay sẽ chỉ là rock copy.

Phạm Hữu Phúc: Lúc đầu tôi chơi rock vì sở thích, thích rock vì rock làm mình cảm thấy ngất ngây, cảm xúc dâng trào và muốn hòa mình vào nó. Sau một thời gian cover bài nước ngoài, tôi nghĩ tại sao không tự làm bản nhạc của mình. Vấn đề nảy sinh khi sáng tác chính là nên copy theo rock nước ngoài hay làm những bản nhạc chỉ của mình? Vì thực tế, hầu hết những người thích rock đều chủ yếu nghe nhạc nước ngoài… Nhưng sau một thời gian tìm hiểu về cội nguồn của rock, mới thấy thật sự nên quên đi những tác động từ ngoài, hãy thật sự làm cái gì đó xuất phát từ cuộc sống, xã hội xung quanh mình, đang ảnh hưởng đến mình. Khi đó tôi mới viết được những bài hát của tôi sau này. Rock là tự do, buồn thì hát mình buồn, bực tức về vấn đề gì, mình hát mình bực tức. Nhưng rõ ràng quan niệm về âm nhạc ở Việt Nam vẫn có nhiều định kiến, trói buộc, do đó người làm nhạc rock không thể phát huy hết những gì mình suy nghĩ và muốn thể hiện. Nhiều khi cho một số bạn bè nghe nhạc của mình, người ta nói chắc nhạc của mình sẽ khó được phổ biến, nếu vậy thì “ngầm” còn hơn! Nếu hỏi Việt Nam có rock hay chưa thì tôi có thể nói là chưa bởi vì ở ta chưa có điều kiện đầy đủ cho rock sáng tạo đúng như nó cần – đơn giản vậy thôi.

Huỳnh Chí Viễn: Vấn đề được mổ xẻ lâu nay của rock thực chất là nội dung, rock nằm ở nội dung tư tưởng chứ không phải là cách thể hiện. Anh có thể cần một cây guitar thùng lên hát mà anh vẫn là rock. Anh có thể mang nguyên một ban đầu tóc thế này thế kia, xăm mình đủ thứ thì anh vẫn không là rock, anh chỉ là cái gì đó bắt chước rock thôi! Hiện tại, các ban nhạc theo hướng thể hiện phong cách rock chứ chưa phải là rock. Một bài rock thật sự hay mình nghe nổi gai ốc, từng lời ca thấm vào người mình như được uống rượu say… Còn nhiều ban rock ở ta hiện nay tôi không “cảm” được ban nào cả. Rock phải là cái gì mình cảm nhận thật sự bằng tâm hồn mình kia, còn sự gào thét chỉ là giải tỏa cái bức bối của mình thôi. Vấn đề ở đây là làm sao mình nói lên tiếng nói thật của mình, không phải tiếng nói giả tạo, không ngọng…

Khán giả: Tại sao nhạc rock Việt là như thế này, nói thẳng ra là bắt chước! Bởi vì nhạc rock xuất phát từ châu Âu và châu Mỹ, Việt Nam chỉ tiếp thu nó, nhưng không đưa tâm hồn con người Việt Nam vào mà chúng ta bê cái gọi là “underground”. Theo tôi chúng ta đang thực hiện những cái của người Mỹ, người châu Âu. Chúng ta là người châu Á thì làm sao giống người Mỹ được. Cái cốt của mình không bao giờ như vậy được, tại sao đi theo cái đó để chúng ta vô lối thoát, không làm gì được cho chúng ta. Con người châu Á rất là trầm, khép, thầm kín khác với phương Tây. Khi chúng ta thể hiện được tâm hồn mình thì chắc chắn sẽ thoát được và phát triển theo một đường lối riêng.

Huỳnh Chí Viễn: Bởi vì nói thẳng ra rock là một loại nhạc ngoại lai, không phải của người châu Á…

Hồ Quang Hưng: Có một điều quan trọng, nói nhạc rock là nhạc ngoại lai nhưng rock là một loại nhạc quốc tế, nó đã phá vỡ các biên giới rồi. Giống như nhiều lĩnh vực nghệ thuật khác là tinh hoa của nhân loại, mình là con người, mình được tự hào về thành quả của con người và có quyền được thừa hưởng nó. Tôi muốn nói với các bạn là ranh giới văn hóa trong nhạc rock gần như bị xóa bỏ. Bởi vì người ta chỉ cần chung cái khát vọng của tự do thôi, người ta tìm đến nhạc rock.

Ban nhạc Unlimited

Huỳnh Chí Viễn: Vấn đề là mình chưa nhận thức được điều đó và chưa phát huy được điều đó, chưa kết hợp chất của mình và chất của nó.

