guest Xin Chào, Khách. Hãy đăng nhập hoặc đăng ký.
Tháng Năm 22, 2018, 05:52:06

+  RockPassion.Vn - Rock Viet Community
|-+  Rock chuyên sâu
| |-+  Progressive (Điều hành viên: crocodil)
| | |-+  Poets and Madmen : The Center of Fear (SƯU TẦM)
0 Thành Viên và 1 Khách đang xem chủ đề này. « trước tiếp »
Trang: [1] Xuống Dưới Make font smaller   Make font larger   In
Người Gửi Chủ Đề: Poets and Madmen : The Center of Fear (SƯU TẦM)  (Được xem 4356 lần)
Avantasia
Fantasy Knight
Kon rùa đen cực kỳ khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam

Bài viết: 1687

Thank You
-Given: 143
-Receive: 751



Xem Thông Tin
« lúc: Tháng Ba 11, 2006, 17:24:20 »

Poets and Madmen : The center of fear



written by TageOniR




Tôi bắt đầu nghe Savatage từ ca khúc Alone You Breathe , tôi nghe được từ một series gồm 3 album tuyển chọn Slow rock 95-97 . Bài hát thu hút tôi ngay lập tức ,bởi giai điệu của nó là một đột phá so với những ca khúc tôi nghe được lúc bấy giờ . Đến bây giờ ,đã là một khoảng thời gian 5 ,6 năm và bài hát mới nhất của Tage tôi được nghe là Morphine child , một ca khúc nằm trong album Poets and madmen .Một ca khúc thật sự lôi cuốn không chỉ ở giai điệu mà còn ở khía cạnh album là một dạng concept viết về một vấn đề làm đau lòng cho thế giới bằng một bức hình của một bé gái 14 tuổi ở Sudan .

Câu chuyện bắt đầu khi 3 cậu bé Daryl , Tommy và Joey tình cờ khám phá được một toà nhà bị bỏ hoang o một vùng cách khu chúng ở chỉ khoảng 40 dặm .Điều duy nhất gây sự chú ý của chúng lúc này đơn thuần chỉ là lối kiến trúc kiểu Gothic mà chúng thấy được trên bìa của một tờ báo về những người mắc chứng tâm thần . Một tối thứ bảy , chúng quyết định khám phá bằng được toà nhà hoang phế này.Chúng rủ nhau đi chung trên chiếc Dodge cũ kỷ và bắt đầu nhấn ga tiến về phía toà nhà đó.Mặc dù biết vị trí của toà nhà nhưng phải một lúc rất lâu chúng mới chiêm ngưỡng được bí mật má chúng muốn khám phá .Chúng bắt đầu tiến vào ngôi nhà theo cánh cửa sổ đã bể nát , Daryl , người lớn tuổi nhất , đi đầu , tiếp theo sau là Tommy và Joey .Chúng bị hút hồn ngay với lối kiến trúc đồ sộ ở đây ,mái trong được xây theo dạng vòm lát bằng đá hoa cương với nhiều hoa văn về những hoạt động thường ngày của con người .Chúng đi vòng ra balcon rồi lần mò vào những căn phòng lạnh buốt và ảm đạm.Bỗng nhiên Tommy vấp vào một thứ gì đó trong bóng tối và la lên rất hoảng hốt .Daryl vội bật Zippo lên rồi cũng bất ngờ vì nhưng gì mình trông thấy .D0ó là một bức tượng của một người đàn ông đã nằm ở bệnh viện này , thì ra đây là một bệnh viện để chăm sóc những người mắc bệnh tâm thần , và trên bức tượng còn ghi lại tên của ân nhân đã chăm sóc cho bệnh nhân này .Những tò mò ngày thường muốn khám phá những điều kỳ lạ cũng không đủ làm cho chúng khỏi hoang sợ .Đây trứoc kia là một bệnh viện và sau nữa là một bệnh viện tâm thần , những suy tưởng về những dư âm còn lại của một bệnh viện tâm thần làm cả 3 bọn chúng rùng mình lo sợ .Cái cảm giác lo sợ càng tăng khi bỗng nhiên một âm thanh kỳ lạ phát ra gần nơi chúng đứng , mọi cặp mắt đều đổ dồn về phía đó , ai trong số chúng đều thấy lờ mờ một cái bóng của một người đàn ông đang chộp lấy cái áo Jacket của Daryl và chạy ngược xuống đại sảnh .Chúng do dự trong chốc lát rồi cũng co giò đu6ổi theo nhưng chạy đến lối ra thì chung há hốc cả mắt , cửa lớn đã bị khoá còn cánh cửa sổ lúc vào đã bị cát vùi đến nghẽn đường đi .Chúng vừa đẩy dữ tợn cánh cửa lớn vừa đưa mắt nhìn loáng thoáng về phía nguời đàn ông qua những song sắt hẹp .Nhưng cánh cửa cũng như người đàn ông vân không nhúc nhích .Tình hình lúc này trở nên căng thẳng vô vọng trước lối thoát duy nhất của toà nhà đã bị đóng kín.Nhưng , trước hoàn cảnh đó, không tin nổi vào mắt mình , chiếc chìa khoá cho cánh cửa duy nhất lại năm gọn gẽ trên gói thuốc Malboro cùng chiếc áo Jacket người đàn ông đã lấy đi lúc nãy .Và ở gói thuốc cung có môt chút xê xích , môt điếu thuốc đã được lấy đi .Đúng lúc đã ra được thì người đàn ông bỗng dưng quay lại , bọn chúng vẫn đưng yên quan sát . Nhưng không có chuyên gì lơn lao xảy ra , người đàn ông quay lại chỉ để xin một mồi lưa cho điếu Malboro ông ta đã lấy lúc nãy , do dự trong chốc lát , ông ta cúi xuống thắp cho điếu thuốc đang còn nguyên vẹn của mình rồi nhẹ nhàng đẩy cái Zippo trở lại chỗ cũ . Chỉ chừng ấy , ông ta quay xuống đại sảnh mà không nói lấy một lời nào .Hàng loạt thắc mắc đang luẩn quân trong đầu của bọn chúng , ông ta là ai , đến đây có viêc gì , hay là một thằng vô lại vừa trốn thoát và quay lại .Nhưng trong lúc đó , Daryl nhìn ngang qua nhưng cánh cửa sổ của toà nhà , nơi góc phải của mỗi cánh cưa đều có môt cái hộp ghi là " Hồ sơ bệnh nhân " nhưng chỉ có cái hộp gần cậu ta mới chứa một vài tài liệu gì đó .Daryl mở cái mớ hỗn loạn giấy tờ đó ra và bất ngờ la lên : " Tên ông ta là Kevin Carter " . " Nhưng làm sao mày biết được " Tommy thắc mắc .

