Kurt Cobain: Come as you are

Viết bởi Thư Vĩ |

(RockPassion.Vn) – Hãy tạm quên đi ngày 5/4/1994, bởi hôm nay là 20/2/1967. Hãy vui lên và hát cho anh bài ca sinh nhật. Bởi trong cả cuộc đời mình, thứ Kurt cần nhất luôn là sự yêu thương hạnh phúc.

Có những đợt lâu lâu tôi chẳng động đến một chút Nirvana nào. Nhưng đâu đó những ngày rã rời, tôi lại lần mò tìm đĩa của band. Nhiều khi cũng chẳng phải vì nhạc, đơn giản là tôi muốn được nghe cái giọng khàn khàn vô tổ chức của Kurt cho ấm áp. Những lúc như thế, tôi nằm sấp trên giường, buông xuôi hai tay, để cho cái nệm cứng ép đến tức ngực, giống như Antaeus nằm xuống đất để được tiếp nguồn sức mạnh từ mẹ là nữ thần Đất Gaia.

Có một định nghĩa vui về Grunge thế này “Con rồng không thể xơi được hiệp sỹ vì chàng quá bẩn thỉu sau nhiều tháng trời không thèm tắm gội. Tất nhiên không nàng công chúa kiều diễm nào muốn xxx với một kẻ như vậy. Chàng hiệp sỹ cuối cùng chết dưới hầm của lâu đài vì chích heroin quá liều.” Bạn đã xem Last days chưa? Michael Pitt, người đóng nhân vật mô phỏng Kurt đã nói rằng anh ta rất sợ. Việc dựng lại hình tượng của nhiều tín đồ điên cuồng không dễ dàng chút nào. Nhưng tôi nghĩ Pitt đã làm rất tốt. Kurt những ngày cuối, chiếc áo sooc ngang, kính tròn, gầy gò, lang thang, cô độc. Ôi Kurt!

Khi tôi hỏi một người bạn:

–          Có nghe Nirvana không?

–          Có

–          Cho 1 nhận xét về Kurt đi

–          Siđa tinh thần.

Đúng là trong 7 năm có Kurt, Nirvana là niềm khát khao được thể hiện ra thành sự hoang mang và điên loạn.  Không thể tìm thấy giai điệu lắt léo hay ca từ mỹ miều trong các bài hát của Nirvana. Bởi Kurt thích những hợp âm đơn giản và ca từ bất chợt. Thế nên, nếu chỉ nhìn những shot hình ngông nghênh, nghe những bài hát lộn xộn, vụ tự tử giữa thời kỳ đỉnh cao, người ta dễ cho rằng Kurt là “trẻ trâu”. Nhưng tôi có thể khẳng định với bạn, đó là một tâm hồn dịu dàng, sâu sắc, đứng đắn nhưng đau khổ bởi nó quá đỗi nhạy cảm và cô độc. Hãy thử nhìn lại một cách ngắn gọn 27 năm ngắn ngủi của anh:

1967: Chào đời tại Aberdeen, Washington, Mỹ

2 tuổi: Bắt đầu hát những bài hát của The Beatles

8 tuổi: Gia đình tan vỡ, Kurt tới sống với mẹ

9 tuổi: Do bắt đầu có dấu hiệu bất ổn về tâm lý, theo lời khuyên của bác sỹ, Kurt về sống với bố

13 tuổi: Bắt đầu dùng chất kích thích

14 tuổi: Kurt bắt đầu học guitar

16 tuổi: Kurt lại chuyển về sống cùng mẹ

18 tuổi: Không đủ tín chỉ để tốt nghiệp, Kurt bị đuổi khỏi nhà, bắt đầu sống nhờ nhà bạn bè hoặc trốn trong nhà hầm

19 tuổi: Lần đầu tiên, Kurt tự kiếm sống được bằng cách làm việc cho một khu nghỉ mát ven biển cách Aberdeen 20 dặm. Cũng bắt đầu dùng heroin và có những mối quan hệ nghiêm túc

22 tuổi: gặp Courtney Love. Ra mắt album đầu tay Bleach

23 tuổi: Nghiện ngập nặng

24 tuổi: Thành công với album Nevermind

25 tuổi: Kết hôn với Courtney Love đồng thời lên chức cha. Ra măt Incesticide

26 tuổi: Tiếp tục ra mắt album In Utero

27 tuổi: Chết.

Vào năm 8 tuổi, Kurt đã từ một cậu bé dễ thương thích hát Hey Jude của The Beatles trở thành kẻ bị bệnh rối loạn tâm lý. Giống như một cái cây non bị khứa một vết sâu, cố gắng vặn vẹo sống, bị sự nổi tiếng kéo lên trên đỉnh đồi vắng trơ trọi và cuối cùng, bão táp đánh đổ nó.

Tan vỡ gia đình là nỗi ám ảnh đối với bất kỳ đứa trẻ nào, và sự nhạy cảm khuếch đại nó lên. Nhưng nó không đủ làm chai lì Kurt, anh vẫn khao khát sống yêu thương. Hồi nhỏ, anh tìm niềm an ủi trong Cơ đốc giáo nhưng rồi rời xa vì “I’m so ugly, but that’s okay, ’cause so are you …” như anh viết trong Lithium. Phần đời sau, anh đặt niềm tin vào Phật giáo và đạo Jaina. Đến với âm nhạc, dù là nhạc Rock vốn nổi loạn, anh vẫn muốn tìm đến sự nghiêm trang. Chính vì vậy ban nhạc mới có tên là Nirvana, tức cõi niết bàn, cõi giải thoát của Phật giáo. Trong chuyện tình cảm cá nhân, Kurt là người đàn ông nghiêm túc. Anh yêu không nhiều và luôn tính chuyện lâu dài.