Dương Thụ: Tôi thấy âm nhạc cũng như là như toán học ấy mà, không thể nói toán học Việt Nam khác toán học Mỹ được – vô lý lắm. Một cộng một thì ở đâu cũng bằng hai thôi. Tất cả những kỹ thuật trong mọi lĩnh vực, người phát minh ra đầu tiên là người nước nào có thể quan trọng mà có thể cũng không quan trọng. Bây giờ chúng ta học tập, tiếp thu những cái đó sao có thể gọi là vọng ngoại . Chúng ta học của con người vì chúng ta là con người. Nhạc rock, về mặt cơ bản, về kỹ thuật, nó cũng kiểu như toán học, nó là tư duy, là cái chung của con người. Nên hiểu như thế. Nhưng âm nhạc lại gắn với con người văn hóa, con người tinh thần mà các xứ sở khác nhau thì con người văn hóa khác nhau, mỗi con người khác nhau thì tinh thần khác nhau cho nên hiển nhiên có màu sắc khác nhau. Đây là chuyện tự nhiên, muốn cũng không được, chẳng muốn cũng không được. Hiện nay, tại sao có người chê rằng rock Việt phần lớn chỉ là sự “copy”? Là copy bởi chúng ta chỉ mới bắt chước cái hình thức bên ngoài của rock, còn cái tinh thần thật sự bên trong thì không có, là vì chúng ta không có cái gì để nói cả, bởi thế người ta nói mình ngoại lai. Nói thế chẳng oan vì loại rock đó, “nội” rỗng tuếch, có gì đâu nên ngoại lai là phải. Rock Việt không có nghĩa phải có môtip dân ca, hoặc nói theo cách nói dân gian như Gạt Tàn Đầy chẳng hạn. Bạn là rocker, là người thành thị bạn có thể thích đủ thứ. Một trong những đặc điểm của văn minh đô thị là tính quốc tế và thái độ cởi mở trong cảm nhận văn hóa. Nếu bạn thích dân ca, thích những câu cải lương, bạn có thể đưa vào. Cũng như bạn có thể thích nhạc Campuchia, nhạc Ấn Độ, bạn đưa vào đâu có sai miễn là cái đó nó nói lên được cái điều bạn muốn và nó có con người bạn ở trong đó. Như anh Nguyễn Cường chẳng hạn, là dân tộc Kinh nhưng lại thích nhạc Tây Nguyên, anh “chế” ra một loại nhạc gọi là “rock Tây Nguyên” Tây Nguyên và ai cũng bảo là đậm đà bản sắc dân tộc. Vậy dân tộc ấy là dân tộc nào? Anh ấy tại sao gọi là dân tộc trong khi người khác viết thích thú với chất liệu âm nhạc không phải là của dân tộc mình lại bảo người ta ngoại lai. Cho nên tất cả cái đó chúng ta phải thông cảm.

Chỉ có điều còn có một số người làm văn hóa chưa hiểu điều này. Đó là một cản trở, nhưng cũng là cản trở tự nhiên. Mọi nhận thức phiến diện, lạc hậu với sự phát triển của xã hội và với thời gian cũng sẽ phải thay đổi thôi. Còn chuyện “ngầm” và chính thống nên được hiểu đúng. Cái đó rất là quan trọng. Xã hội phương Tây vẫn có “underground”, chứ không chỉ ở Việt Nam. Cái chính thống là cái được thừa nhận, còn nếu ngược lại cái đó thì anh không thể công khai, và có lẽ hiếm có nhà nước nào mà lại đi ủng hộ những cái chưa được thừa nhận. Tôi thấy đó cũng là điều bình thường. Bởi vì nhà nước cần sự ổn định, nhà nước nào cũng thế. Nước ta còn nghèo và kém phát triển nên cái sự văn minh không thể nào sánh được với thế giới nên các bạn chơi nhạc rock sẽ gặp khó khăn gấp bội phần. Nhưng chính vì thế mà tôi hy vọng dần dà chúng ta sẽ có rock thật sự. Một xã hội lành mạnh bao giờ cũng có ngầm và có sự phản biện. Mà đã ngầm thì đừng bao giờ mơ tưởng mình sẽ nổi lên như một giá trị chính thống. Nên hiểu điều đó và không nên hy vọng nhiều vào tiếng vỗ tay của công luận, của báo chí nói chung với nhạc rock, và việc rock bị bắt bẻ cũng là đương nhiên. Đã muốn ăn món có ớt thì phải chịu được cay chứ… Tất cả các bạn sinh ra trong một xã hội mới, tư duy khác, ăn uống khác, yêu khác, rất nhiều thứ khác mà thế hệ tôi hoặc dưới một ít lại không sinh ra trong cái điều kiện như các bạn, nên không phải ai cũng hiểu được các bạn. Nếu băn khoăn quá nhiều vào những chuyện đương nhiên như thế này, bạn sẽ khó có thể làm việc và chắc sẽ đi vào con đường bế tắc. Âm nhạc là hành động chứ không phải lý thuyết, nó cần được sáng tạo ra mỗi ngày chứ không phải là để suy ngẫm mỗi ngày.

Huỳnh Chí Viễn: Sự hiểu của những người gọi là rock fan ở Việt Nam kỳ cục lắm. Rock là phải gào thét nên nếu có một anh cầm guitar thùng lên và nhận tôi là rock thì đám đông sẽ phản ứng như thế nào, anh không phải là rock. Rock phải là cái anh lên gào kìa. Đó là phần nhận thức làm hẹp thị trường nhạc rock của mình… Thị hiếu làm bó buộc vào một dạng của rock, chứ không phải toàn bộ rock, thành ra rock của ta nếu có thì cũng rất đơn điệu. Muốn đa dạng để có rock thật sự cần phải giáo dục thẩm mỹ, nhận thức cho khán giả về rock…

Rocker Nguyễn Đạt (trái) và Trần Lập

Hồ Quang Hưng: Nếu thị trường bó hẹp mình thì Rocker chiến đấu một mình để thể hiện tiếng nói riêng của mình.

