guest Xin Chào, Khách. Hãy đăng nhập hoặc đăng ký.
Tháng Tám 17, 2018, 06:33:30

+  RockPassion.Vn - Rock Viet Community
|-+  Rock chuyên sâu
| |-+  Progressive (Điều hành viên: crocodil)
| | |-+  The Wake of Magellan - câu chuyện giàu tính nhân văn (bài viết của AmoredSirius)
0 Thành Viên và 1 Khách đang xem chủ đề này. « trước tiếp »
Trang: [1] Xuống Dưới Make font smaller   Make font larger   In
Người Gửi Chủ Đề: The Wake of Magellan - câu chuyện giàu tính nhân văn (bài viết của AmoredSirius)  (Được xem 5155 lần)
Avantasia
Fantasy Knight
Kon rùa đen cực kỳ khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam

Bài viết: 1687

Thank You
-Given: 143
-Receive: 751



Xem Thông Tin
« lúc: Tháng Ba 11, 2006, 17:13:32 »




The Wake of Magellan - câu chuyện giàu tính nhân văn

Amored Sirius


SAVATAGE - đó là một cái tên đã đi vào lịch sử nhạc rock thế giới như là một nhóm nhạc trí tuệ, sáng tạo, sâu sắc và là hiện thân của tính nhân bản sâu sắc. Nhạc của Savatage ca ngợi sự sống, lòng vị tha, đức tin và những mối quan hệ tốt đẹp của con người trong hoàn cảnh xã hội thực dụng và tàn nhẫn đang dần dần từ bỏ điều đó. Những album dạng concept (ý niệm) của Savatage luôn là những câu chuyện đầy ý nghĩa mang đậm tính nhân bản. Streets (1991); Dead Winter Dead (1995); The Wake of Magellan (1998) luôn là những album mà tôi rất yêu thích và kính nể. Tôi bị cuốn hút không chỉ bởi tài năng kiệt xuất của những Jon Oliva, Criss Oliva, Alex Skolnick, Al Pitrelli, Johnny Lee Middleton... mà còn bởi những gì mà họ đã truyền tải qua âm nhạc. Bạn hãy thử nghe một câu chuyện như thế nhé !

THE WAKE OF MAGELLAN

Vào một ngày cuối xuân một người thuỷ thủ già dạo bước dọc bờ biển của một thị trấn nhỏ ở Tây Ban Nha trầm ngâm suy tưởng về những năm tháng đã nằm lại sau lưng ông và những ngày còn lại của cuộc đời. Tên ông ta là Hector Del-Fuego Magellan và ông ta tự cho rằng - thông qua một vài điều mà ông ta tin tưởng - mình là hậu duệ trực hệ của nhà thám hiểm lừng danh Ferdinand Magellan,người đầu tiên đã đi vòng quanh thế giới bằng đường biển vào năm 1527. Ông ta mang theo mình một cái đồng hồ cát cũ kỹ. Đó là một kỷ vật của gia đình, vật sở hữu lâu đời và quý giá nhất mà ông ta còn tìm được sự an ủi hiện hữu trong đó. Những ngày tháng đi biển của ông từ lâu đã không còn và những người mà ông ta từng thân thiết đều đã chết cả. Cả cuộc đời gắn bó với biển cả, ông ta chưa bao giờ có một gia đình, một quyết định mà giờ đây làm ông ta vô cùng hối tiếc.