Với xã hội, khi chưa nổi tiếng, anh dùng sức mình để bảo vệ người bạn đồng tính cùng trường. Khi nổi tiếng, anh dùng sức mạnh truyền thông để lên tiếng đòi quyền cho phụ nữ, yêu cầu tôn trọng người đồng tính. Có lẽ, vì Kurt rất thấu hiểu nỗi buồn khổ của những người yếu đuối. Anh cũng bày tỏ thái độ chán ghét với những trò màu mè, mà điển hình là Axl Rose.

Nhưng nói cho cùng, ở Kurt Cobain, tôi không nhìn thấy sự thù hận. Ở anh lúc nào cũng khao khát tình yêu thương và mong muốn mang tới những điều tốt đẹp cho người khác.Đến giây phút cuối cùng của cuộc đời, anh vẫn không ngừng viết lên những dòng “I love you. I love you…”

Điều đáng thương của Kurt ở chỗ, anh lại không giải quyết được vấn đề của chính mình. Ở tuổi 27, đang ở đỉnh cao của sự nghiệp, yêu vợ yêu con, anh lại đi tìm cái chết. Chẳng phải đó là phút giây bỗng chốc muốn được giải thoát khỏi cơn đau do những căn bệnh anh mắc phải, mà nó đã tích tụ từ lâu. Anh từng nói rằng “Tôi không sợ chết. Chết là bình yên. Và tôi không mong gì hơn là được trở thành một người khác.” Là một tín đồ Phật giáo, đáng lẽ anh phải hiểu tự sát là một trong năm tội lỗi lớn nhất của đời người, ngang hàng với tội sát nhân. Có lẽ vì anh đã tu tập không đến nơi đến chốn, điều dễ thấy ở những kẻ mắc bệnh hưng trầm lưỡng cảm như Kurt. Đặc biệt khi căn bệnh sinh ra từ đổ vỡ tuổi thơ, vốn là những thứ không thể làm lại. Thành công chỉ là thoáng chốc hưng cực rồi ám ảnh, bệnh tật, hoang mang lại đẩy xuống vực thẳm cô đơn. Xét cho cùng, một con người đầy nhạy cảm, có mấy ai chiến thắng được u cục đã mưng trong cơ thể khi mới lên 8. Họa chăng là khi tìm được một tâm hồn đồng điệu đến 100%.

Hãy nghe bài hát cuối cùng Kurt thu âm.

Tao biết mày đúng rồi

Nỗi đau

Anh sẽ chẳng bao giờ còn làm phiền em nữa

Tao không bao giờ thất bại trong việc thất bại

Nỗi đau

Có những ngày tôi cũng hỏi mình rằng sống hiện thực, ít những mộng mơ đi liệu có tốt hơn không? Thứ nhạc này, sự mê đắm này có phải là mông muội? Về sau, tôi nhận ra rằng, chân lý của cuộc sống đến cuối cùng vẫn là để hạnh phúc. Niềm hạnh phúc khi làm một người tốt. Trong ngày sinh nhật Kurt Cobain, tôi tin là anh sẽ hạnh phúc. Vì anh là một người tốt. Anh đã mang đến nguồn tinh thần sống cho rất nhiều người. Chúc mừng sinh nhật anh!

Thay cho lời cuối, xin trích dẫn từ facebook một người bạn tôi quen thông qua Kurt Cobain:

“Ngày 5/4/1994. Kurt Cobain đưa khẩu súng ngắn lên miệng và bóp cò. Khi đó anh 27 tuổi.
Ba ngày sau, một người thợ sửa điện khi đi vòng ra cửa sau vì bấm chuông không được đã phát hiện ra và báo cảnh sát. Khi cảnh sát đột nhập vào và thấy thi thể của Cobain nằm dưới sàn nhà, khẩu súng ngắn vẫn nhắm vào miệng. Bên cạnh đó là bức thư tuyệt mệnh được viết bằng mực đỏ gửi cho người yêu Courtney Love và con gái Frances Bean Cobain lúc đó 19 tháng tuổi. Trước đó một ngày, Courtney Love đã phải nhập viện trong tình trạng sử dụng ma túy quá liều.

Bức thư kết thúc với dòng chữ: “I love you, I love you”!…

Ngày 10/4/1994, hai ngày sau khi phát hiện thi thể của Kurt Cobain, 5000 người dân Seattle tụ tập nhau trong ánh nến ban đêm, hát những lời hát kích động, đốt những cái áo phông mình đang mặc và đánh nhau với cảnh sát. Cuộn băng ghi âm Love đọc những dòng chữ cuối cùng của Cobain được bật to cho tất cả mọi người cùng nghe….
Một vài thanh niên ở Mỹ và Úc đã tự tử…

‘Chúa có mái tóc vàng bồng bềnh, đôi mắt buồn và chơi guitar bằng tay trái’,” Mark Shelbygt.

 Thư Vĩ

BÌNH LUẬN BẰNG FACEBOOK
Bình luận
THIS DAY IN ROCK HISTORY
23/07

Ngày sinh của Saul "Slash" Hudson, guitar của Guns N' Roses, Velvet Revolver & Slash.

Chi tiết