Trở lại vấn đề Việt Nam có rock hay không, nếu nhìn vào lịch sử phát triển của nhạc rock thì thấy nó biến đổi từ danh từ thành tính từ. Hồi xưa nói rock, nó là thể loại âm nhạc, về sau nói rock, he‘s rock , She‘s Rock. Nó không là âm nhạc nữa, mà đạo diễn phim cũng nói: “Thằng này rock lắm. Thằng kia rock”. Nó có phải trở thành tính cách không, thí dụ nói cô này dịu dàng, anh này ga lăng, anh này rock, thì rock đâu còn là một định nghĩa mang tính thể loại mà nó là tính cách của người ta, là một lối sống, một văn hóa rồi. Theo tôi, ở thập niên 1960, nhạc rock biến từ danh từ trở thành tính từ. Đó là thời kỳ người phương Tây hướng về phương Đông. Người dân Mỹ tưởng rằng họ được tự do, họ được tham gia vào chính trị đất nước, nhưng đỉnh điểm mà người Mỹ cảm thấy mình bị lừa dối là cái chết của John. F. Kennedy. Giới trẻ Mỹ từ năm 1963 đến 1969 là thời kỳ nổi loạn, sinh viên không để tóc ngắn nữa, không tin vào những gì khuôn mẫu nữa. Nó bùng nổ. Khi đó, giá trị phương Đông là những giá trị nổi bật, hoặc là những giá-trị-của-người – người Mỹ gọi là Native American. Khi đó, giới trẻ da trắng hướng về những giá trị tự nhiên. Sách mà bán chạy là sách của Lão tử và của Phật và sách của trào lưu hiện sinh. Và ban nhạc hàng đầu thời kỳ đó là những ban trải nghiệm những tính chất gần như tự vấn. The Door đi vào sa mạc, theo tiếng gọi của người da đỏ ở sa mạc. Còn The Beatles đi sang Ấn Độ tìm niềm tin mới vào cuộc sống. The Who làm rock opera từ việc trải nghiệm học thiền và yoga với các vị đạo sĩ người Ấn Độ… Tất cả họ hướng về cội nguồn phương Đông của chúng ta đây. Rock cuối cùng thật ra là một tiếng kêu đau đớn. Mình không nhất thiết phải mô tả tiếng kêu đó nếu mình không bị đau. Cách giải tỏa nỗi đau, hướng về sự bình ổn, nội tâm nhiều hơn, nhạc rock mà tinh tế hơn. Một điều đặc biệt nữa, nhạc rock toàn người da trắng hát trong khi người da đen mới phát minh ra rock – đó là cách tìm tự do theo kiểu da trắng. Còn da đen là họ thích dùng nhạc R & B, nhạc Rap hơn để phản biện. Vấn đề vươn đến tự do là nhạc rock nhưng cách thể hiện ra bên ngoài là tùy mỗi cá nhân.

Người da vàng mình thì cách nào? Da vàng, người Việt Nam mình có cái hay là sự tổng hòa. Văn hóa người Việt Nam là sự giao lưu, hội nhập và tổng hợp thành cái hay. Ví dụ; Đạo Phật vào Việt Nam tổng hợp thành tam giáo đồng quy. Đạo Lão, đạo Khổng, đạo Phật vào đây thành một. Đạo Phật sinh ra Phật Bà. Nền văn hóa phía Nam Trung Quốc, phía Bắc Việt Nam – nền văn hóa nó mang tính dung hòa, mình chấp nhận những cái hay, loại bỏ những cái dở, không cực đoan.

Những người da vàng có “năng khiếu về tâm linh” – chính dân da trắng nhận xét vậy. Và dòng nhạc rock chuyển biến từ danh từ sang tính từ là giai đoạn người ta đang chuyển sang tâm linh. Nếu như mình thực sự muốn hướng đến tự do thì mình đã có sẵn trong bản chất của mỗi người Việt Nam – khuynh hướng khát khao tự do rồi. Chỉ cần mình giải tỏa những khúc mắc thực ra chỉ là cái “xác” của rock như rock là gì, hình thành như thế nào v.v… thoải mái cầm cây đàn, thoải mái bỏ qua nỗi lo cơm áo gạo tiền thì chắc chắn mình sẽ có âm nhạc của mình và nó là rock. Không nhất thiết phải gào thét, không nhất thiết phải như người da đen, không nhất thiết phải như người da trắng. Mình thừa hưởng tinh hoa của nhân loại và mình phát triển nó bằng cách của mình.

Dương Thụ: Cho nên con đường tích cực nhất là chúng ta đừng bao giờ mơ tưởng những chuyện dễ dàng, mà phải làm. Viết cái gì, hát cái gì, hãy làm đi rồi cuộc sống sẽ cho bạn biết có phải là rock hay không. Chúng ta cần phải sống thật và chấp nhận cái số phận không thể khác của rock thì mới thật là rock. Chúng ta hãy làm cho Việt Nam có nhạc rock, như một số bạn đang ngồi đây, nhiều bạn sáng tác, đáng lẽ tôi mời theo nhiều người nữa, tôi muốn nhiều người hát những cái của mình, những cái thật sự là nội tâm của mình, để chúng ta thấy rock từ bên trong, rock có thật. Sáng tác như thế của các bạn mới chính là mầm mống rock, chứ đừng nhìn vào phong trào, vào các ban nhạc đang chơi một thứ nhạc rock copy.

Tiêu chuẩn duy nhất của rock là thật, thật đến cùng, thật đến có thể cởi áo, phanh ngực để thấy mình là thật, đấy mới là rock. Chứ không có che đậy, không giấu giếm, không có đóng vai trò để người ta hiểu ngầm, không có ẩn dụ gì xa xôi cả. Rock là “toạc móng heo” ra, là thẳng thắn.

