guest Xin Chào, Khách. Hãy đăng nhập hoặc đăng ký.
Tháng Sáu 20, 2018, 14:14:18

+  RockPassion.Vn - Rock Viet Community
|-+  Rock chuyên sâu
| |-+  RockPassion's Reviews
| | |-+  Heavy - Thrash - Speed (Điều hành viên: crocodil, DcB, Destiny, Metal Solitude)
| | | |-+  Led Zeppelin: How The West Was Won
0 Thành Viên và 1 Khách đang xem chủ đề này. « trước tiếp »
Trang: [1] Xuống Dưới Make font smaller   Make font larger   In
Người Gửi Chủ Đề: Led Zeppelin: How The West Was Won  (Được xem 2723 lần)
Osama Binzonzon
Moderator
Kon rùa đen khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam
Mood:
Bài viết: 424

Thank You
-Given: 0
-Receive: 429


The 400 Blows


Xem Thông Tin
« lúc: Tháng Bảy 14, 2008, 18:51:27 »



Track List:
   1. "LA Drone" (Jones/Page) – 0:14
   2. "Immigrant Song" (Page/Plant) – 3:42
   3. "Heartbreaker" (Bonham/Jones/Page/Plant) – 7:25
   4. "Black Dog" (Jones/Page/Plant) – 5:41
   5. "Over the Hills and Far Away" (Page/Plant) – 5:08
   6. "Since I've Been Loving You" (Jones/Page/Plant) – 8:02
   7. "Stairway to Heaven" (Page/Plant) – 9:38
   8. "Going to California" (Page/Plant) – 5:37
   9. "That's the Way" (Page/Plant) – 5:54
  10. "Bron-Y-Aur Stomp" (Jones/Page/Plant) – 4:55
  11. "Dazed and Confused" (Page/Bonham) – 25:25
          * "Walter's Walk" (Page/Plant)
          * "The Crunge" (Bonham/Jones/Page/Plant) - 15:34
  12. "What Is and What Should Never Be" (Page/Plant) – 4:41
  13. "Dancing Days" (Page/Plant) – 3:42
  14. "Moby Dick" (Bonham/Jones/Page) – 19:20
  15. "Whole Lotta Love" Medley (Bonham/Dixon/Jones/Page/Plant) – 23:08
          * "Boogie Chillen" (Hooker) – 3:10
          * "Let's Have a Party" (Robinson) – 1:56
          * "Hello Mary Lou" (Pitney) – 2:08
          * "Going Down Slow" (Oden) – 8:29
  16. "Rock and Roll" (Bonham/Jones/Page/Plant) – 3:56
  17. "The Ocean" (Bonham/Jones/Page/Plant) – 4:21
  18. "Bring It On Home" (Dixon/Page/Plant) – 9:30
          * "Bring It On Back" (Bonham/Jones/Page/Plant)


Về Led Zeppelin thì chắc là ai cũng biết cả rồi, khỏi cần phải giới thiệu dài dòng nữa, đi thẳng vào vấn đề chính luôn

Khi lướt qua toàn bộ số album đã phát hành của Led Zeppelin, bạn có thấy thiếu một thứ gì đó không? Họ thiếu mất một album live đỉnh cao, một album live có thể sánh ngang với Live At Leeds của The Who hay Live At Winterland của Jimi Hendrix, hoặc Live Cream của Cream. Phần soundtrack của bộ phim The Song Remains The Same hay những bản live được đưa vào hai album BBC Sessions và Boxed Set chưa thể hiện được tính chất bùng nổ cực kì mãnh liệt trên sàn diễn live của Led Zeppelin

