guest Xin Chào, Khách. Hãy đăng nhập hoặc đăng ký.
Tháng Hai 18, 2018, 17:41:31

+  RockPassion.Vn - Rock Viet Community
|-+  Rock chuyên sâu
| |-+  RockPassion's Reviews
| | |-+  Gothic - Doom - Dark (Điều hành viên: DcB, Destiny, Metal Solitude)
| | | |-+  Saturnus - Paradise Belongs To You - Cõi Mơ
0 Thành Viên và 1 Khách đang xem chủ đề này. « trước tiếp »
Trang: [1] Xuống Dưới Make font smaller   Make font larger   In
Người Gửi Chủ Đề: Saturnus - Paradise Belongs To You - Cõi Mơ  (Được xem 4795 lần)
Leeblue
Cây vĩ cầm đỏ
Moderator
Kon rùa đen khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Mood:
Bài viết: 582

Thank You
-Given: 49
-Receive: 289


Life is short but this time it was bigger...


Xem Thông Tin WWW
« lúc: Tháng Mười Hai 30, 2007, 23:36:49 »

Saturnus, nói đến với những người nghe doom thì cũng không còn xa lạ gì. Một band doom làm nức lòng biết bao con tim đang bị giằng xé kiệt quệ.
Thành lập năm 1991 tại Đan Mạch, âm nhạc của họ thiên về death/doom metal, và có chút ảnh hưởng của gothic metal.

Paradise Belongs To You (1997) – Cõi Mơ

Một sự khởi đầu thật sự hoàn hảo, toàn bộ album như bị bao phủ bởi một bức màn kì bí. Tưởng như dễ dàng có thể gỡ bỏ nó ra, trông thấu tất cả. Đây chính là cõi mơ. Bởi ta chỉ có thể trông thấy nó trong cơn mơ, trong giấc mê điên dại. Một thiên đàng, cõi niết bàn dành riêng cho một người.

Paradise Belongs To You – Cõi niết bàn dành riêng cho một người.


Trong khu rừng nọ, chim chóc cất tiếng hót vang… gió rít khẽ khàng, lạnh lẽo, tối tăm… đôi lúc nó khiến ta sợ hãi thực sự.
Từng phím đàn vang lên, bổng dần, rồi lại trầm dần. Chậm rãi, nặng nề cùng guitar lead.
Sau này là vocal trầm lạnh lùng trên nền riff chậm dần, tiếng trống đánh nhẹ nhàng…
Kết thúc là riff hết sức nặng nề, thỉnh thoảng lại rít lên một nốt nghe thật chua chát.

Christ Goodbye

Về phần giai điệu, nó thật ảo, nhất là đoạn đầu của ca khúc. Càng về sau, nó vẫn ảo như vậy.
Độc tấu bởi drum đập nhẹ nhàng, nó cứ thế xoáy tận vào cõi riêng tư nhất của một con người.
Có thể nói Christ Goodbye đem lại cho tôi nhiều xúc cảm không thể dùng bất kì một từ ngữ nào để có thể miêu tả nó. Nhưng nếu nó bao hàm được : sự nuối tiếc, nỗi đau đớn, sự thất bại…

As We Dance The Path Of Fire Or Solace

Bản instru đầu tiên của alb, về sau ta sẽ được thưởng thức 1 bản instru nữa The Fall Of Nakkiel.
Chỉ vẻn vẹn có 1’41’’, tuy không đem lại ấn tượng gì nhiều lắm. Đơn thuần chỉ là những cái gẩy nhẹ trên guitar thùng, một cảm giác thư giãn khoan khoái.

Pilgrimage Of Sorrow – Cuộc hành hương của nỗi đau khổ

Bắt đầu bởi tiếng lead nặng nề vang lên, nhỏ, rồi lớn dần. Về sau lead kết hợp cùng tiếng piano và giọng vocal khàn đặc, càng làm toát lên vẻ u uất của ca khúc.
Rồi guitar và drum càng ngày càng chậm dần, nó thật sự khiến người nghe cảm giác như có một khối đá nặng đang đè chặt lên toàn bộ thân mình.
Khoảng hơn 2’cuối, piano giữ thế chủ động. Nhẹ nhàng hơn lúc đầu. Phảng phất một chút nỗi buồn, sự đau khổ. Cuộc hành hương vẫn tiếp tục.
Cuối cùng lại là tiếng chim hót cất lên… như để che giấu sự thật tồi tệ nhất…

The Fall Of Nakkiel (Nakkiel Has Fallen)

Tôi rất yêu giai điệu của track này. Aucoustic Guitar cùng tiếng sáo trong vắt, gợi lên cho ta cảm giác thật yên bình, nhẹ nhàng và thoải mái. Nakkiel là hiện vật của Cõi Mơ, chỉ xuất hiện trong cơn mê hiện tại. Nó có thể là có thật, cũng có thể chưa từng bao giờ tồn tại.
Guitar được gẩy nhẹ nhàng, mỗi giai điệu của nó lại trong vắt như tiếng nước chảy, và dường như, Nakkiel từ đó cũng dần hiện lên mỗi lúc một rõ nét… trong tôi.
Giọng vocal thở than thật đau đớn. Nó quá nhẹ nhàng, phảng phất và vang vọng đâu đó. Phải chăng đây cũng chính là lời tâm sự thầm kín nhất, nó buồn bã, đau xót đến nỗi chỉ có thể là tiếng nói yếu ớt của một linh hồn dưới ánh trăng nhạt nhòa kia.