Rock là âm nhạc, không phải chỉ của tuổi trẻ. Nó rất là sâu sắc, tôi đã nghe và xem được những video-clip của Pink Floy, Metallica, sâu sắc kinh khủng.. Nhưng họ không phải là nhà triết học. Họ không bao giờ làm triết cả nhưng những suy tư của họ cao ở mức giống như là triết học. Triết học nằm trong chính cái suy nghĩ con người về đời sống chứ không nằm ở sự rao giảng của anh về đời sống. Sự rao giảng về triết là của mấy ông triết gia, còn chúng ta làm nghệ thuật chúng ta không có cái đó.

TT&VH – Thanh Hà – Ngọc Hương (ghi)

Chia sẻ Bài viết này:
  • Facebook
  • Twitter
  • Tumblr
  • Digg
  • PDF
  • del.icio.us
  • email
  • LinkHay
Tin tiếp theo
35 Responses
Blin | Tháng Mười Một 26th, 2009 at 12:05 sáng Bình luận hay: Thumb up 11 Thumb down 0

Rock Việt thật sự có hay không? câu hỏi thật khó trả lời và mình cũng chẳng quan tâm đi tìm câu trả lời. Cho dù hữu hình hay vô hình với mình nó hoàn toàn tồn tại. Rock ồn ào nhưng lại im lặng trong đời sống. những lời nhận xét của nhạc sĩ Dương Thụ trong đoạn kế cuối quả thật nó chỉ đúng trong hữu hạn một số trường hợp, “toạc móng heo” ” thật, thật đến cùng” là những cụm từ “trần trụi” nhưng lại phức tạp đến khôn cùng. Nếu trong Rock tất cả đều “toạc móng heo” thì liệu nó còn là “nghệ thuật” … có rất nhiều những khía cạnh, vấn đề mà không phải một sớm một chiều có thể có ngay một câu trả lời được. Trong các forum Rock từ vnrockworld cho đến ngherockonline đều có topic bàn luận về vấn đề này (hoặc tương tự) nhưng như mọi người đều thấy, tất cả đều không có câu trả lời. Câu trả lời nằm chính trong tâm mỗi người, nếu cho rằng RockViet có tồn tại thì nó tồn tại và ngược lại. Trước đây có một người bạn đã từng có một câu nhận xét rằng : “Việt Nam người chơi và nghe Rock không hề ít, nhưng không phải cứ chơi rock và nghe rock thì có thể gán cho mình xưng hiệu rocker hay rockfan” … ngẫm đến bây giờ câu nói này vẫn còn giá trị … Suy cho cùng , Rock Việt dù vô hình hay hữu hình theo minhg nó vẫn tồn tại, Rock Việt vẫn có một dòng chảy cho riêng nó.

freezone | Tháng Mười Một 26th, 2009 at 10:03 sáng Thumb up 4 Thumb down 1

ôi tina tình, courtney love của vn à.
nếu hiểu rock việt là cộng đồng người việt chơi rock thì có, và các nước trên thế giới cũng vậy thôi. việc gì phải ngồi bàn tròn rồi mổ xẻ làm gì nhỉ? như thuỵ điển có dòng gothenberg cũng chỉ là 1 phong cách chơi rock thôi chứ có ai nói là rock thuỵ điển đâu. nếu vn “chế” ra đc 1 kiểu nào đó như đưa dân ca vào thì cũng là 1 phong cách của 1 ban nhạc thôi.

Agalloch | Tháng Mười Một 26th, 2009 at 1:57 chiều Thumb up 2 Thumb down 4

VN có rock đương đại được khai sinh bởi Bài Hát Việt đấy….2` quá đi
À mà bây h nghe rock đang là mốt đấy nhé, các bé bây h nghe rock để tỏ ra mình sành điệu đó…

nghe_rock_vi_dam_me | Tháng Mười Một 26th, 2009 at 2:05 chiều Bình luận hay: Thumb up 4 Thumb down 0

rock mà toạc móng heo thì con gì là hay nữa, rock là phải nghệ thuật suy ngẫm kỹ lưỡng mới cảm nhận cái dc cái hay, còn toạc móng heo thì khác gì v_pop

xieuxrock | Tháng Mười Một 26th, 2009 at 2:21 chiều Thumb up 1 Thumb down 0

buc minh voi may bai viet kieu nay thiet..xam`

Nguyễn Danh | Tháng Mười Một 26th, 2009 at 3:48 chiều Thumb up 3 Thumb down 0

Tôi là người đang tập chơi một môn nghệ thuật mà ở ta cũng đang đi tìm câu trả lời có hay không…-Thư pháp Việt. Thoạt nhìn qua chẳng có mối liên hệ nào giữa Rock và thư pháp Việt, nhưng có rất nhiều người đang cố đi tìm câu trả lời “có” hay “không”. Theo cá nhân tôi (in my Opinion) chúng ta không cần phai đi tìm câu trả lời có hay không. Nhận xét về âm nhạc-tôi không dám! chỉ biết là một số bai hát của the Wall ra đời mà người ta cho đó là rock và được đón chào rất nhiệt tình, sự ra đi của the Wall đã để lại rất nhiều tiết nối cho nhiều người. Vậy tại sao chúng ta phải cố đi tìm câu trả lời có hay không-Nó tồn tại ngay trong cảm nhận của mỗi người!!!
Thân chào- Best and Regard!!!!!

