guest Xin Chào, Khách. Hãy đăng nhập hoặc đăng ký.
Tháng Chín 24, 2018, 06:50:43

+  RockPassion.Vn - Rock Viet Community
|-+  Rock chuyên sâu
| |-+  RockPassion's Reviews
| | |-+  Progressive (Điều hành viên: Cuong_Iron_Man, DcB, Metal Solitude)
| | | |-+  ~~~Opeth - Cái tên nói lên đẳng cấp~~~
0 Thành Viên và 1 Khách đang xem chủ đề này. « trước tiếp »
Trang: [1] 2 3 ... 14 Xuống Dưới Make font smaller   Make font larger   In
Người Gửi Chủ Đề: ~~~Opeth - Cái tên nói lên đẳng cấp~~~  (Được xem 41959 lần)
Cuong_Iron_Man
Trưởng Lão
Kon rùa đen khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam
Mood:
Bài viết: 507

Thank You
-Given: 54
-Receive: 138


Captain


Xem Thông Tin WWW
« lúc: Tháng Tám 04, 2007, 11:22:21 »

  Có ai nghe Metal mà ko biết đến họ nhỉ, chắc là ko, ko biết nhiều cũng phải biết ít không biết ít thì cũng phải nghe đến cái tên : "Opeth". Vâng thưa quý vị và các bạn thân mến !!! Opeth, cái tên đã nói lên 1 thương hiệu và 1 đẳng cấp vượt trội. Thử so sánh Opeth với Pink Floyd xem nào !!!, Pink quá vĩ đại to lớn, quá nổi tiếng trong thế giới Prog Rock, còn Opeth thì sao? Opeth lại là ông vua, ông trùm, 1 tượng đài ko thể chối cãi của Progressive Metal. Opeth và Pink Floyd, 2 cái tên cũng là 2 thần tượng tuyệt đối và sống mãi trong lòng tôi. Thành lập năm 1990 nhưng sau đó vào năm 1995 khi mà Opeth cho ra đời album Orchid, giới metal mới bắt đầu biết đến họ như 1 ông hoàng của Prog metal. Kể từ năm 95 đến nay, Opeth đã cho ra đời 1 loạt những tác phẩm, phải gọi là bất hủ, sống mãi trong lòng khán thính giả. Hiện Opeth đã để lại cho cuộc đời tươi đẹp này đến tận nay là 8 album, 1 con số ko phải nhiều cũng chẳng hề ít. Thứ âm nhạc mà họ thể hiện quá ư tuyệt vời, quá ư xuất sắc, quá ư kỹ thuật và quá ư tình cảm. Âm nhạc của Opeth là thứ âm nhạc pha trộn kết hợp giữa Progressive Metal và Death Metal, nhưng thiên hướng chính là Prog, có bài có chất Death có bài ko có nhưng bất kỳ bài nào của Opeth đều mang dáng dấp và xoay quanh của 1 chất Prog vừa tinh tế vừa quyến rũ và lôi cuốn và thêm nữa cũng có đôi chút ít tính chất Doom vào đó nữa. Thứ âm nhạc của Opeth luôn dẫn dắt ta đi đến một ko gian riêng, 1 khoảng ko lôi cuốn và tâm trạng chung trong mỗi bài nhạc của họ đều mang dáng dấp 1 nỗi buồn đôi khi chỉ buồn man mác, chan chứa đôi khi là cả 1 nỗi niềm, 1 nỗi sầu thảm, 1 nỗi bi ai đi thẳng đến tâm hồn người nghe. Tất cả các gia vị cuộc sống như: ngọt ngào, sâu cay, đắng chát, mặn nồng...v v đều đc thể hiện vào âm nhạc 1 cách tài tình và chuẩn mực. Mỗi giai điệu của Opeth đều khiến cho người nghe ngất ngây và còn có lúc khiến cho ta có thể yếu lòng, yếu ruột khi nghe nó. Trong đội hình của Opeth mọi thời kỳ, ta luôn ấn tượng với Mikael Akerfeldt, anh là linh hồn của band, là động lực cho cả band nhạc cùng thể hiện những tuyệt kỹ của mình, ko chỉ hát hay đặc biệt (với những giọng khác nhau), đàn giỏi (chơi đủ thứ như acoustic, lead, accord... và thậm chí cả bass) mà anh còn có cái đầu với bộ óc sáng tạo tuyệt vời, thêm vào nữa là anh có 1 trái tim luôn luôn nóng bỏng tình cảm tràn đầy nhiệt huyết ~~> tất cả yếu tố đó tạo nên 1 nghệ sỹ tài hoa . Các bản nhạc của Opeth thường thường là khá dài (toàn kéo từ 10' trở lên, bài dài nhất đến nay là 20'14s, nhưng tất nhiên vẫn có những bài ngắn). Nhưng dài như vậy ko đồng nghĩa với sự nhàm chán, ức chế. Dài lê thê như thế cũng ko đồng nghĩa với uể oải, mệt mỏi (phải đẳng cấp mới làm được cái điều ấy). Với tôi như thế có khi còn ko đủ, thật sự ko đủ, phải nghe từ đầu tới cuối album may ra mới đủ (mặc dù lúc đầu ko quen tui cũng có lúc cảm thấy ức chế, hehe, sau quen rồi thì No Problem lol ).
Có lẽ có quá nhiều bài viết về Opeth rồi, dưới đây chỉ là những cảm xúc riêng, cảm nhận của riêng mình tôi về từng album của Opeth. Có thể suy nghĩ của bạn sẽ khác nhưng đây là những ấn tượng và những hiểu biết tầm nhìn có hạn của tôi về Opeth : "Thần tượng của tôi".