Đây nè , tấm ảnh của ông ta .Cả đám nhìn kỷ vào tấm ảnh và nhận ra đó chính là người đàn ông lúc nãy .Ở đó toàn là những tấm ảnh về những nạn nhân của cuộc nội chiến dữ dội xảy ra ở Sudan .Ông ta là một nhiếp ảnh gia , và cũng là một người có vần đề về tâm thần đã được điều trị ở nơi này .Một vài tấm là cảnh một đám quân lính đồng loạt xả súng vào một thanh niên vô tội đang biểu tình .Một vài tấm là cảnh một người đàn bà nằm bất động trứơc mũi nhưng chiếc thiết giáp của quân đội .

Chúng đọc tiếp và biết được Kevin Carter đã đoạt được giải thưởng Pulitzer cho bức ảnh ý nghĩa nhất trong năm .Nhưng tại sao ông ta lại ở đây , đáng lẽ ông ta phải phải có mặt ở hội Ritz chứ . Daryl đọc tiếp , ông ta có liên quan đến một số người con gái và ông ta đã đặt sự nghiệp của mình lên các người con gái này .Cả bọn cùng bất ngờ khi nhận ra việc làm huỷ hoại nghề nghiệp đang rất phấn khởi của ông ta .

"Nếu không có cánh cưa sắt chó chết này thì tao đã cho ông ta một cú đá vào đầu rồi "Joey phẫn nộ .