Nhưng cuối cùng, sự chờ đợi của các fan hâm mộ đã được đền đáp. năm 2003, những cây cổ thụ của nhạc rock đã cho phát hành album live How The West Was Won, một album live 100% của họ, được thu âm trong tour diễn tại Los Angeles, Mĩ. Led Zeppelin đã thổi những luồng sinh khí mới cho những kiệt tác của họ, và họ một lần nữa làm tất cả các fan nhạc rock phải đổ xô đi mua đĩa nhạc của mình. Từ những ca khúc đã quá quen thuộc trong các album Led Zeppelin I, II, III, IV cho đến những hơi hướng đầu tiên của album Houses Of The Holy, lúc đó còn chưa ra đời. Tất cả sẽ thổi bay bạn trong một không gian của heavy metal vô cùng mạnh mẽ nhưng cũng đầy tình cảm
Nếu như bạn có đặt câu hỏi "Band nhạc nào có khả năng trình diễn live xuất sắc nhất?" Thì tôi sẽ trả lời ngay lập tức mà không cần suy nghĩ: Led Zeppelin. Thật tuyệt vời. Không còn từ nào diễn tả nổi khả năng của họ trên sàn diễn. Những trò tung hứng âm nhạc hoàn hảo khiến người nghe rơi vào một cuộc phiêu lưu đầy huyền bí nhưng cũng không kém phần phóng khoáng, cuồng nhiệt. Chất nhạc của Led Zeppelin dễ dàng làm cho ta rơi vào trạng thái vô thức với những thứ bên ngoài, tới khi bài hát kết thúc mới có thể bừng tỉnh.
Jimmy Page trong phòng thu có thể là một người rất cẩn thận và kĩ tính khi ông cho thu đi thu lại tới gần 20 lần bản nhạc Black Dog, với kiểu overdub dày đặc 4 track guitar để tạo ra tiếng đàn không đụng hàng. Nhưng trên sàn diễn live, ông là một con người có khả năng bùng nổ tới mức độ cao nhất, như một quả bom nguyên tử vậy. Tiếng đàn đầy năng lượng của ông trong Whole Lotta Love có thể làm bạn choáng váng, sau đó thấy máu trong người như sôi lên, cả thân mình như muốn nổ tung. Hoặc như trong Heartbreaker, kĩ năng chơi đàn siêu phàm của Jimmy Page với những nốt bấm điêu luyện như những con dao nhọn xuyên thủng từng tế bào cảm giác của bạn, làm cho tâm hồn của bạn nhanh chóng bay theo tiếng đàn bất hủ. Hay như trong Dazed and Confused, với kĩ năng volin bow, ông đã làm cho cây đàn guitar của mình khóc lên những âm thanh đầy tính cảm giác. Tất cả cũng sẽ qua đi và bùng nổ trong Rock and Roll, khi tất cả mọi hành động đều như không thể kiểm soát được.
Còn đối với Robert Plant, giọng ca thô nhám đầy sức gợi của ông làm cho người nghe như mê đi qua Stairway to Heaven, hay rực cháy trong Whole Lotta Love, khi ông lần lượt đưa người nghe qua các ca khúc như Boggie Chillen, Let’s Have A Party Tonight hay Hello Marry Lou. Sự phối hợp của cả band thật tuyệt vời khi không hề có ai bị rớt lại trong màn làm xiếc với âm nhạc kì diệu này. Để đạt được đến mức đó, không những các thành viên trong band phải rất am hiểu nhạc lý, mà họ còn phải rất hiểu nhau, để khi có một người chuyển tone thì những người còn lại không bị rớt lại. Sự phối hợp uyển chuyển này có thể so sánh với những màn xiếc mà chúng ta đã từng xem
John Paul Jones có thể coi là một chất keo gắn kết các thành viên band nhạc, là kĩ sư lắp ráp chiếc khinh khí cầu khổng lồ và khiến nó có thể bay lượn trên bầu trời âm nhạc. Những nốt bass của ông được căn rất chính xác, như trong bản Black Dog hay Over The Hills And Far Away. Có thể tiếng nhạc của ông không quá nổi bật và làm cho người ta chú ý nhiều, nhưng những nốt bass của ông vẫn làm nhiệm vụ gắn những lỗ hổng, tạo nên một khung nền vứng chắc cho tiếng đàn của Jimmy Page hay giọng ca của Robert Plant tha hồ bay lượn
Nếu như John Paul Jones là chất keo gắn kết chiếc khinh khí cầu, thì John Bonham chính là khẩu súng được nạp đầy đạn. Thật không còn gì diễn tả nổi khi bạn nghe hết 25 phút solo trống của ông qua bài Moby Dick. Tiếng trống cứ dồn dập liên hồi, hết nhịp này qua nhịp khác, hết khúc này qua khúc khác, liên miên bất tận. Nhiều lúc tôi tự hỏi không biết John Bonham lấy đâu ra nhiều sức lực như thế để thể hiện trên sàn diễn live một cách khủng khiếp như vậy? Và một điều nữa để nói, đó là nghe album này bạn sẽ hiểu tại sao Led Zeppelin rất ít khi tái hợp. Jimmy Page có thể là người tràn đầy năng lượng, John Paul Jones có thể xây nên những bức tường âm thanh vững chắc bằng tiếng bass của mình, Robert Plant có thể đưa bạn đi trong chuyến phiêu lưu âm thanh kì diệu, nhưng chính John Bonham mới chính là người giữ nhịp cho toàn bộ band nhạc.

Còn chờ gì nữa, hãy để những ngọn cờ tiên phong của heavy metal chiếm lĩnh không gian xung quanh bạn, và họ sẽ làm bạn nổ tung. Không ai có thể heavy hơn Zep!!
« Sửa Lần Cuối: Tháng Tám 14, 2008, 15:21:46 bởi Osama Binzonzon » Đăng nhập

“To the question, ‘Is the cinema an art?’ my answer is, ‘what does it matter?’… You can make films or you can cultivate a garden. Both have as much claim to being called an art as a poem by Verlaine or a painting by Delacroix… Art is ‘making.’
-- Jean Renoir
left left
Trang: [1] Lên Trên Make font smaller   Make font larger   In 
« trước tiếp »
Chuyển Tới:  



Powered by MySQL Powered by PHP RockPassion.Vn © 2005 - 2010 by OnNetWave.
Powered by SMF 1.1.12 | SMF © 2007, Simple Machines LLC
Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Go to Top