---Orchid (1995)---


1.In Mist She Was Standing      14:09
2.Under The Weeping Moon       9:53
3.Silhouette                                   3:07
4.Forest Of October                    13:05
5.Twilight Is My Robe                 11:02
6.Requiem                                   1:11
7.Apostle In Triumph                  13:01

Khởi đầu, Opeth đã cho ra đời ngay 1 kiệt tác (cũng là album đầu tiên mà tôi nghe của Opeth). Album thể hiện đầy đủ mọi tính cách, mọi cá tính của band nhạc. Với chất nhạc bay bổng đầy lôi cuốn. Ngay từ lần xuất hiện đầu tiên của mình thì Opeth đã để lại cho Metal 1 dấu ấn sâu sắc với phong cách độc đáo, sáng tạo có 1 không 2. Thứ âm nhạc mà Opeth thể hiện trong album quá mẫu mực, quá tinh tế, đầy tình cảm. Thứ âm nhạc ấy ko chỉ nuột nà, chau chuốt, nền nhạc đầy đặn, kỹ thuật mà ko hề thiếu đi sự mạnh mẽ, máu lửa vốn có của metal. Độ biến tấu trong các bản nhạc trong album thì phaỉ nói là đek thể nào chê vào đâu được, những câu cú, những pha solo, acoustic, accord đều đc thể hiện đúng mực, sáng tạo và đặc biệt phải nói đến những pha đổi gam liên tục, rất chau chuốt khiến cho người nghe ko đang từ cảm giác này đến cảm giác nọ, đang từ tâm trạng này đến tâm trạng nọ, làm cho ta ko bao h có cảm giác chán nản khi nghe. Chỉ có nghe thôi mà ta quằn quại, đau đớn, bay bổng, đôi khi khiến trái tim thổn thức, nước mắt mún trào ra, lồng ngực nghẹn ngào, cảm xúc thật là khó có thể diễn tả được. Ôi, sao mà nó lại tuyệt diệu đến thế !!!
In Mist She Was Standing - Khởi đầu, đã là 1 track đầy quyến rũ, ngay vào đã là những phát guitar, bass, drum, những câu riff nổ lên. Âm nhạc  cứ thế đều đặn diễn ra, từ lúc Mikael bắt đầu cất giọng âm nhạc luôn diễn biến 1 cách phức tạp nó lúc nhanh lúc thì chậm rãi, những câu accord, riff solo guitar, solo bass, những màn trống dải, những pha đổi gam đều diễn ra 1 cách hoàn hảo và tinh tế, về vocal thì trong bản này Mikel chỉ dùng có 1 giọng đó là giọng Death đầy truyền cảm. 1 track mà khiến cho ta "phê" từ những giây đầu tiên (tiếng accord) cho đến giây chót (tiếng trống dã mạnh), "phê" đến từng nốt nhạc, từng câu cú, từng phát đổi gam.
Under The Weeping Moon - Với nhiều người nghe Opeth (trong số đó có bạn bè tôi) thì cho rằng đây là 1 track khiến cho sợi dây liền mạch của cả album bị đứt. Tôi có thể hiểu điều đó, không hề phủ nhận rằng track này là track yếu nhất album, nhưng với bản thân tôi, tôi vẫn khoái, vẫn thích thú khi để tai lắng nghe track này. Đoạn mà khiến nhiều người ko thích (đó là đoạn từ phút thứ 3 đến phút thứ 6) với tôi lại là đoạn mà tôi lắng nghe và cảm nhận như 1 cơn mê man, cơn say rồi sau đó âm nhạc lại trở về vốn có thì cảm giác như vừa thức tỉnh, vừa vuợt qua những u tối để đến với 1 chân trời mới, hãy lắng nghe xem đoạn cuối xem, nó đâu hề có thua bất kỳ track nào, cũng vẫn tình cảm ấy, vẫn cách thể hiện đó. Với ai tôi ko biết, với bản thân tôi thì track này vẫn là 1 bản nhạc hay, vẫn tuyệt.