Nhưng một bất ngờ nữa lại xảy đến khi chung nhìn thấy môt bức ảnh của một đứa bé gái 14 tuổi . Bức ảnh đã mang lại cho ông ta giải thương Pulitzer .Đứa bé gái người Sudan cùng gia đình đang phải vật lộn với nạn đói đang hoành hành dữ dội bởi cuộc nội chiến kéo dài khốc liệt ở thành phố này .Cha cô bé bị giết bởi quân của chính phủ ,ông ta đơn giản chỉ là một nông dân lương thiện .Những người còn lại nhân được thông báo có một trại phát lương thực ở cách đó khoảng 30 dặm .Cô bé cùng mẹ và anh trai cố gắng vác tấm thân còm cõi đã bị bỏ đói lâu ngày mà đi bộ đên nơi phát lương thực .Trên đường đi , vì quá kiệt sức do nhường một chút thức ăn còn lại cho cô bé , người mẹ và anh trai cô ta đã chết vì đói . Chỉ còn một mình cô phải đấu tranh với khó khăn để đến được nơi phát lương thuc .Và rồi cô bé cũng đến được chỗ này với những hơi thở cuối cùng , nhưng những gì mà cô bé được đón nhận là thông báo đã hết lương thực , phải chờ thêm một vài ngày .Hoàn toàn kiệt sức và cô độc trên cả nhưng gì chúng ta có thể tưởng tượng , cô bé đã ngã gục dưới tư thế như đứa bé trong bào thai .Trong chốc lát , bầy kên kên đã đứng bên cạnh chờ cô bé trút hơi thở cuối cùng . Kevin Carter đã chụp nhanh một bức ảnh cho cảnh tương đó , lúc này ông ta còn là phong viên cho thông ấn xã Reuteurs . Một lát sau , đứa trẻ ra đi .Một tháng sau , ông ta được môt người bạn cho biết đã đoạt giải thưởng Pulitzer .

Daryl tiếp tục , cuộc đòi ông ta gắn liền với châu Phi kể từ đó , ông đưa lên những bưc ảnh về những khoảng lặng vô hình giữa ngây ngô của trẻ nhỏ và tôi ác của những cuộc chiến mang lại .Và những ám ảnh về chiến tranh đã đẩy ông ta đến nơi này .

Rốt cuộc thì chúng cũng bắt đầu quay trở ra , Daryl do dư trong chôc lát rồi để lại gói Malboro còn mới toanh cho ông ta cùng cái Zippo .

Một năm sau 3 đưa chúng cùng quay lại toà nhà mà cũng là bệnh viện tâm thần này , nơi cuối cùng chúng thấy Kevin còn tồn tại .Daryl cẩn thận đặt một gói Malboro khác vào vi trí của gói thuốc trước kia , gói mà đến luc đó cũng chỉ mất một điếu .

Một năm sau Daryl cũng quay lại ,và nhận ra gói thuốc vẫn ở vị trí đó và chỉ có một điếu được hút .Daryl cũng như nhưng lần trước , để lại một gói hoàn toàn mới .

Những năm sau Daryl cũng không quên làm công việc thầm lặng đó và cứ mỗi tối Daryl đều cầu nguyện cho Kevin để ông còn tồn tại và làm những điều tốt cho một thế giới hơn 6 triệu dân này .

Câu chuyện về album Poets and Madmen , một album theo kiểu concept mới nhất của Savatage , được bắt nguồn như thế . Jon đưa ra một đề nghị giảng giải cho album concept này , " Paul's the poet and I'm the madman " .

Album là câu chuyên kêu gọi hoà bình từ nhưng cuộc nội chiến kéo dài đã gây không biết bao đau thương cho dân chúng .Và trung tâm của cả album là ca khúc Morphine Child , môt ca khúc hát theo kiểu đối âm ( lần đầu tiên Savatage chơi theo kiểu này là ca khúc Chance ) , và là ca khúc dài nhất từ trước đến nay của Savatage . Bài hát có giai điệu rất lạ , nhất là đoạn solo mở đầu , nó như là một khúc overture cho một bản giao hưởng anti _war nào đó .Jon trở lại với chất giọng mạnh mẽ và dầy nhiệt huyết .Môt ca khúc mà nhìn nhận kỹ càng , tôi còn thấy nó bi- hùng hơn nhưng ca khúc trong The Wake of Magellan , nhưng mỗi album vẫn có cái hay riêng .

Could a star's forgotten light
A child's devotion
Embrace eternal night
In shallow graves

Phải chăng nhưng vì sao có thể quên ánh sáng mà tắt lịm trứoc những thành tâm của đứa trẻ . Để chúng phải vồ ôm mình vào bóng tối sâu thẳm bất tận trong một nấm mồ đơn sơ .

As we watch from distant heights
No breath or motion
Still every ghost must haunt in its own way
Sleep beneath my dreams
Safe within my hands
Where i never under
Never under
Never understand

Lord there's something wrong

Cho đến lúc Jon phải thốt lên môt câu da diết cùng sự phẫn nộ chua chát : " Lord there's something wrong "
Không ai quan tâm và cũng không ai từ chối .
Cũng chăng ai hỏi lời nào cũng chăng ai trả lời .
Không gì vào cũng không gì đi ra .
Cung là không bắt đầu và kết thúc .