night | Tháng Mười Một 26th, 2009 at 6:47 chiều Thumb up 2 Thumb down 0

Rock cũng có loại ” toạc móng heo “, nhưng cũng có những dòng , những bài đầy chất triết lý, ẩn dụ. Rock mà cái nào cũng “toạc móng heo” thì còn gì là nghệ thuật nữa.
1 nhạc sỹ không biết có bao nhiêu sáng tác rock, bao nhiêu năm tìm hiểu, nghe ngóng, thấm thấu rock mà có thể phán câu thế này nhỉ ” Tiêu chuẩn duy nhất của rock là thật, thật đến cùng, thật đến có thể cởi áo, phanh ngực để thấy mình là thật, đấy mới là rock. Chứ không có che đậy, không giấu giếm, không có đóng vai trò để người ta hiểu ngầm, không có ẩn dụ gì xa xôi cả. Rock là “toạc móng heo” ra, là thẳng thắn. “. Nói đâu cho xa xôi, Pink Floyd đấy thôi, nhạc Pink Floyd nó “toạc móng heo” chỗ nào ? Nhạc Pink Floyd ko đầy ẩn ý, ko dẫn dụ người nghe phải tìm hiểu à ?

phuongcnc | Tháng Mười Một 26th, 2009 at 8:36 chiều Bình luận hay: Thumb up 11 Thumb down 0

Chán quá,chẳng góp được ý kiến nào giúp rock việt phát triển mà còn chê bai, thử hỏi nếu ko có các band như hiện nay thì lấy gì mà các “nhạc sỹ” ngồi bàn tròn mà mặc sức khoe về cái sự “rock” của mình.Xin lỗi bác DThu dám hỏi bác đã sáng tác được bài nào mang âm hưởng rock và đem ra show cho lũ chúng em được mở mang chưa??(khoan nói đến chuyện nhạc sỹ khác phối khí lại nhá).Suy cho cùng những tay xuất hiện trên bài bình luận này đều thích khoe về sự hiểu biết của mình chẳng quan tâm đến suy nghĩ của người khác,bản thân tôi đơn giản chỉ muốn nghe 1 bản nhạc rock bằng tiếng Việt thôi,chúng tôi ko cao siêu như các vị,chúng tôi ko phải là “nhạc sỹ” như các vị,nghe rock ở cái bên trong, ôi hài quá,nói thật có vị nào dám nói thật lòng mình thấy được cái bên trong ấy chưa??ko có các nhóm MCW ,ULMTD,BI,….cho dù họ là underground đi chăng nữa thì cũng phải cảm ơn họ,chính họ là những rocker thật sự,họ vượt lên trên định kiến xã hội,để tồn tại và phát triển. Chính họ chứ ko phải các vị mới là người mà chúng tôi nhớ đến,chúng tôi ko nghe những lời nói tưởng chừng như là góp ý ấy đâu,làm ơn bớt nói lại hãy thử làm điều gì thật sự có ich và có ý nghĩa cho ROCK VIỆT dùm các rockfan chúng tôi đi.

nghe_rock_vi_dam_me | Tháng Mười Một 26th, 2009 at 11:28 chiều Thumb up 0 Thumb down 0

bác DT nhạc nhẽo nghe thấy hài vậy mà cũng hăng say bình luận rock, ôi cái sự đời

hehe | Tháng Mười Một 27th, 2009 at 12:31 sáng Thumb up 1 Thumb down 2

chắc là các chú: night, phuongcnc… ngồi đáy giếng lâu quá nên đã tưởng miệng giếng là bầu trời rồi. Các chú chắc đã từng nghe bài SỰ SÔNG của UND rồi chứ? đó là của Dương Thụ viết đấy. Còn những bác như Huỳnh Chí Viễn, Hồ Quang Hưng thì đươc xem như là những người giữ ngọn đuốt trích từ ngọn núi lửa rock sài gòn sau khi nó đã phun trào dữ dội vào thập niên 60-70( phát triển ngang hàng với thế giới và trước Nhật khoảng 20 năm) và sau đó ngọn núi lửa ấy đã lụi tắt hoan toàn ( vì lí do gì thì chắc ai cũng biết).
còn những điều mà họ nói ở trên theo tôi tuy vẫn chưa đúng hoàn toàn nhưng nó cũng đã phản ánh đúng với thực trạng của rock việt nam rồi. còn cụm từ : ” toạt móc heo” thì xin mọi người đừng có hiểu theo nghĩa đen như thế.

masterofpuppet | Tháng Mười Một 27th, 2009 at 12:37 sáng Thumb up 1 Thumb down 0

Theo tôi hiểu về cái nghĩa UNDERGROUND thì tôi ko thấy Unlimited, Microwave hay BI underground ở điểm gì cả? Vậy cái underground mà 1 số bạn đang nói đến ở đây là gì?
Tôi quan niệm đơn giản thôi: cái gì mình thích thì mình làm, nhạc của tôi tôi muốn gọi nó ra sao thì gọi, muốn chơi ntn thì chơi… các band VN còn ko có ý kiến thì thôi các cậu cứ ý kiến làm cái gì?

night | Tháng Mười Một 27th, 2009 at 5:13 chiều Thumb up 1 Thumb down 0

@hehe: bạn nghĩ mình bạn biết bài Sự Sống là của nhạc sỹ DT viết ? Hay chỉ có mình bạn biết thành viên Barry Gibson trên TTVNOL ? ^^ Đừng vội suy đoán mà chụp mũ nhé. Đôi lúc lại biến bạn thành ếch đó.
Mình chỉ ko đồng tình với cái câu nhận xét rất chủ quan của nhạc sỹ DT nên comment. Từ “toạc móng heo” là mình đang hiểu theo nghĩa mà nhạc sỹ DT phân tích đấy. Nếu bạn muốn biết nhạc sỹ DT hiểu nó thế nào thì đọc lại đoạn đó, đen hay bóng sẽ tự biết. 1 bài báo mà ko muốn ai ý kiến thì tôt nhất dẹp mục comment lại cho nó lành.

