MLTR – Chút đam mê pop-rock dịu êm

Viết bởi Mee Way |

Không ồn ào, gấp gáp nhưng vẫn mạnh mẽ, quyết liệt; không bóng bảy, mượt mà nhưng vẫn sâu lắng, sống động. Đó thực sự là những gì mà những người từng lặng im lắng nghe những giai điệu của Michael Learns To Rock (MLTR) cảm nhận được.

Ban nhạc Michael Learns To Rock

Tôi nghe MLTR lần đầu cách đây có lẽ là khoảng 20 năm, thời kì nửa đầu 90s (thập kỉ 1990-1999). Thời đó, người ta không có những thiết bị như bây giờ, hai phương tiện chủ yếu để cập nhật thông tin và thưởng thức âm nhạc, phim ảnh và cái TV và cái đài radio, muốn nghe nhạc theo ý mình thì phải có cái cassette chạy băng. Ngày đó gia đình tôi chẳng lấy gì làm khá giả, nên thực chất những bản nhạc chạy vào tai của tôi, thấm vào đầu, vào máu của tôi là từ những chiếc cassette của những nhà hàng xóm xung quanh hay ở những gia đình gần ngôi trường tôi học. Ngày đó, tôi mới là một cậu học sinh tiểu học, ở cái thời mà môn ngoại ngữ còn chưa có ở tuyệt đại đa số các trường phổ thông trong nước. Âm nhạc của các nước phương Tây tới với chúng tôi chỉ đơn giản là những giai điệu. Ở thế hệ của chúng tôi, người ta yêu nhạc quốc tế không phải ở những lời lẽ,mà đơn giản là yêu cái giai điệu. Thậm chí nghe mà rồi tôi còn chẳng mấy khi biết tên những bài hát mà mình thích, mà có lẽ biết khi đó chẳng để làm gì, vì tôi có đọc được hay hiểu được chúng đâu… Tận sau này tôi mới biết những bản nhạc tuyệt vời mình từng yêu thích đó là những The actor, Out of the blue, Sleeping child, 25 minutes…, sau đó chút nữa là That’s why, Someday…

Thành lập và biểu diễn từ khoảng thời gian cuối những năm 80s, đầu những năm 90s, MLTR ban đầu phần nào đó giống với một nhóm Rock, từ cơ cấu một vocal kiêm keyboard, một guitar, một bass và một drum cho tới những ca khúc mang màu sắc Rock như I still carry on, Something right… Những ca khúc của MLTR trong giai đoạn này không ồn ào và sôi động như những bản Rock thực thụ, cũng không êm ái và mượt mà như những bản nhạc trữ tình dành cho những con người quá lãng mạn. Chúng đủ sâu để tâm hồn người nghe có thể chìm vào đó, cảm nhận từng giai điệu của cuộc sống xung quanh, cũng đủ mạnh mẽ và trầm hùng để người ta muốn đứng dậy, để lao động, chiến đấu và yêu thương, có gì đó phù hợp với cái chủ nghĩa anh hùng ngấm sâu trong máu của một lượng lớn những người thuộc thế hệ chúng tôi ngày đó.

Khi trưởng thành hơn và đã có đủ cái vốn ngoại ngữ để hiểu hết những lời hát, tôi càng yêu thích những ca khúc của MLTR nhiều hơn. Không chỉ có những bản tình ca tuyệt diệu mà còn có ở đó cả những ý nghĩa, những vẻ đẹp của cuộc sống, của hòa bình. Âm nhạc hay nhất ở từng giai điệu, giai điệu lại được làm đẹp thêm với những lời hát, nhưng lời hát chỉ thật sự làm đẹp cho giai điệu khi chúng hài hòa cùng nhau. Hãy thử lắng nghe và cảm nhận thật chậm, thật sâu…

Làm sao có thể nghĩ tới chiến tranh khi

“If all the kings and all the leaders
could see you here this way
They would hold the Earth in their arms
they would learn to watch you play “
(Sleeping Child)

http://www.youtube.com/watch?v=ECN5m-xIFPI

Làm sao không yêu thiên nhiên được với những điều tuyệt diệu

“In the sun
Another day is born
while all the world is sleeping
there’s music in the dawn

See the clouds
phantoms in the sky
changing as the wind blows
right before your eyes
(Animals)

Và tình yêu làm sao có thể đẹp đến thế khi người ta nhận ra rằng

“Since you came into my life
the days before all fade to black and white
Since you came into my life
Everything has changed “
(Paint my love)

.

Từ năm 2000 đến nay, nhạc của MLTR đã ít chất Rock hơn, những ca khúc trở nên trầm lắng hơn, êm ái hơn không rõ vì thiếu đi tay bass xuất sắc hay do thời gian và tuổi tác đã khiến các anh để mình trùng xuống, chậm rãi và sâu sắc hơn?

Dù vậy thì âm nhạc của MLTR vẫn không vì thế mà mất đi bản sắc, mất đi những giai điệu tuyệt vời và những lời hát sống động.

Thật kì lạ là ca khúc của MLTR mà tới nay dường như những người nghe nhạc ở Việt Nam nói chung biết tới nhiều nhất lại là Take me to your heart trong album cùng tên năm 2004. Tôi nói thật kì lạ không chỉ vì ca khúc này ra đời khá muộn so với lịch sử của nhóm nhạc, so với những huyền thoại Sleeping child, Paint my love, That’s why, Nothing to lose…, mà còn vì một chút gì đó cá nhân. Bản thân tôi dù đánh giá cao Take me to your heart nhưng lại không thật sự cảm thấy đúng cái phong cách, cái chất nhạc của MLTR trong từng nốt nhạc, từng lời ca. Nếu nói tới ca khúc tuyệt vời nhất trong album này, tôi sẽ luôn chọn If you leave my world – một bản tình ca hoàn hảo.

http://youtu.be/e8XoK12G40w

Sự xuất hiện của hai album Eternity (2008) và Scandinavia (2012) gần đây dường như không còn gây được nhiều chú ý, có lẽ vì phong cách của MLTR đã không còn thực sự hợp với những người trẻ ngày nay. Nhưng những ai từng thực sự nghe, cảm nhận để có thể yêu thích MLTR đúng nghĩa, thì vẫn luôn cảm thấy ở Eternity và Scandinavia những gì mình từng cảm thấy ở Colours, Played on pepper, Nothing to lose ngày nào. Hãy thử nghe Walk with me, It’s gonna make sense, Please forgive me, Heaven is my alibi …

http://youtu.be/YW8f1hR1xQ0

http://youtu.be/HbxajwY5kzo

Cuối cùng, nếu có một điều nào đó nữa để nói về sự đặc biệt của MLTR, thì đó là phong cách biểu diễn. Những gì người hâm mộ cảm nhận được khi xem MLTR biểu diễn là sự đơn giản từ trang phục tới phong cách, như những chàng trai của đời thường – giản dị nhưng mạnh mẽ và tự tin.

Nếu bạn chưa từng, thì bây giờ, hãy nghe và cảm nhận đi nhé! 

MTLRag

NeverMore
Sưu tầm và chỉnh lí lại từ giaoduckhoahoc.com

BÌNH LUẬN BẰNG FACEBOOK
Bình luận
THIS DAY IN ROCK HISTORY
13/01

Ngày sinh của James LoMenzo - bassist của band White Lion cũng như nhiều band nhạc nổi tiếng khác như Black Label Society, Megadeth.

Chi tiết

Hotline:
+84.98.333.1085