Lặng ngắm chính mình … xa

Viết bởi Đạt Phan |

(RockPassion.Vn) – Không phải ai cũng đủ can đảm để trở về, khi trong lòng còn cả một quãng đời ước mơ…

Xa..

Xa..

Tháng 1, khi những chồi non đầu tiên bắt đầu vươn mình chớm nở trong chút tàn dư giá lạnh của mùa đông, khi những giá băng trong con người tan chảy với khao khát được trở về, những cảm xúc của Xa lại càng trở nên mãnh liệt, ám ảnh hơn bao giờ hết. Tết, dịp lễ đoàn viên thiêng liêng với mỗi người con đất Việt. Tết, chẳng có gì ý nghĩa hơn hình ảnh cả gia đình sum họp, chào đón những đứa con đi xa trở về.

Người bảo Xa là bản tình ca não nề, nhiều cay đắng. Người lại nói bài hát là những lời tự vấn, trách kỷ, hối hận của đứa con bất hiếu. Và ai đó cũng miêu tả bài hát như đôi dòng chán đời, lạc lõng của kẻ cảm thấy bản thân như càng ngày càng trôi xa khỏi xã hội, khỏi cuộc sống thực tại. Có lẽ ai cũng đúng cả. Hồi ở Quái Vật Tí Hon, chủ đề sáng tác của Hải Bột cũng đã vốn đa dạng. Nhưng đến sự nghiệp solo và ca khúc Xa, anh lại chọn cách lồng ghép tất cả với nhau, tạo nên một câu chuyện nhiều chương nhỏ, với cùng một mạch cảm xúc chạy dài xuyên suốt.

Xa, bài hát là câu chuyện về đứa trẻ mang tuổi xuân của mình chạy theo những đam mê, hoài bão; là câu chuyện về gã si tình để những yêu thương hằn lên trái tim bé nhỏ, dại khờ. Để rồi, quên mất những yêu thương giản dị, gần gũi quanh mình. Để rồi, cảm thấy chính mình … xa.

Hình ảnh “ai lên kiệu hoa”, “con sáo sang sông” khiến nhiều người nghĩ đây là một ca khúc buồn về tình yêu. Thật vậy! Có lẽ ai đó khi nghe đến Thế là xa! đã khóc; vì giọng Hải Bột vừa hững hờ, vừa vút cao. Câu hát chơi vơi kéo người nghe trôi miên man theo bộn bề cảm xúc; rồi bỗng tung cánh bay, bay đi mãi giống như sự dang dở, lỡ làng của một cuộc tình nhiều nước mắt.

Khi xưa bên ấy có người hẹn tôi

Đêm nay con sáo sang sông thật rồi

Chữ xa trong tình yêu Hải Bột đau đớn nhưng nhẹ nhàng: Thế là xa… Có lẽ đây là câu chuyện của quá khứ, câu chuyện mà đã rất rất lâu rồi. Thời gian là liều thuốc hiệu quả chữa lành mọi vết thương. Nhưng nó chẳng đủ để lấp đầy những ô trống của Xa, của mối tình còn chưa dứt hẳn, của lời hẹn ước lỡ làng nhưng vẫn mãi vẹn nguyên. Xa ở đây không hẳn là người bỏ ra đi, mà còn là ta xếp lại những yêu thương xưa cũ để rồi độc bước trên con đường riêng của chính mình.

Đời có mấy chuyện ám ảnh con người ta như tình yêu. Nhưng hóa ra Hải Bột còn hát về tình mẫu tử, một câu chuyện của không biết bao kiếp người. Trưởng thành! Ai cũng sẽ phải trưởng thành. Có những người vật lộn khi bước đến ngưỡng cửa của sự trưởng thành. Như thứ quả vẫn còn xanh non, bị ép đem giấm chín, nhũn ngoài mà vẫn còn sống sượng ở bên trong. Chợt nghĩ đến truyện cậu bé Peter Pan mãi muôn đời không lớn. Tự hỏi trong chúng ta, mấy ai đã thực sự trưởng thành?

Hải Bột từng nói anh thích xa, xa để có cảm giác được trở về. Xa, là ta đi theo tiếng gọi của trưởng thành; đi bằng nông nổi và dại khờ; đi bằng hoài bão và ước mơ. Để rồi, quên mất người mẹ ôm áo ra đồng đứng mãi ngóng chờ; nhận ra bấy lâu nay ta vẫn luôn thờ ơ với những điều quan trọng nhất.