Silhouette - Đây là 1 bản Instru, 1 bản độc tấu piano đầy nghệ thuật, đầy tính ngẫu hứng. 1 bản nhạc thể hiện đc tình cảm riêng của nó, 1 track quá tuyệt vời. Khi những tiếng luyến láy trong điệp khúc của piano cất lên, đó là những lúc cảm xúc dâng trào. Khó có thể thấy đc 1 bản độc tấu piano hay như vậy trong làng metal.
Forest Of October - Track đánh dấu đẳng cấp của Opeth. Đây có thể là track đáng nghe nhất, nhiều cảm xúc nhất, tâm trạng nhất album (cũng là track tôi thích nhất, bạn bè tôi cũng vậy, ai ko thick thì quá dở hơi). 1 track quá hoàn hảo, quá sâu lắng, lúc thì mạnh mẽ, lúc lại chậm rãi, bình tĩnh. Đặc biệt tôi thích nhất tiếng guitar trong track này, nghe nó mới xúc tích, đau đớn làm sao, chậm thôi mà mà nó đầy sức mạnh, nó lên rồi nó xuống tạo nên những khung bậc trùng trùng điệp điệp. Và nữa, cả tiếng Acoustic nữa, tiếng accord nữa, tiếng trống nữa, bass, riff nữa tất cả đều phối hợp với nhau hoà quyện vào nhau tạo nên những âm thanh vang vọng, ko biết ngừng nghỉ biến tấu khôn lường mà chỉ cần nghe qua thôi cũng phê rồi đừng nói gì đến nghe kỹ. Thêm nữa là Vocal trong track, Mikel đã sử dụng hết kỹ thuật vào mà thể hiện, lúc thì đầy gào, lúc thét, lúc lại nhẹ nhàng trâm bổng đầy cảm xúc, lúc lại như xụt xịt sắp khóc. Tất ....tất cả những yếu tố trên đã tạo nên 1 thứ âm nhạc say lòng người, khó mà kiềm chế được bản thân khi hưởng thụ bản nhạc này. Thật khó để mà dùng lời diễn tả hết đc những cái gì đã cuốn hút đến thế trong bản nhạc này.
Twilight Is My Robe - Lại tiếp tục là 1 bản nhạc đầy thành công khác. Tình cảm vẫn được thể hiện lúc rất mãnh liệt lúc lại rất êm ả, mượt mà, diễn ta những tâm trạng, những cung bậc cảm xúc khac nhau. Vẫn là những gì thể hiện hiện trong Forest Of October , track này cũng đầy đủ mọi thứ khiến cho người nghe phải nghẹn ngào, phải "nấc" lên say đắm với những giai điệu tuyệt diệu này. Bản này tôi là tôi kết nhất là tiếng bass cất lên trong đoạn đổi gam giữa bài.
Requiem -  Lại 1 bản Instru nữa trong album này. bản này ko như Silhouette, đây là bản có kết hợp của acoustic và 1 ít bass. 1 bản nhạc cũng để lại dấu ấn của riêng mình
Apostle In Triumph - Lại trở lại với chất nhạc của mình, bản này cũng lại là 1 bản thành công nữa của Opeth. Khởi đầu nhạc dạo (gồm có acoustic tỉa gam và tiếng trống nghe như tiếng trống cơm) đến gần 2 phút rồi mới bắt đầu vào bài. Ôi cảm xúc nó lại dâng lên, như muốn trào ra. Những giai điệu kia, nhịp điệu kia, sao mà nuột thế, lãng mạn thế, trong trẻo thế, thanh tao, cao nhã, huyền ảo mông lung đến thế. 1 ấn tượng riêng của tôi về track này là cuối phút thứ 8, đầu phút thứ 9 trở đi, lúc đó là nơi để cảm xúc bộc bạch, 1 điểm nhấn tuyệt vời và cả đoạn kết nữa chứ, nó mới ai oán làm sao, đau thương làm sao. 1 track cũng ko thể nào mà chê gì được, là 1 kết thúc đẹp đẽ của album