Vanz | Tháng Mười Một 27th, 2009 at 6:00 chiều Thumb up 0 Thumb down 0

Choi thi cu choi.cu o khong ngoi phan tich vo van.met may cha o khong nay qua.Vo van

phuongcnc | Tháng Mười Một 27th, 2009 at 6:58 chiều Thumb up 0 Thumb down 0

này chú hehe chú hài thế tôi nói khoan bàn đến vấn đề người khác phối khí lại mà, mắt chú bị sao thế.Ai mà chẳng biết bài SSông là của DT nhưng nếu ko co UTD phối lại theo rock thì ai biết đến bài này hả chú.1 nhạc sỹ khoe khoang về sự hiểu biết về rock mà chỉ sáng tác được có mỗi 1 bài hả chú hehe,xin hỏi chú còn biết bài nào hơn ko ???hay chú mới là ếch ngồi đáy giếng thế.ôi nhìn chú là muốn hehe rồi.Hài thật.

trama | Tháng Mười Một 27th, 2009 at 10:15 chiều Thumb up 2 Thumb down 0

Khoái một số câu của nhạc sĩ Dương Thụ, bắt đúng mạch.
Còn cái cụm từ ‘toạc móng heo’, nghe đoạn đó cũng phản cảm nhưng tôi nghĩ ns chỉ muốn nhấn mạnh vào cái thật trong những sáng tác.., có gì sai nếu giả sử nói Pink Floyd cũng là toạc móng heo, đừng vội cười ^^
Mổ xẻ thì vô cùng ấy mà, nhưng mà nhìn lại mình & ra vấn đề thì cũng cần chớ .

nghe_rock_vi_dam_me | Tháng Mười Một 27th, 2009 at 11:11 chiều Thumb up 2 Thumb down 0

@hehe bạn có viết vì sao rock Sg năm 60 70 ngang hàng với Nhật Bản kô? Vì lúc đó chính là thời kì Mỹ đưa rock sang VN, Mỹ rút cái chẳng còn gì

Sịp | Tháng Mười Một 27th, 2009 at 11:42 chiều Thumb up 0 Thumb down 0

các bác cứ cãi vã thế này thì dc cái gì?

LuckyLuke | Tháng Mười Một 27th, 2009 at 11:55 chiều Bình luận hay: Thumb up 8 Thumb down 0

Hôm nay đọc bài cuối thấy buồn buồn.
Tại sao cứ phải bàn đi bàn lại vấn đề Rock Việt tồn tại hay ko tồn tại.
Rock là một thể loại âm nhạc ư, đúng đó, nhưng Rock còn trên cả âm nhạc nó trở thành cái đạo, một thứ văn hóâ vô hình tồn tại mãi theo thời gian, theo những con ng như chúng ta đây. Những con người luôn mang trong mình dòng máu rock, luôn thích thể hiện chính mình, thích sự thật được phơi bày, không che đậy, sống thật với bản thân. Không ai có quyền phán xét về bản chất củâ Rock Việt nó như thế nào, đừng áp suy nghĩ củâ mình cho ng khác, nó ko phải là đơn lẻ nó là cả một cộng đồng chúng ta. Hãy để tự mỗi ng trong chúng ta cùng cảm nhận nó.

Rock ko tự nhiên mà có nó xuất phát từ một số con người huyền thoại đã khám phá ra nó, những ng đã vượt qua giới hạn củâ sự gò bó, ràng buộc củâ chính bản thân để nói lên những điều mà mình đã chôn giấu từ lâu. Họ cũng là con người họ tạo ra nó, sống hết mình để duy trì và phát triển, nhưng nếu ko có cộng đồng chúng ta thì Rock có tồn tại được không.Không thể nào. Vậy rõ ràng chúng ta cũng là con người , những con người Việt tự tin rằng sẽ tự tạo ra được một thứ văn hóâ Rock củâ đúng bản sắc riêng củâ mình, nó tự nhiên đến mà ko ai phải đưa nó vào một chuẩn mực nhất định để suy xét.
Các anh có thể làm hội nghị bàn tròn để bàn về vấn đề này , chê cái này cái nọ, chê band này band kia, tùy thôi nhưng ngoài kia còn có chúng tôi, những con ng mê rock, chúng tôi luôn thích sống hết mình với nó mà ko cần phải suy tính nó có tồn tại hay không. Chúng tôi đã chọn Rock mà không phải là cái gì khác. Chúng tôi cảm nhận được dòng màu rock đã chảy trong tim và ko bao giờ ngừng nghĩ.
Khi chúng ta còn sống thì Rock vẫn luôn tồn tại, Rock Việt chết ư ???liệu chúng ta có chết hết không,không bao giờ. Mình chứng củâ lịch sử cho thấy rằng khi huyền thoại này ra đi vẫn còn có huyền thoại khác nối tiếp. Còn Rock Việt ,xin thưa chúng ta ra đi rồi sẽ có lớp ng kế tiếp duy trì dòng máu Rock vẫn đang chảy, và tôi tin nó sẽ chảy mạnh hơn, nhiệt huyết hơn nữâ, để khi mà các bạn tây tàu ngoài chúng ta nhận ra rằng Rock Việt đã trổi dậy nó hiện hữu cho ước muốn vươn cao vươn xa củâ con ng Việt chúng ta. Rock Việt đang dần vượt ngưỡng, hãy cứ tin. Tin đi các bạn. Tôi là một trong những cong ng như thế.
Tôi học được một điều trong cuộc sống ta cứ phải làm, làm thật nhiều , thật nhiệt huyết và đam mê hết mình thì Rock Việt sẽ cháy mãi. Hãy cứ làm và đứng nói nữâ nhé.