Mẹ ơi! Đừng giận cánh én mang xuân cho đời, giận đồng lúa xanh vàng thời gian, và cũng đừng “giận lòng ôm mãi hai chữ yêu thương làm gì”. Nghe sao mà đau xót quá! Đời có ai xa mà không muốn được trở về, để được nhỏ bé, ấp iu trong vòng tay mẹ; để được khóc, dùng nước mắt xóa đi những chữ yêu thương đang tàn phá con người ta.  Nhưng không phải ai cũng đủ can đảm để trở về, khi trong lòng còn đầy ắp hoài bão với đam mê

Đoạn ba của bài hát gợi hình ảnh của người cựu chiến binh vô vọng trong việc quay trở lại hòa nhập với cuộc sống đời thường. Có lẽ Hải Bột viết những câu ca này khi chứng kiến một đêm ca nhạc tình thương gây quỹ của hội người tàn tật. “Đêm đêm trên phố để người mua vui. Thương anh câu hát kiếp phận mù lòa”. Những con người chỉ mong làm kiếp thân cây xơ xác ven đường, chờ đợi cơn gió đến thổi rụng nốt chút sức sống nhỏ nhoi còn sót lại cuối cùng. Những số phận như hạt bụi đường, mong chờ cơn mưa đến gột sạch tất cả, để nhắm mắt xuôi tay dù cho lòng còn nhiều yêu thương, tiếc nuối:

Trời hòa bình có xanh như ngày xưa ngắm nhìn?

Mong ước được xa, xa khỏi tất cả. Nhưng phải làm sao, khi lỡ “viết hai chữ yêu thương hằn lên tim mình?”. Ta yêu cuộc sống, nhưng có lẽ không có chỗ cho ta ở nơi này…

Ba khổ nhạc như những đoạn phim ngắn, kể về cái câu truyện đời dài lê thê, ám ảnh. Người nghệ sỹ giỏi không chỉ biết viết ra những câu hát, những giai điệu hay; mà còn cần có một tâm hồn biết rung động, đồng cảm với số phận mỗi con người, với nhịp thở của xã hội. Và có vẻ như Hải Bột đã làm được điều ấy. Nghe nhạc Hải Bột, ta thấy hình ảnh bản thân mình trong đó. Nghe nhạc anh, ta mới thấy hình như, ai cũng có một Hải Bột ở trong mình.

Cái đặc sắc của nhạc Hải Bột nằm chính ở những đoạn cao trào trong mỗi bài hát anh viết. Có lẽ vì là dự án solo, nên ở Xa, tôi thấy âm nhạc hiểu ca từ của Hải Bột hơn Đường Về. Đoạn cuối bài cũng là đoạn phim hình ảnh chàng nghệ sỹ xuất hiện; là khi chất keo dính trong giọng Hải Bột kéo những câu chuyện phía trên đan ghép vào nhau.

Vì xa không phải quên; mà là bản thân cố gồng mình xóa bỏ, để rồi trốn chạy, “như chưa từng yêu thương”. Xa chỉ như đánh rơi mà trong lòng còn hoài thương tiếc nuối; là không còn ở bên mà vẫn cứ mãi hoài cổ, ngóng chờ. Và rồi xa để biết mỗi lần ghé qua, chữ Xa khiến ta đã đau đớn đến nhường nào. Thế mới vỡ ra, ta xa chẳng vì ta muốn thế. Xa vì chẳng đủ can đảm để đối mặt, để mặc hết tất cả mà cứ mãi yêu thương. Xa vì không muốn nhận mình thất bại, để không phải cúi đầu mà tủi hổ trở về.

Hôm trước, mẹ gọi hỏi về lịch nghỉ tết, hỏi bao giờ mới lại về nhà. Năm nay mẹ đang đan áo cho các cháu nên không có áo cho gái út. Thế là lại tự mua len về tự móc áo cho mình. Rồi mò lên mạng tìm nghe Xa. Đã bao lâu ta quên mất sống chết là lẽ thường tình, chỉ có tình yêu là điều đáng trọng. Đã bao lâu rồi ta quên mất có những cuộc đời khác ở bên cạnh cuộc đời ta. Ôi! Ta muốn trở về lắm chứ. Về để thấy mình bé nhỏ, ấp iu trong vòng tay mẹ; về để được khóc, dùng nước mắt xóa hết những yêu thương đang tà phá bản thân mình. Ừ xa, xa để biết đến gần, nhưng đừng đi quá xa mẹ, đừng đi quá xa đời, để rồi có ngày: Lặng ngắm chính mình…xa!

 Trở về thôi!

Về dù ước mơ vẫn chưa nhìn rõ được dấu chân

về dù đường còn xa mà yêu thương vẫn chưa chắc chắn

về dù những hoài nghi vẫn buồn hơn nước mắt

về dù ngày mai có lại ra đi lúc trời sao còn đầy trên tóc

về dù không đủ niềm tin…

Bởi không phải ai cũng có một chốn để bao bọc mình trong yên bình!

– thơ Nguyễn Phong Việt.

 

 Vo vo Vi vi

BÌNH LUẬN BẰNG FACEBOOK
Bình luận