---Morningrise (1996)---


1.Advent                                                  13:45
2.The Night And the Silent Water      10:58
3.Nectar                                                 10:09
4.Black Rose Immortal                       20:14
5.To bid you Farewell                          10:56

Ngay sau chỉ có 1 năm thôi, sau khởi đầu Orchid đầy sức lôi cuốn, Opeth lại cho ra đời 1 tuyệt phẩm đáng để lại cho đời, cho hậu thế và cho mai sau. Cái chất nhạc ấy, cái chất nhạc làm say đắm lòng người ấy lại đc thể hiện 1 cách ấn tượng. Bao trùm của album là những cảm xúc buồn, buồn 1 cách u tối, tĩnh mịch, cảm giác cô đơn, đôi khi khiến người ta phải khó thở và hơn nữa tôi biết album này còn là 1 concept hoàn hảo, cả album đều nói về 1 câu chuyện cảm động (được biết nhờ bài dịch của thg Heo phân chứ tôi dốt đặc tiếng Anh, hehe). Album này cũng thuộc vào dạng album lê thê nhất của Opeth, với các track tương đối dài, nhưng từng đó là 1 điều hết sức bình thường của Opeth, cá biệt trong album (và cũng cá biệt của Opeth) đó là track 4: Black Rose Immortal dài với độ dài 20'14s, bản nhạc dài nhất của Opeth từ trước tới bây giờ. Những tuyệt kỹ của Opeth lại cất lên, phô diễn những âm thanh huyền ảo, ma quái mà say đắm luôn dẫn ta đến những chân trời mới lạ. Lối chơi nhạc quá tuyệt vời, đa dạng và phong phú khiến cho ta khó có thể kiềm lòng đc và vượt qua tất cả những sự nhàm chán.
Advent - track mở đầu, nhạc từ từ xuất hiện, to dần to dần rồi chỉ sau đấy là đến đoạn điệp khúc. Nhạc diễn biến khôn lường, xoay chuyển đi xoay chuyển lại, đổi gam toành toạch khiến cho khán thính giả phải siêu lòng. Hãy nghe tiếng guitar ở phút thứ 3 xem, ôi !!! sao mà lắt léo thế, sao mà điệu đà thế, làm sao mà kìm nén đc cảm xúc chứ. Và nữa!!! lần nữa hãy đến với phút thứ 9 mà nghe xem, giai điệu sao mà ngọt thế, sao mà hay thế hả trời. Tiếp diễn đó đoạn cuối bài là những câu acoustic nối tiếp nhau.
The Night And the Silent Water - Lại nữa , chất nhạc đó vẫn vậy, phong phú và đa dạng. Những cảm xúc cứ nối tiếp nhau, cứ chồng chéo lên nhau, những âm thanh quyện vào nhau tạo nên 1 thứ âm nhạc mặn mà, thắm nồng. Những câu riff, acoustic, những câu accord rồi lèad cứ thế mà phô diễn kỹ thuật làm cho ta phải cúi đầu mà nể phục.
Nectar - Ôi chao ôi, lại nữa, thêm nữa, 1 track đáng để mà nghe, hưởng thụ đến từng chi tiết 1, từng nốt nhạc 1. Ngay từ những nốt nhạc đầu đã thể hiện những kỹ thuật vượt trội. Bắt đầu là tiếng trống vang lên, tiếp đó là bass, xong rồi đến accord, rồi dần dần với những câu riff nhạc mới diễn biến tiếp. Nhịp địệu ko nhanh đầy quyến rũ, vocal gậm gừ, mượt mà. Tất cả đều có thể nói với 1 từ : hoàn mỹ.
Black Rose Immortal - Track dài nhất, lê thê nhất, thê lương bậc nhất của album và của cả Opeth là đây, nhưng ngần ấy đâu có đáng kể gì, dài thế chứ dài nữa vẫn được. Nhạc diễn ra ko thể đoán trước 1 điều gì, nó biến tấu, biến chuyển nhẹ nhàng mượt mà đến khó tin. Tôi đang bay, vâng, bay trong từng nốt nhạc một, bay trong từng diễn biến 1 của nó, cứ bay lên rồi lượn xuống, thật chết mất. Nó quá tinh vi, quá sảo quyệt, phức tạp khó tin, lắt léo ko ngờ được, tất cả... đã dẫn tôi đến 1 thế giới chỉ có mình tôi và Opeth, nhiều tiết tấu khiên ta như bị mê hoặc vậy. Lúc thì nó tàn khốc, lúc lại thê lương, lúc thì buồn bã, đau đớn đến tột cùng. Liên tiếp đó cứ thế, diễn biến của bài hát lúc thế này lúc thế khác, làm cho tôi ko thể nào mà ngồi yên để mà nghe đc. Hix, những tiếng guitar kia sao mà nó lại quyện vào nhau tuyệt đến như vậy chứ. Bản này Mikel sử dụng khá nhiều đến Clean vocal, clean vocal hoà đồng cùng death vocal nhịp nhàng uyển chuyển, đấy cái đoạn hơn giữa bài 1 tý ấy, ôi clean vocal kìa, hát thật trong trẻo, truyền cảm biết bao. Nó quá nhiều những cung bậc khác nhau, nối tiếp nhau, hấp dẫn từ đầu cho đến khi kết thúc thể hiện rõ sức sáng tạo tuyệt vời. Cái cách kết thúc bài cũng rất đặc biệt, nghe tiếng guitar như đang luyến tiếc vậy cứ eo éo kêu thật khó tả.
To bid you Farewell - 1 bản nhạc đầy xúc tích, sâu lắng, nhẹ nhàng và rất cảm động. Kết nhất là tiếng acoustic trong track này, thật mềm dẻo, thật uyển chuyển, thật sâu cay, thật mĩ miều và du dương làm sao. Vocal trong bài này Mikel chỉ sử dụng có clean vocal, lúc như thì thầm lúc thì trong trẻo như rót vào tai, nghe thật yếu mềm,nó làm mềm yếu cả những trái tim sắt đá nhất, giai điệu cứ lặp đi lặp lại như tiếng ai oán đầy sâu lắng. Bản nhạc có những yếu tố khiến cho thính giả phải say mê, đắm say, mê mẩn khiến cho ta ko khỏi nghẹn ngào mà xúc động.
« Sửa Lần Cuối: Tháng Tám 08, 2007, 11:09:35 bởi Cuong_Iron_Man » Đăng nhập
left left
Cuong_Iron_Man
Trưởng Lão
Kon rùa đen khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam
Mood:
Bài viết: 507