Trong khi dạo bước, ông ta gần như trò chuyện trực tiếp với biển cả và những người đi biển mà thỉnh thoảng ông bắt gặp luôn luôn cười một cách thích thú mỗi khi ông ta đi qua họ.Một lúc sau ông già dừng lại ngoài cửa của một quán cà phê nhỏ ngoài trời nơi ông ta nhìn thấy một phụ nữ đứng tuổi đang nhấp một ly rượu nhỏ. Đó là điều hàng ngày ông ta vẫn thường làm từ khi nghỉ ngơi và trở về thị trấn nhỏ này. Ông đã từng nhìn thấy bà ta đôi lần, khi bà ta còn trẻ và còn là một mỹ nhân. Bà ta đã rời bỏ thị trấn nhỏ bé này để theo đuổi nghiệp diễn viên, và sau khi thất bại trong việc đạt được mục đích đó, cũng như ông già,bà đã quay trở lại nơi mình đã sinh ra. Những năm tháng trong quá khứ, ông già đã cố gắng lấy can đảm để tiếp cận bà nhưng ông chưa bao giờ làm được điều đó. Cuối cùng, khi bà ta uống xong ly rượu và bỏ đi thì ông già cũng tiếp tục cuộc hành trình của mình. Ông tiếp tục tâm sự với biển về tình trạng cô đơn hiện tại của mình và sự chán nản trong việc cứ phải kéo dài mãi cuộc sống vô vị. Trong tâm tưởng, ông già đã tưởng tượng ra rằng điều đó sẽ chỉ dẫn đến một cái chết cô đơn và lạnh lẽo trong một bệnh viện giành cho người già với những người lạ ở xung quanh. Ông nói với biển rằng ông chỉ đơn giản muốn lên chiếc thuyền buồm nhỏ mà ông đang có và giong buồm ra biển Atlantic cho đến khi nó chìm, và được đại dương sâu thẳm mà bấy lâu nay ông ta yêu quý đón nhận với vòng tay rộng mở. Biển không đồng ý với ý kiến của ông già, nhưng nó cũng không muốn dùng lý lẽ để khuyên ngăn ông già mà chỉ bảo ông ta hãy biết đợi một chút. Ở xa phía dưới một chút Hector nhìn thấy một người đàn ông trẻ đang nằm thiếp đi trên bãi biển,dưới cầu tàu. Nhưng khi sóng biển xô vào chân anh ta thì anh ta không hề nhúc nhích và người thuỷ thủ già nhận thấy rằng anh ta đã chết. Rải rác quanh thi thể anh ta là vài cái túi nhỏ với dòng chữ \"Blackjack Guillotine,\" in trên đó - một loại dược chất dùng để tiêm vào dưới da. Biển thì thầm với ông già rằng đó là một loại ma tuý và chàng trai đã bị sốc thuốc.

Người thuỷ thủ già ngạc nhiên là tại sao một con người còn trẻ như vậy với cả cuộc đời còn ở phía trước lại có thể vướng vào một loại độc dược chết người như thế, và biển trả lời rằng đó là món quà mà những người bạn đã tặng cho anh ta vào lần sinh nhật thứ 18. Ông già nhặt chiếc áo jacket đang nằm cạnh chàng trai và đắp nó lên thi thể anh ta, trong khi sóng biển đẩy vào một vòng hoa tang đẫm nước với cái tên Veronica Guerin viết trên đó bằng vàng vẫn còn dính vào những chiếc lá. Cái tên không gây ấn tượng gì cho ông già nhưng ông ta hỏi biển rằng có quá đáng không khi lấy vòng hoa từ người chết. Biển giải thích rằng vòng hoa này thuộc về một phóng viên người Ailen đã bị sát hại trong cuộc đấu tranh với những tên trùm ma tuý ở đất nước cô ta và nó tin rằng linh hồn người phóng viên đó sẽ không bận tâm. Sau khi đọc kinh cầu nguyện cho chàng trai , Hector Magellan tiếp tục đi dọc bờ biển và cuối cùng dừng lại ở một cửa sông nhỏ đổ ra biển. Nghĩ lại những gì mà ông đã thấy, và thế giới xung quanh ông đã thay đổi ghê gớm như thế nào, ông già bật khóc, mà không để ý một bà mẹ cùng cậu con trai đang bước đến gần. Cặp mắt của đứa trẻ bị hút vào cái đồng hồ cát trên tay ông già, và nó chạy tới định hỏi ông già cho nó xem. Nhưng khi nó nhận ra những giọt nước mắt của ông, nó lại hỏi tại sao ông ta khóc. Nhưng trước khi nó nghe được câu trả lời thì bà mẹ nó đã yêu cầu hãy để cho ông già được yên. Bà mẹ cầm lấy tay đứa trẻ và kéo nó đi. Khi họ bước qua những đụn cát, đứa trẻ vẫn cố ngoái lại sau lưng và nó nhìn thấy ông già đáp cái đồng hồ cát xuống đất làm vỡ phần đỉnh và cát trong đó dốc hết ra ngoài.