Farewell to daylight, hail to the hallowed night. Spread out your wings,the sun is dead and gone.Only the night will call, call and let you come.
Vĩnh biệt ánh nắng ban ngày, ta chào đón bóng đêm linh thiêng. Dang rộng đôi cánh để che lấp ánh mặt trời. Chỉ có bóng đêm là lên tiếng, chỉ có bóng đêm sẽ đem người quay trở về bên ta.


Astral Dawn

Bắt đầu bởi lead nặng nề, cùng drum đập xen kẽ.
Khoảng từ 3:11 , keyboard vang lên thật thanh thoát, có thể nói đây chính là đoạn mở cho toàn track. Nó gây cho người nghe nhiều xúc cảm nhất, muốn thoát ra khỏi mọi sự ràng buộc ngớ ngẩn, những thứ tình cảm nhất thời, chỉ là phù du nếu không muốn coi trọng nó thực sự.
Có thể nói giai điệu của ca khúc này theo một quĩ đạo đối xứng. Thoạt đầu là lead cùng những cú riff chói tai, đoạn giữa là keyboard thanh tao, và cuối cùng nó lại được kết thúc bởi lead guitar.

I love thee – Ta yêu người

Tôi nghe alb này của Saturnus và bị ấn tượng ngay khi nghe I love thee. Một track thực sự cuốn người nghe vào sự giằng xé cực độ.
Có lúc nó nặng nề bởi lead guitar, rồi lại chậm rãi bởi keyboard.
Giọng vocal tâm trạng thực sự. Cất lên ham muốn tưởng chừng thật nhỏ nhoi mà vô vàn khó khăn.

We'll lie in the shadows the scent of grass. And I hope to wake with a smile and not a sigh, under the starlit sky.
Ta đặt mình nghỉ yên trong bóng đêm, trong hương thơm của cỏ xanh. Và ta hi vọng rằng sẽ tỉnh dậy cùng với nụ cười, không phải là tiếng thở dài, dưới ánh sao đêm.


The Underworld – Cõi Âm Ti

Đây là ca khúc dài thứ 2 trong alb này, sau Paradise Belongs To you. Về phần giai điệu, nó không có gì nổi bật cho đến 1:42 trở đi, chỉ là tiếng trống đập cùng lead vang lên rõ mồn một, chậm rãi, nặng nề. Không gian ảm đạm, u ám bao trùm lên toàn bộ bộ não của người nghe lúc đó.
Vài phút sau, piano xuất hiện, nó ám chỉ một phần gì đó của niềm hi vọng, của sức sống yếu ớt.

Lament To This Treacherous World – Thương xót cho một thế giới phụ bạc.

Chủ đạo là aucoustic guitar. Não nề… chỉ có thể dùng từ đó để gợi lên xúc cảm cho bản instru này… Đúng là một bài ca ai oán. Có lúc nó làm ta nhận thấy rằng nó đang trách móc thế giới đó, nó thất vọng và rồi nó chỉ còn biết thở dài, nó đã bất lực vì mọi thứ, nó tha thiết muốn đổi thay tất cả… nhưng đã quá muộn rồi. Cõi Mơ đã biến mất dưới bức màn trắng vô hình kia.

--------------------------------


Đa phần người nghe Doom đến với Saturnus bởi nỗi buồn đẹp và chút đau đớn từ giai điệu của nó.
Tôi không nghĩ Paradise Belongs To You là hay nhất, nếu muốn cảm nhận được hết âm nhạc của họ, hãy nghe thêm Veronika Decides To Die.
Chỉ là chút cảm nhận vụng vào một đêm lạnh cuối năm.












Đăng nhập

Có bình yên nào không xót xa
left left
tien_rocker
Tiểu Tử Thúi
*
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến


Bài viết: 8

Thank You
-Given: 0
-Receive: 1



Xem Thông Tin
« Trả Lời #1 lúc: Tháng Mười Hai 30, 2007, 23:44:13 »

Murky waters
Descending
I long
...
Kết album 2006
Đăng nhập

t.
left left
DecemberMoon
Einherjar
Phó Giáo Chủ
Kon rùa đen cực kỳ khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam

Bài viết: 2321

Thank You
-Given: 316
-Receive: 163



Xem Thông Tin
« Trả Lời #2 lúc: Tháng Mười Hai 31, 2007, 00:01:47 »

Saturnus đánh quá đẹp ,đặc biệt là tiếng lead : cứ như mơ, da diết , giằng xé trong nỗi buồn khổ cùng cực . Âm nhạc của họ càng ngày càng đẹp thêm, như một thiếu nữ vậy. Từ Paradise Belongs To You rồi Martyre đến Veronika Decides To Die và có lẽ với tớ cũng như nhiều người thì nàng Veronika vẫn đẹp nhất : vẻ đẹp kiêu sa, đằm thắm và mặn mà .

Đăng nhập

left left
kingpersnake
Thiếu Hiệp
**
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam
Mood:
Bài viết: 50

Thank You
-Given: 5
-Receive: 22



Xem Thông Tin WWW
« Trả Lời #3 lúc: Tháng Năm 31, 2009, 21:50:05 »

Saturnus,một thứ Doom quá đẹp.
Nghe Saturnus như phiêu vào một cõi khác.
Đăng nhập
left left
Trang: [1] Lên Trên Make font smaller   Make font larger   In 
« trước tiếp »
Chuyển Tới:  



Powered by MySQL Powered by PHP RockPassion.Vn © 2005 - 2010 by OnNetWave.
Powered by SMF 1.1.12 | SMF © 2007, Simple Machines LLC
Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Go to Top