Thank You
-Given: 54
-Receive: 138


Captain


Xem Thông Tin WWW
« Trả Lời #1 lúc: Tháng Tám 04, 2007, 11:23:36 »

---My Arms, Your Hearse (1998)---


1.Prologue                          0:59
2.April Ethereal                   8:41
3.When                                9:12
4.Madrigal                           1:25
5.The Amen Corner          8:43
 6.Demon Of The Fall       6:11
7.Credence                        5:26
8.Karma                              7:49
9.Epilogue                          3:59

Sau Morningrise 2 năm, tiếp tục Opeth lại cho ra đời 1 album nữa, 1 album có nhiều track nhất trong tất cả các album và đội hình band cũng thay đổi chút ít, tay bass Johan DeFarfalla và tay trống Anders Nordin đã rời band, bắt Mikael phải đánh kiêm luôn cả bass và thay thế Anders Nordin là Martin Lopez. Album này có 1 cái gì đó vội vàng hơn các alburm khác, chất nhạc vẫn được thể hiện như vậy nhưng ta có thể thấy đến 1 chất nhạc có phần tàn bạo hơn, khét lửa thô cứng hơn các album khác, về độ tinh tế cũng ko thực sự chắc chắn như trong các album khác. Chất nhạc trong album vẫn được duy trì ổn định, kỹ thuật cũng như tình cảm vẫn đc bộc lộ ra theo đúng cách mà Opeth vẫn trình diễn. Duy có điều là album này thiếu đôi chút cái gì đó, có vẻ như thiếu đi sự mềm mại uyển chuyển và tinh tế, cũng thiếu đôi chút giai điệu làm biến chuyển cảm xúc. Nhưng nói thì nói vậy, "My Arms, Your Hearse" vẫn là 1 album ko thể bỏ qua được. Nó vẫn sôi sục, vẫn cháy bỏng, vẫn tạo thành những cung bậc khác nhau tuyệt vời.
Prologue -  là 1 bản Instro của album. 1 bản Instro khá bất ngờ. Đôi chút ko gian, đôi chút thời gian, khởi đầu vào là tiếng mưa rơi, sau đó là tiếng piano cất lên bất ngờ, nghe rất sầu não.
April Ethereal - Là 1 bản rất đúng với phong cách của Opeth. Khởi đầu vào là tiếng ca vang vọng, rồi sau đó là những âm thanh chắc nịch vang lên, các tiếng trống, tiếng accord, bass đều chới 1 phong cách đậm chất. Duy có điều trong track này tôi ko cảm thấy thích cái tiếng clean vocal cất lên, nó có 1 cái gì đó gượng gạo, ko được sâu lắng. Nhưng tôi lại rất ấn tượng với tiếng trống trong track này, đập rất có hồn, nhịp phách ổn định, đảo như rang lạc, thêm vào đó có tiếng leng keng rất rõ, khiến cho ta phải ấn tượng.
When - khởi đầu track này là tiếng Acoustic nhẹ nhàng rồi sau đó rất đột ngột và bất ngờ nhạc cất lên 1 cách mạnh mẽ, ác liệt, tiếng vocal như gió rít, gầm ghừ. 1 track diễn ra khá hay, khá nhịp nhàng và có đôi chút máu lửa, tàn bạo trong đó. Diễn biến bài hát cũng khiến cho ta phải say, lúc thì mạnh mẽ như vậy nhưng xen lẫn vào đó có những câu acoustic nhẹ nhàng tình cảm vẫn đc phô diễn 1 cách linh hoạt và đầy cảm xúc. Có điều giống April Ethereal là tôi vẫn ko thích cho đc giọng clean vocal trong track này đặc biệt là vào đoạn cuối bài.
Madrigal - Lại là 1 bản Instru khác nữa. 1 bản nhạc diễn biến ko có chút gì đặc biệt, cứ đều đều diễn ra. Các câu acoustic cứ lặp đi lặp lại, thực sự ko có nhiều dấu ấn đặc biệt.
The Amen Corner - Đây là 1 bản nhạc khá độc đáo, đặc biệt so với các bản nhạc khác của Opeth. Theo tôi thấy thì bài này là bản mang dấu ấn sâu đậm trong album này, 1 điểm sáng rõ nét. Kỹ thuật được thể hiện 1 cách chuẩn mực, tinh tế và đẹp đẽ. Tôi rất kết tiếng guitar trong track này, nó thật tuyệt, những câu solo về phần nửa cuối bài mới hay làm sao và thêm nữa là clean vocal cũng hát truyền cảm hơn so với 2 track: April Ethereal và When. Vẫn những đoạn đổi gam nhẹ nhàng mà tinh tế đã làm nên vẻ quyến rũ của bản nhạc này.
Demon Of The Fall - Với bản này thì lại trái ngược với The Amen Corner. Tôi cho rằng nó là track yếu nhất album, tôi ko cảm thấy hứng thú gì cho lắm với track này. Ngay từ những giây đầu đã khiến tôi ko thích bản này cho lắm. Guitar đánh cũng mạnh đấy, trống cũng dồn dập, bass cũng đánh ác đấy nhưng tôi thấy bản này mọi thứ ko hoà quyện vào nhau để tạo ra những cảm xúc dâng trào.
Credence - Bản này cũng là 1 điểm sáng rất rõ nét của album này. 1 bản ballad nhẹ nhàng, tình cảm, với nhiều đoạn điệp khúc tuyệt diệu đã tạo nên những cuốn hút trong track này. Tiếng guitar trong track này khiến tôi mê mẩn, nghe mới sâu lắng làm sao, nhẹ nhàng mà đầy nhục vọng.
Karma - 1 track theo tôi là ko đến nỗi nào trong album. Những điểm nhấn trong track này cũng khá rõ nét. Đoạn đầu và đoạn kết thúc bản nhạc này tôi ko thích cho lắm nhưng đoạn giữa bài lại khác, tôi rất thích cái tiếng guitar như thế xuất hiện trong nhạc của Opeth nó thể hiện rất đúng tính cách của Opeth.
Epilogue - Thêm 1 bản Instru nữa. Bản Instru này là bản Instru tuyệt diệu, nó hoàn toàn tách rời ra khỏi album, ngôi sao sáng nhất của album. Nó thể hiện rất đúng với tính cách của Opeth đó là : sâu lắng, mượt mà, mặn nồng, cháy bỏng. Mặc dù ngắn ngủi so với các bản nhạc khác của Opeth nhưng khỏi phải nói nữa làm gì, nó là track tôi thích nhất album này.


---Still Life (1999)---


 1.Moor                                      11:26
2.Godhead's Lament             9:47
3.Benighted                             5:00
4.Moonlapse Vertigo              9:00
5.Face Of Melinda                  7:58
6.Serenity Painted Death      9:13
 7.White Cluster                     10:02