Ông già không bận tâm đến điều đó,mà thay vào đó lội ra chỗ chiếc thuyền buồm nhỏ của ông ta đang đậu, nhổ neo và giong buổm ra khơi trong chiều tà nhập nhoạng. Ông đã quyết định rằng con thuyền này sẽ là quan tài của ông và vệt rẽ nước sau nó sẽ là nghi thức cho lễ tang của ông.Vài giờ sau, ông già ngủ gục dưới bánh lái và trong cơn mơ ông ta thấy người tiền bối vĩ đại của mình hiện về khuyên ông ta nên quay trở lai đất liền. Ông già tỉnh giấc và nhận thấy mình đang ở giữa một cơn bão biển dữ dội, và tin rằng biển đã đáp ứng nguyện vọng của ông ta, nhưng bất chấp việc ông chỉ có một mình và còn tỉnh táo, ông già vẫn có thể nghe thấy những tiếng người từ xa vọng lại. Đột nhiên, một tia chớp dữ dội rạch sáng màn đêm và ông già có thể nhìn thấy ở đằng xa một người đàn ông đang vật lộn với biển cả. Hector quỳ xuống lòng thuyền và cố gắng một cách tuyệt vọng để hướng con thuyền về phía người đàn ông nọ. Nước tràn vào thuyền từ mọi phía và ông già phải cố gắng giữ cho nó không chìm vào lúc mà ông ta sắp thành nạn nhân của biển cả. Ông già cầu Chúa hãy quên đi cái chết mà ông thường cầu nguyện hàng ngày hay nếu không được thì hãy cho một khoảnh khắc cuối cùng để cứu vớt cuộc đời người kia. Nhưng cơn bão vẫn vô cùng dữ dội và dường như người kia dường như đã chìm sâu xuống mặt nước từ lâu.

Tưởng như mọi chuyện đã kết thúc, thì gió bất chợt đổi hướng và một ngọn sóng lớn đưa chiếc thuyền lại gần người đàn ông. Với nỗ lực phi thường của một nguồn sức mạnh mới bùng phát, ông già kéo người nọ lên thuyền và khi cơn bão đi qua, ông chuyển hướng đi vào đất liền. Người đàn ông nọ nói với ông già rằng anh ta là một kẻ đi lậu vé và đã bị viên thuyền trưởng đáp xuống biển. Ông già vô cùng kinh hãi vì thấy rằng ngay cả vào thời của Magellan, khi mà sự sống dường như rẻ mạt hơn nhiều thì điều này cũng chưa từng xảy ra ! Ông nói rằng họ cần phải trình báo ngay tội ác này cho cảnh sát, nhưng người nọ cầu xin ông đừng cho nhà cầm quyền biết vì anh ta là người nhập cư bất hợp pháp. Hector hiểu hoàn cảnh của anh ta và vài giờ sau ông đưa anh ta lên một con tàu chở hàng đến Mỹ mà thuyền trưởng là người quen cũ của ông. Nhiệm vụ mới của Hector đã hoàn thành và sau đó ông quay trở lại bãi biển nơi ông đã khởi hành. Trên bãi cát ông có thể thấy chiếc dồng hồ cát của mình đã được ai đó sửa chữa và đổ đầy cát vào.Ông già bước xuống nước mà không thả neo hay hạ buồm gì cả, sau đó ông quay lại và đẩy con thuyền ra ngoài biển trước khi lội vào bờ. Ở đó, ông nhặt chiếc đồng hồ cát lên và bắt đầu rảo bước về phía tiệm cà phê, sóng biển nhẹ nhàng xoá đi dấu chân phía sau ông...


**************************
Đăng nhập
left left
dracular_datinh
Tiểu Tử Thúi
*
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến


Bài viết: 11

Thank You
-Given: 1
-Receive: 0

Noavatar

Xem Thông Tin
« Trả Lời #1 lúc: Tháng Hai 24, 2008, 00:48:55 »

thnks!!!!đây là 1 trong những album rất tuyệt vời của Savatage
Đăng nhập
left left
Trang: [1] Lên Trên Make font smaller   Make font larger   In 
« trước tiếp »
Chuyển Tới:  



Powered by MySQL Powered by PHP RockPassion.Vn © 2005 - 2010 by OnNetWave.
Powered by SMF 1.1.12 | SMF © 2007, Simple Machines LLC
Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Go to Top