Hỏi chuyện anh “cóc” kiện trời

Viết bởi Đạt Phan |

(RockPassion.Vn) – Con cóc mới là cậu ông trời, chứ không phải con coc-xê…

Cậu ông giời..

Cậu ông giời..

Chuyện xửa chuyện xưa! Chắc ai cũng biết cái chuyện Cóc kiện trời. Nhưng khổ nỗi, chuyện dân gian thì toàn truyền miệng, dị bản tùm lum. May thay, hôm trước lang thang trên Hanoi Rock City, tôi bắt gặp chàng Cóc. Và may mắn tập 2, tôi được anh kể lại cho nghe cái vụ kiện tụng động trời của mình và đồng bọn.

Số là Cóc ta xuất thân cũng như những … cóc khác. Lang thang nơi ruộng đồng, bầu bạn với trăng sao, Cóc ta quen cái cuộc sống bên cạnh những thứ dung dị và thanh bình của chốn thôn quê. Là người bạn của nông dân, ẩn mình trong hang hốc, cóc an cư lập nghiệp bắt sâu bọ bảo vệ mùa màng. Ban ngày, rong ruổi kiếm ăn; tối đến lại trèo lên cái cây, ngọn cỏ mà nghiến răng ken két, cống hiến chút thanh âm cho đêm quê đỡ phần nào nhàm chán, tĩnh mịch. Nhỏ bé, xấu xí, sần sùi, nhưng “chẳng đòi thịt thiên nga”, chẳng mấy khi ai thấy Cóc ta phàn nàn, than thân trách phận. Nhưng rồi đến một ngày..

Ngày xửa ngày xưa, không nhớ rõ đời nào, năm nào,

Trời hạn hạn rất lâu.

Ruộng đồng nứt nẻ.

Cỏ cây chết đứng , trụi cả lá.

Còn thú vật thì không tìm đâu ra nước uống..

Toàn làng quê chìm trong đói khát. Chó cắn áo rách, Cóc sống ở cái chốn mà phần lớn toàn bè ve chai, lũ ăn xin… thường đã bị cảnh khốn cùng, nay thêm nạn hạn hán, vạn vật lại càng lầm than. Biết thân phận mình bé nhỏ, Cóc đã nào bao giờ mơ những điều to lớn. Đêm co ro một mình trong căn nhà xiêu váchCóc gối đầu nhìn con nhện giăng tơ, lim dim nghe Pink Floyd ca thán, nhưng đâu đấy vẫn văng vẳng tiếng người rao: “Ai ve chai lạc xoong đồ hư, bán hônnng?”. Thế là Cóc ta khăn gói lên trời đòi thượng đế “trả” mưa cho muôn loài.

Ta là người tiên phong, ta là người tiên phong

Ta phải làm …, ta phải làm …

Rời xa chốn đông người, trốn một mình nơi đây. Nắng chói chiều vàng trong, lấy máy hình Nikon, nhìn vào khung nhắm: mây trời, núi đồi. Thế là cái kiếp long đong của Cóc bắt đầu từ đấy. Anh chia sẻ: “Lúc bắt đầu, nào đâu phải tôi chọn cái con đường này. Đam mê và bức xúc cuộc đời dẫn lối, tôi mới lang thang đến chốn đây. Trong Cóc tôi có hai con cóc nhỏ, đảm nhận hai ca. Sáu giờ sáng, mặt trời lên chiếu mặt, tỉnh dậy sau cơn mê, lao vào vũ bão cuộc đời với trách nhiệm, tiền bạc. Để rồi cúi đầu, tránh vội người thân quen, không chào người anh em, lao vội về nhà lúc chiều buông sáu giờ. Để cóc còn lại nghe ai đó thở dài, nằm thẫn thờ với âm nhạc.  Ôm đàn, viết bài.”.

May thay, Cóc ta chẳng phải chỉ một mình. Anh gặp những cóc khác, hay những loài động vật khác. Đông đủ anh em, Cóc quyết chí lên đến trời. “Tôi nào đâu muốn đi kiện cáo. Chỉ là đối mặt, đối mặt để đối thoại, dù biết ông chẳng mấy đoái hoài…”. Đứng dưới, Cóc ta cứ hô to Cúi Xuống, Cúi Xuống!!! Nhưng bên trên vẫn nào có “ông” cúi xuống. Dẫu vậy, bên dưới, càng ngày càng có thêm nhiều muông thú ngẩng lên.

Đến cổng trời, Cóc đánh trống đòi gặp, nhưng trời nào trả lời. Rồi lần lượt chó, gà, thiên lôi bước ra cản lối. Nhưng với tài năng, với đồng đội, Cóc dẹp sang mọi bạo quyền, đập tan mọi áp bức: “Tôi muốn gì, người có biết tiếng ai trách chi? Tôi khác người, đừng ra uy, bảo ai nghĩ suy. Tôi sẽ nhìn, cuộc đời không giới ranh lối đi.. Đi đến ngày, niềm tin mới xóa tan mối nghi..“.

Thế là với Cóc nhỏ, ông trời bất lực, rồi tím mặt, rồi xấu mặt… Rồi ông lại cho mưa, rồi ông lại phải mỗi lần Cóc nghiến răng là vội vàng cho mưa. Nhưng liệu ông có hiểu, nếu không có chó, gà, thiên lôi, nếu ông chăm chỉ nhìn xuống cuộc đời; thì Cóc ta chi phải mặc công long đong lên tận cổng trời ba mặt một lời. Nghĩ thế mới thấy, Cóc ta bé thế mà láo. Thế mà láo nháo pháo lại ăn xe, ti toe mà lại thành kẻ làm việc lớn..

Thực chất, nghĩ cho thấu thì chắc ông trời cũng chẳng dám dây vào cậu Cóc, bởi anh bé nhỏ nhưng lại có độc. Muốn ăn mà không chế biến cẩn thận, có khi ngộ độc tắc tử. Thế nên, với Cóc ghẻ, dễ hiểu sao mấy lão chẳng sợ mà tránh xa; cũng như Bá Kiến “tránh né” Chí Phèo. Thế mà có mấy cái loài Cóc khác, cũng là cóc không tài cán hơn gì cả. Chỉ là đẻ ra đã hơn nhau một chữ C, hơn nhau đúng một chữ C đằng đít. À mà thêm được cái da dẻ mịn màng, màu sắc bắt mắt, nhưng mà ít ai biết rằng Cóc da càng mịn, màu càng mơn mởn thì lại càng độc, càng độc chết người.. Và cũng nhiều người biết, nhưng ít người nghiệm được rằng, Cóc kia là cậu ông trời, là vì nó dám lên kiện trời; chứ đơn thuần ban đầu cậu cũng chỉ là loài thuộc đám nhiễu nhương., chẳng ai thèm để ý..

Kết bài, xin tặng các bạn một bài hát, cũng là để kỷ niệm ngày được gặp anh Cóc, cũng là xót thương cho cái số phận của loài Cóc, chứ không phải loài coc-xê.

Ảnh: Trung del

BÌNH LUẬN BẰNG FACEBOOK
Bình luận
DecemberA | September 15th, 2014 at 4:58 pm

hơn nhau đúng một chữ C đằng đít| ket cau nay

THIS DAY IN ROCK HISTORY
22/07

Ngày sinh của Saul "Slash" Hudson, guitar của Guns N' Roses, Velvet Revolver & Slash.

Chi tiết