Thôi nào !!! Hãy tạm quên đi My Arms, Your Hearse. Hãy đến với Still Life, đến với 1 kiệt tác nữa của Opeth, sánh ngang cùng với Orchid và Morningrise, 1 hiện thân rõ ràng của tính cách, phong thái của Opeth. Khi nghe Still Life ta lại sống lại những cảm giác tuyệt vời. Ôi chao, thật là tuyệt, khó mà tả nổi khi đc tận hưởng cái chất nhạc ấy, những giai điệu âý, những tiết tấu ấy, cái đẹp ấy luôn ẩn chứa trong từng nốt nhạc. 1 album đẹp cả hình thức lân nội dung, đẹp từ trong ra ngoài, tình cảm để lại khiến trái tim phải run rẩy, bộ não phải gằn lên suy tư, ngẫm nghĩ ~~> nó làm tôi mê mẩn đến phát cuồng, phát dại. Nó thể hiện một nét đẹp của tâm hồn, nỗi giằng xé của những cảm xúc, 1 nét đẹp hoang dại mà đầy ấn tượng, cảm giác luôn trong 1 trạng thái bồng bềnh bay bổng cùng với những xúc cảm. Xuyên suốt cả album Opeth thể hiện những cảm xúc sâu lắng, nhẹ nhàng, trong trẻo, mượt mà. Nó có phần hiền hơn, dịu dàng hơn so với Orchid, ko u ám tĩnh mịch như ở Morningrise, ở Still Life là những cảm xúc dâng trào ko gò bó mà rất phóng khoáng, ấm áp và mát mẻ rất có tình người. Ở album này tay bass Martin Mendez bắt đâu oánh cho Opeth.
Moor - Ôi!!! phê ngay từ giây phút đầu của album. nhạc dần dần lớn dần lên, rồi sau đó ...ôi ! cái tiếng guitar kìa, từ đầu cho đến cuối sao mà mượt thế, cả tiếng trống nữa chứ, phê thật là phê. 1 track thể hiện cảm xúc sâu lắng đến tuyệt vời. Nghe kìa cái tiếng vocal của Mikael, anh hát hò khiến người ta phải ... (ôi khó tả quá, phê quá rồi, trời đất ơi !!!), dù là Death vocal hay Clean vocal thì đều hấp dẫn, thu hút tâm trí cả.
Godhead's Lament - Tiếp nào, lại 1 track nữa khiến con người ta phải run lẩy bẩy lên vì những giai điệu, tiết tấu của nó. Cảm xúc của nó mới tuyệt vời, đẹp đẽ biết bao, khiến cho ta phải siêu lòng, cảm động. Các đoạn điệp khúc thật ngoài sức tưởng tượng. Mọi dụng cụ đều phô diễn 1 cách hoàn hảo. Từ cảm xúc này đến cảm xúc nọ đều đc biến chuyển 1 cách hoàn mỹ.
Benighted - Track ngắn ngủi nhất album. Nhưng ko vì thế mà thiếu đi bất kỳ yếu tố nào cả. Cảm xúc vẫn dâng trào mãnh liệt, như thế thôi cũng đủ rồi, để dành cho các track khác nữa. 1 track ballad khá nhẹ nhàng tình cảm, tươi mát. Đoạn đầu ko hề có trống, bass gì cả chỉ có acoustic, sau nửa cuối thì trống mới xuất hiện cùng với bass, thật xao xuyến, thật não nề.
Moonlapse Vertigo - Chấm dứt Benighted nhẹ nhàng. Lại trở về với chất nhạc quen thuộc, vẫn những câu riff, acoustic, bass, trống, accord ấy... Nhưng đặc biệt hơn cả là guitar lead, đánh mà như đang vỗ về, xua đuổi những u hoài, mệt nhọc để mà đeo bám những điều lãng mạn, giản dị mà sâu sắc vậy. 1 track cũng rất hoàn hảo, ko gì chê được, xuất sắc đến từng chi tiết. Nó đẹp như 1 bài thơ vậy, quá diệu kỳ và thật huyền ảo.
Face Of Melinda - lại quay về là 1 bài ballàd. Khó tả thật, nghe track này mà ta cứ mông lung, yếu ớt như cảm tưởng ta đang ở 1 cõi cực lạc vậy. 1 điều gì đó, giản dị thôi nhưng phải khiến cho người ta phải ngẫm nghĩ. Đang mê man như vậy, bỗng đến giữa phút thứ 4 thì 1 điểm nhấn diễn ra, nhưng muốn xe toạc tim gan lòng mề ra vậy, thật bất ngờ, cứ thế đên phút chót.
Serenity Painted Death - Cứ giận dữ rồi lại xuýt xoa, xuýt xoa xong lại giận dữ, tình cảm cứ liên tiếp dâng trào rồi hạ xuống, đi lên rồi đi xuống và ngược lại, ko biết mỏi mệt đó chính là tính cách đặc biệt của Opeth. Lại quay về với chất nhạc vốn có của mình, 1 track như bao track khác, vẫn tình cảm đó, vẫn cách thể hiện đó, nhưng chẳng nhàm chán chút nào, sự thăng hoa cứ đều đều diễn ra.
White Cluster - Kết thúc album vẫn là 1 bản nhạc quen thuộc vốn có đó. Vẫn những cách thể hiện tuyệt vời đến khó biểu cảm nổi. Các nhạc cụ cứ bám lấy nhau ko rời, cứ theo đuổi nhau, quấn quýt lấy nhau, hoà quyện vào nhau tạo nên những âm thanh tuyệt hảo. Vocal chuyển từ giọng này đến giọng kia thật nhịp nhàng, tinh tế, các câu riff rất giai điệu và tinh tế. Tâm trí ta cứ bay lởn vởn với những giai điệu ngọt ngào ko dứt. cuối bài là 1 cú chốt hạ tuyệt, ko gì tuyệt hơn.

---Blackwater Park (2001)---


 1.The Leper Affinity             10:25
2.Bleak                                  9:18
3.Harvest                               6:03
4.The Drapery Falls            10:56
5.Dirge For November        7:55
6.The Funeral Portrait         8:46
7.Patterns In The Ivy            1:54
 8.Blackwater Park               12:06