painstaker | Tháng Mười Một 28th, 2009 at 1:47 sáng Thumb up 0 Thumb down 1

” Huỳnh Chí Viễn : Sự hiểu của những người gọi là rock fan ở Việt Nam kỳ cục lắm……Muốn đa dạng để có rock thật sự cần phải giáo dục thẩm mỹ, nhận thức cho khán giả về rock… “”

Nói thế mà nghe được à! Đọc mà phát bực … Nhãm

Quân | Tháng Mười Một 28th, 2009 at 9:35 sáng Thumb up 0 Thumb down 2

Ông Huỳnh Chí Viễn nói nghe hay nhỉ. “Rock là có thể cầm 1 cây đàn thùng lên cũng được gọi là Rock”. Ông này có vẻ như đang đánh đồng rock nó chỉ có 1 kiểu mà ko biết nó chia ra nhiều dòng khác nhau. Giờ ông cầm đàn thùng lên sân khấu mà tự vỗ ngực bảo mình đánh Metalcore, hoặc không gào thét mà tự nhận mình chơi Death hay Black thì có ai công nhận không ?

Kukai | Tháng Mười Một 28th, 2009 at 1:42 chiều Thumb up 1 Thumb down 1

Rock đâu có phải là Metalcore cũng đâu nhất thiết phải gào thét. Rock cũng đâu phải chỉ có Death, black…
Các bạn có giám vỗ ngực nói “tao hiểu hết về rock” ko? Tại sao lại đi mỉa mai những nhận xét của người có trình độ CAO HƠN HẲN mình? Không sợ người ta cười cho à?
Các bạn có thể rất MÊ rock và nghe rất nhiều, nhưng cũng đừng tự cho mình là người am tường về rock nhé.
Một câu hỏi đơn giản: những ca khúc như thế nào thì được gọi là rock?
Ở đây có ai trả lời được không???

Kukai | Tháng Mười Một 28th, 2009 at 1:46 chiều Thumb up 0 Thumb down 2

Tôi tin là các bạn chịu chết, hoặc có trả lời thì cũng chỉ fô ra sự thiếu hiểu biết của mình mà thôi.

Kukai | Tháng Mười Một 28th, 2009 at 1:48 chiều Thumb up 1 Thumb down 0

Tuy nhiên thấy cũng lạ. Đang yên đang lành ngươi ta lại đưa ra câu hỏi “Rock Việt Nam có tồn tại hay không?”.

Leo | Tháng Mười Một 28th, 2009 at 8:32 chiều Thumb up 1 Thumb down 0

Một bài viết vô nghĩa dẫn đến những cuộc tranh luận vô ích.

hehe | Tháng Mười Một 28th, 2009 at 10:27 chiều Thumb up 0 Thumb down 0

buồn cười mấy chú họ nhà lưỡng cư này quê quá đâm ra nói nhảm. ờ thì giờ tui mới biết thời đó mỹ nó rut về nước. khá kha khà

LuckyLuke | Tháng Mười Một 28th, 2009 at 11:26 chiều Thumb up 0 Thumb down 0

Kubai nói quả thật quá phiến diệt. Các bạn biết một bài rock là như thế nào??? Có ai trả lời đc ko, hình như hơi bị chủ qua đấy nhá.

nghe_rock_vi_dam_me | Tháng Mười Một 29th, 2009 at 4:51 chiều Thumb up 1 Thumb down 2

@hehe kô biết thì đừng có mà chém gió, lamf như mình biết rõ lắm về rock SG lắm ko bằng đấy, sống ở THỦ ĐÔ thì viết vể rock thủ đô thôi, đừng có tỏ ra mình nguy hiểm .Ngọn núi lửa rock sài gòn sau khi nó đã phun trào dữ dội vào thập niên 60-70( phát triển ngang hàng với thế giới và trước Nhật khoảng 20 năm), nghe mà nhột cả nguời. Tôi cũng chẳng thèm nghe band UNLIMITED(toàn đi cover, sáng tác thì vài bài) bao h nên cũng chả thèm biết Sự Sống là của ai

dztinh | Tháng Mười Một 29th, 2009 at 8:08 chiều Thumb up 1 Thumb down 0

tui đến với rock lần đầu tiên khi tôi cô đơn , tôi đánh mất cái gì đó củâ bản thân tôi , lúc đầu tôi nghe củâ các nước ngoài , nhưng tôi không giỏi ngoại ngữ lắm , tôi khao khát những bản rock việt ,tôi mặc kệ rock việt có hay không , tôi cũng không quá am hiểu về âm nhạc , tôi chỉ cảm nhận rock bằng con tin tôi thôi , tôi nghe rock tùy theo tâm trạng , khi nghe nó tôi thấy mình lại là mình , tôi thấy mình được tự do , tôi lấy lại được sức sống , tôi tạ ơn cuộc đời vì tôi biết rock. Tôi cũng không nghe rock cho thời trang , tôi nghĩ rock là để cho mọi người , thế mà các bác yêu cầu nhiều thế thì tôi không nghe rock được ah . Vn đã hội nhập vào thế giới không chỉ kinh tế mà còn cả văn hóâ nữâ , chính vì vậy việc VN có rock hay không hãy để thời gian trả lời , không cần mấy bác bầy tỏ hiểu biết ở đây đâu .
Cá nhân tôi , tôi rất ngưỡng mộ các ban nhạc rock ở Vn , nếu bảo họ không phải là những rocker chân chính thì họ làm sao được các fan chấp nhận , họ sẽ sớm ra đi thôi , đâu cần phải bàn cãi nhiều …
phí lời quá , chỉ cái nghe mấy bác nói thấy tức thôi