In your life could you carry on
Could you never think about it
Till in time you start to doubt it

Đến lúc nào ông cũng phải ra đi , công lý nào , sự thật nào sẽ bảo vệ cho nhưng cô bé này .

So you let it fade
Till it's very vague
Just a silhouette of shadows
But the shadows are still lingering

Khi những u ám qua đi khi chúng chỉ còn lờ mờ thì cũng là lúc ta chi thấy rằng nó chỉ là cái tối tăm của bóng tối , bóng tối nay vẫn cứ kéo dài vô tận .

I'm too old to be living this
Lived to long to be given this
Can our god be forgiving this

I had a light that shined
Across my mind
Rarely see it anymore

Hey ! Chỉ một lần vùng lên rồi những tắt lịm cũng ám ảnh . Bây giờ ø nó hoàn toàn là bóng tối , kẻ soi sáng quên mất nhiệm vụ rẽ đường của mình rồi. Đến những đoạn này , ca khúc đi vào cao trào , nó như một dàn đồng ca gióng lên nhưng âm thanh cứu rỗi cho một linh hồn đang dần ra đi . Tiếng guitar như thúc giục con người làm một nhiệm vụ đơn giản là hãy yêu thương nhau .Một âm thanh mang âm hưởng metal của Black Sabbath và kịch của Queen . Guitar vẫn chơi đều nhịp . Vừa kêu gọi vừa thúc đẩy mọi người lại gần nhau , cùng chia sẻ những đau thương mất mát do chiến tranh để lại

Cantations
Cantations
Cantations
Cantations
Never listen to the crowd before me
Never listen to the self ordained
Never really wanted to believe it any way

Rồi bỗng giữa những đau thương cất lên lời sám hối cho những tội ác đã xảy ra cho nhân loại .
Time is fading
Night is calling
I am on my way

Những vòng quay cuộc đời cứ thế mà dõng dạt tuôn ra bỏ mặc nhưng đứa bé phải chết đau thương một cách vô vọng như thế .
Đoạn cuối cùng là tiếng guitar và trống dồn dập như là môt băn khoăn để lại cho thế giới , như là thúc giục những ánh sáng trong bóng đêm làm trọn nghĩa vụ cao cả của mình .

Ca khúc kết thúc nhưng vân chưa có lời giải đáp tron vẹn , Tage là vậy , luôn có những thắc mắc tiềm ẩn sau mỗi album và Poets and Madmen là dấu chấm hỏi đầu tiên về nạn đói khổ cua trẻ em .Tôi trông đợi nhiều ở Savatage nhưng ở mỗi album chỉ cần có một bài như Morphine Child là quá đủ .

So
Drifting through the dark
The sympathy
Of night's mercy
Inside my heart
Is your life the same
Do ghosts cry tears
Do they feel years
As time just goes on and on and on (Back To The Reason)

Một album có thể không hay đối với bạn nhưng với tôi , Morphine child, Back to the reason , .. là quá hay ,những ca khúc góp phần rất lớn cho sự bất hủ của Savatage

Biết bao giờ mới có cảm giác đón nhận một cảm giác khác lạ khi nghe Tage nữa đây ?Thôi thì hãy nghe cho hết những gì đang có , cảm xúc thì cũng không nên tham lam quá phải không các bạn.

« Sửa Lần Cuối: Tháng Tư 29, 2007, 10:10:02 bởi DecemberMoon » Đăng nhập
left left
Agitatore
Tiểu Tử Thúi
*
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến


Bài viết: 29

Thank You
-Given: 0
-Receive: 0

Noavatar

Xem Thông Tin
« Trả Lời #1 lúc: Tháng Tư 25, 2007, 00:42:09 »

Sao những concept như thế này lại thường bị bỏ quên, vai trò của nó khi cảm nhận 1 album ko dc xem trọng sao... haizzzzz
Đăng nhập
left left
dracular_datinh
Tiểu Tử Thúi
*
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến


Bài viết: 11

Thank You
-Given: 1
-Receive: 0

Noavatar

Xem Thông Tin
« Trả Lời #2 lúc: Tháng Một 05, 2009, 17:10:07 »

đã nghe morphine child , không thể tuyệt vời hơn
Đăng nhập
left left
Trang: [1] Lên Trên Make font smaller   Make font larger   In 
« trước tiếp »
Chuyển Tới:  



Powered by MySQL Powered by PHP RockPassion.Vn © 2005 - 2010 by OnNetWave.
Powered by SMF 1.1.12 | SMF © 2007, Simple Machines LLC
Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Go to Top