Xong xuôi với kiệt tác Still Life. Sang thế kỷ mới, thập niên mới Opeth lại tiếp tục cho ra đời 1 album nữa. 1 album nổi tiếng của Opeth với bìa đĩa rất đẹp, nhiều hình ảnh quảng bá. Theo như tôi đc biết đây là album mà Opeth bán ra với nhiều đĩa nhất (nhưng ko rõ là bao nhiêu). 1 album cũng rất xuất sắc của Opeth, nhưng theo đánh giá của riêng mình, nó ko thể so sánh được với Morningrise, Orchid hay Still Life hoặc Deliverance. 1 điều có thể nói là alburm này lối đánh của Opeth vẫn xuất sắc, tinh tế, cảm xúc vẫn đáng để mà nghe, khó có thể chê nó ở điểm gì được, nó vẫn thể hiện được đẳng cấp của Opeth, nó vẫn khiến cho người nghe phải siêu lòng, cảm xúc vẫn giằng xé lẫn nhau, tình tiết vẫn được bộc lộ 1 cách tối đa. Album này nghe u ám đúng với cái tên và hình ảnh của nó.
The Leper Affinity - Mở màn, 1 track đúng với phong cách của Opeth. Vẫn dữ dằn nhưng ko tàn bạo mà rất tình cảm. Được thể hiện chuẩn mực. Khởi đầu bài đã vang lên những tiếng nhạc mãnh liệt, ngay sau đó vocal cũng đc hát lên, và bản này vocal hát hò nhiều hơn các bản khác của Opeth, tiếng accord, tiếng trống trong bản này đánh rất mạnh mẽ, cả tiếng guitar lead cũng trình diễn ngoạn mục lúc thăng lúc giáng, ngân vang làm ta yếu mềm. Cũng rất bất ngờ với tiếng clean vocal cất lên giữa bài khi mà nhạc đã đổi gam, nó thật mềm mại và giai điệu. 1 track khởi đầu rất ấn tượng.
Bleak - Tiếp, 1 track cũng ấn tượng ko kém. Ôi, cái tiếng guitar, nó bám lấy vocal, nó ẽo ợt, điệu đà mà ngân xa khiến ta cảm giác ở trong 1 không gian vừa rộng vừa xa xôi luôn luôn cuốn lấy tâm trí, nghe nó có phần lạnh lẽo nhưng ko thiếu tình cảm, nó như nghiến nát tâm hồn ta vậy, bên cạnh nó là những tiếng acoustic đầy sức hấp dẫn, làm tôn vinh lên vẻ đẹp của bản nhạc.
Harvest - 1 bản ballad của album. Bản ballad này nghe khá ấm áp và khá thê lương, buồn bã, giai điệu đẹp, những đoạn điệp khúc tinh tế, mặn nồng. Chỉ nhẹ nhàng, chậm rãi những nó khiến ta phải bay, phải lượn với những nốt nhạc điềm đạm mà mặn mà.
The Drapery Falls - Lại trở về với phong cách chính. Tiếng guitar, vâng, vẫn là tiếng guitar, kiểu đánh đặc biệt ở album này, nghe nó cứ kéo dài ra, vang vọng làm ta liên tưởng đến chiều sâu của nó. Bản này nửa đầu, vocal sử dụng đó là Clean vocal, nghe xem Mikael hát nghe cũng vang vọng sâu lắng như tiếng guitar vậy, đặc biệt là tiếng "áh ah ..." ấy, nghe mà thấy sướng cả người. Mãi đoạn về sau của bản nhạc Mikael mới hát đến giọng death vocal, từ lúc Death vocal cất lên, nhạc bắt đầu nghe có vẻ nghiêm trọng và u ám, và nhạc cũng oánh máu hẳn lên. Đoạn cuối bài là sự kêt hợp ăn ý của mọi thành viên trong band, nhẹ nhàng với máu lửa cú xen lẫn nhau rồi nhạc nhỏ dân mới hết. Thật là 1 track tuyệt.
Dirge For November -  Ngay từ giây đầu, vocal Mikael đã cất lên những tiếng hát đầy sức truyền cảm mãnh liệt, xen lẫn đó là những tiếng acoustic êm ái nhẹ nhàng. Đến gần phút thứ 2 nhạc mới bắt đầu vào bài. Lối chơi vẫn đầy sức hấp dẫn, dẫn dắt cảm xúc lên rồi lại xuống và ngược lại. Bản này thực sự diễn biến bất ngờ, phức tạp. Từ phút thứ 2 đến phút thư 6 thì nhạc dữ dội sau đó lại như những giây phút đầu, nhẹ nhàng với tiếng acoustic vang lên, lặp đi lặp lại, rồi sau đó mới chấm dứt.
The Funeral Portrait - 1 bản nhạc nghe khá mãnh liệt và máu lửa, lúc đầu là tiếng acoustic mơn trớn cho rồi sau đó nhạc vang lên dữ dội. Bản nhạc nghe rất u ám não nề và có đôi chút tàn bạo. Nó khác với các track khác, đặc biệt với chất nhạc lúc nào cũng vang lên dữ dội ngay cả những lúc clean vocal cất tiếng hát.
Patterns In The Ivy - bản Instru duy nhất của album này. 1 bản nhạc để lại dấu ấn sâu sắc. Với tiếng acoustic đậm đà ấm áp và tiếng piano trong trẻo đã làm nên cảm xúc sâu lắng.
Blackwater Park - Bài cuối album, dài nhất và cũng mang tên album này. 1 bản nhạc mang màu sắc u ám, não nề, tâm trạng nặng nề như đúng cái tên của nó. Âm nhạc và vocal cứ kéo dài ra khiến lòng ta phải day dứt, đau đớn, quằn quại mà nghe nó. 1 track xuất sắc, cũng ko thể nói gì được khi nó đc chọn là tên của album.
« Sửa Lần Cuối: Tháng Tám 08, 2007, 11:13:20 bởi Cuong_Iron_Man » Đăng nhập
left left
Cuong_Iron_Man
Trưởng Lão
Kon rùa đen khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam
Mood:
Bài viết: 507

Thank You
-Given: 54
-Receive: 138


Captain


Xem Thông Tin WWW
« Trả Lời #2 lúc: Tháng Tám 04, 2007, 11:24:37 »

---Deliverance (2002)---


 1.Wreath                                          11:10
 2.Deliverance                                 13:36
 3.A Fair Judgement                      10:23
4.For Absent Friends                    2:16
 5.Master's Apprentices                10:32
 6.By the Pain I See in Others     13:50