Metal | Tháng Mười Một 29th, 2009 at 10:43 chiều Thumb up 0 Thumb down 0

Nhạc của chúng ta hoàn toàn dựa vào nền nhạc hay giai điệu của phương tây,ngay cả Mỹ cũng có nền móng từ phương tây.Các điệu nhạc như Valse,tango,slow…slowrock đều có lịch sử của nó và người phát minh ra những giai điệu đó chúng ta chẳng ai buồn đi tìm hiểu làm gì.Cứ nghĩ 20 năm về trước làm gì biết đến metal ,black,rồi death…..cùng lắm là hardrock .Chúng ta chỉ dưạ vào những cái đã có sẳn và tiếp tục duy trì nó thôi.

Cận | Tháng Mười Hai 2nd, 2009 at 2:21 chiều Thumb up 0 Thumb down 2

Đọc bình luận của mấy bác, em được mở rộng thêm tầm mắt! Em cám ơn mấy bác đã bình luận nhiệt tình và sôi nổi về cái chủ đề hấp dẫn này!

Gunandrose | Tháng Mười Hai 11th, 2009 at 1:04 chiều Thumb up 0 Thumb down 2

Rock viet ah. con phai co gang nhieu nhieu..chua la gi ca. o dang phong trao thoi.

Rangtauari | Tháng Mười Hai 13th, 2009 at 10:19 sáng Thumb up 1 Thumb down 0

buồn cười cho việc “Rock Fan Club” trực thuộc “Nhà Văn Hóa Thanh Niên”.

Lê Đông vỹ | Tháng Hai 7th, 2010 at 4:54 chiều Thumb up 0 Thumb down 0

Thấy 1 bài viết rất chi là vô vị. Tự dưng hỏi một vấn đề rất chi là vô lí.. Hỏi Rock Việt có hay không??? Thế Bức Tường đánh cải lương phỏng???

Rock là dòng nhạc ngoại lai, cũng có thể. Tại sao không hỏi câu đó với POP,DANCE,JAZZ mà lại là ROCK??? Thế Đô Rê Mi Fa Sol La Si là cái gì? Chẳng phải của Tây cả hay sao?. Thấy hay thì cứ phát huy..và đã phát huy rồi đấy…Chẳng phải đã có sự kết hợp giữa MetalCore và cải lương đấy sao?…

Nhận thấy 1 điều. mỗi lần 4rum có đề tài mới là có cãi nhau…

synyster shark | Tháng Hai 8th, 2010 at 3:07 chiều Thumb up 2 Thumb down 2

@ hehe: “Cóc cụ” này ở đâu xông vào đây quăng mìn vậy? Rock SG những năm 60,70 quả là có phát triển thật nhưng xét ở tầm thế giới thì mới đang ở thời kỳ chuẩn bị hội nhập (chưa hội nhập được đã ngủm vì…), trong khi ở Nhật vào thời đó họ đã có một nền công nghiệp âm nhạc khổng lồ và một rock scene rất đa dạng, các ban nhạc rock nổi tiếng thế giới đã đi lưu diễn Nhật như cơm bữa. Còn giờ thì khỏi nói, họ bỏ xa ta cả nghìn năm rồi. Cứ gân cổ lên tự hào về những thứ mình chưa bao giờ có thì bao giờ mới khá được :-/

Devil Slipknot | Tháng Hai 9th, 2010 at 8:18 sáng Thumb up 0 Thumb down 0

chả hju~ j` :|

Viết bình luận
+Bạn có thể chèn thêm HTML vào form bình luận

Comment moderation is enabled. Your comment may take some time to appear.


Gallery - wallpapper

Giới thiệu:

"RockPassion.Vn - Chia sẻ thông tin"

Hệ thống thông tin RockPassion là hệ thống thông tin mở phi lợi nhuận về Rock do các thành viên của Diễn Đàn RockPassion cung cấp, biên tập và chịu trách nhiệm nội dung.

BQT RockPassion hy vọng đây sẽ là nơi để các thành viên cũng như các rockfan cùng nhau trao đổi, đem lại những thông tin bổ ích, kịp thời cho mọi người.

BQT RockPassion.Vn

Hà Nội:

Nguyễn Tuấn Anh
Tel: +84. 0983331085
Mail: anhnt@rockpassion.vn

Tp.Hồ Chí Minh

Nguyễn Thương Thảo
Tel: +84. 909100045
Mail: nym@rockpassion.vn

Bài viết, thông tin chia sẻ xin gửi về:

news@rockpassion.vn
Loading...
Hotline: +84 983331085 | +84 903201241 Home | News | Gallery | Forum | Market | Feedback

RockPassion © 2005 - 2010 by OnNetWave.
All rights reserved.