2002 Opeth lại cho ra đời 1 album, phải nói rằng Opeth sáng tác và thể hiện chất nhạc rất đều tay, album này cũng rất đỗi thành công, 1 alburm rất ấn tượng và đầy chất kỹ thuật. 1 album rất được metal-archives đánh giá rất cao và thậm chí là cao nhất và như thế ko thể bỏ qua album này đc. Mặc dù vậy với tôi thì tôi vẫn phải đánh giá sau Orchid, Morningrise, Still Life. Nhưng ko sao cả, vì 3 kiệt tác kia quá kinh điển, tôi chỉ đánh giá sau 3 album đó mà thôi, còn album này cũng đẳng cấp chán, nghe Opeth mà bỏ qua nó là cả 1 sai lầm to lớn. Cái mà album này thể hiện là rất kỹ thuật mà rất chau chuốt, tạo cho ta những cảm giác khoan khoái, sung sướng mãnh liệt.
Wreath - Vào ngay bài là tiếng trống, sau đó là những câu riff mạnh mẽ, quyết liệt vang lên. Vocal trong track này Mikael ko sử dụng đến clean vocal, còn death vocal thì tỏ ra khá giận dữ, gằn lên những tiếng mãnh liệt. 1 track thể hiện cảm xúc khá lạnh lẽo, đau đớn, ở bất giây phút nào nó cũng mãnh liệt và cay đắng với những câu riff ác liệt giằng co lẫn nhau.
Deliverance - 1 track tôi đánh giá là kinh điển của album này, nó xứng đáng là ngôi sao sáng nhất album (tôi là tôi kết bài này nhất album) và nó cũng xứng khi đặt tên nó là tên album. Vào bài là những câu accord, riff vang lên mạnh mẽ, được 1 lát cảm xúc lại chìm xuống rồi nó lại được đẩy lên cao, cứ thế cứ lên rồi xuống liên tục khiến diễn biến bài phức tạp và khó lường. Ấn tượng nhất bài này nhịp phách tiết tấu đc trình diễn 1 cách nhịp nhàng, bay bổng bởi trống và bass trình diễn tuyệt vời, trống đánh như giã gạo còn bass thì đánh bập bâp bùng bùng làm cho thân thể ta như muốn nhảy lên và ngất ngây như được mát xa vậy. Đó đặc biệt nhất bass, trống oánh tầm phút thứ 7 và cả đoạn từ phút thứ 9 đến hết bài ấy, lại còn tiếng guitar mơn mớn vào nữa chứ, trời ơi !!! Tôi là tôi rất khoái cái nhạc kiểu kiểu như thế này.
A Fair Judgement - 1 bản nhạc khá tình cảm và có những cảm xúc nhẹ nhàng, diễn biến của bản nhạc cứ chậm rãi, ko chút vội vàng, rồi xen lẫn vào đó là những điểm nhấn tạo nên những giây phút trầm bổng, khoan khoái, đầy nhục cảm làm cho ta phải cuồng sy.
For Absent Friends - 1 bản Instru của album. Tiếng guitar đan xen vào nhau, cứ lặp đi lặp lại giai điệu rồi dần dần chuyển biến tạo ra ấn tượng rất sâu lắng khiến cho ta như chìm vào cõi mê và cô đọng lại những cảm xúc đẹp đẽ.
Master's Apprentices - Lại track thể hiện cái nhạc vốn có của Opeth. Ngay vào tôi đã nghe tiếng accord, riff  đánh rất gây ấn tượng sâu sắc, 1 bản nhạc nhịp nhàng, nghe nó cứ xập xình bồng bềnh thật khiến con người ta phải hưng phấn. Vocal được hát với những khung bậc cảm xúc khác nhau lúc nghe lành lạnh như thèm muốn, lúc thì nghe như tiếc nuối... 1 điều gì đó rồi... giữa phút thứ 7 ấy, bất ngờ bỗng dưng vocal và nhạc gầm lên, cào xé, phá tan bầu không khí khi đang lúc thanh bình ko có chuyện gì xảy ra như tức giận, bức xúc 1 cái gì đó. Đó chính là điểm nhấn sâu sắc nhất, lớn nhất track này, thật bất ngờ.
By the Pain I See in Others - Track cuối album, 1 track phải nói là rất...rất đặc biệt và còn bất ngờ ko kém Master's Apprentices . Hãy nghe tiếng vocal, ở phần đầu bài có cái tiếng vocal nghe rất lạ tai xen lẫn với tiếng vocal quen thuộc, ko rõ có là Mikael thể hiện ko nữa, chắc vẫn là Mikael rồi vì làm gì còn ai khác nữa ngoài anh, cái vocal ấy nghe như tiếng 1 con quỷ đang cất tiếng nói vậy, nghe có phần gì đó nó lành lạnh, sởn da gà. Từ guitar đến drum đều thể hiện 1 cách chuẩn mựccộng thêm vào đó có tiếng key nghe như giễu cợt , 1 track cũng thể hiện sự tinh tuý, sáng tạo không biết ngừng nghỉ của Mikael, khó có thể ngờ được . Đến phút thứ 10, nhạc nhỏ dần dần từ từ, sau đó là hoàn toàn câm bặt, đến những khoảng lặng, phải rất lâu sau (phải chờ đến 2' lận) ta mới nghe thấy có tiếng động và chỉ nghe đc tiếng gì đó lạ tai và tiếng la  à 1 tiếng kêu thất thanh ở đâu đó, vang vọng nghe như cô hồn gọi với lấy người sống, được 1 lúc rồi lại câm bặt sau đó tiếng kêu vang vọng đó lại được cất lên rồi mới chấm dứt cả bài. 1 kết thúc thật khó tả, 1 chút gì đó cảm thấy thương tâm, 1 chút gì đó sợ sệt. Thật sự ko thể nào mà ngờ được. .

---Damnation (2003)---


1.Windowpane                               7:45
2.In My Time of Need                    5:49
3.Death Whispered a Lullaby     5:49 
4.Closure                                        5:15
5.Hope Leaves                              4:30
6.To Rid the Disease                   6:21
7.Ending Credits                           3:29
8.Weakness                                  4:10

 Album này hoàn toàn tách biệt hẳn với các album khác của Opeth. Ở album này ko có những bài có chất Death metal và cũng ko có cả chất metal mạnh mẽ trong đó nữa. Album mang màu sắc của 1 chất Progressive rock và nó khá giống với chất Prog rock truyền thống. Từ đầu chí cuối, album mang 1 màu sắc huyền ảo, suy tư, chìm lắng, lãng mạn và tươi mát của 1 chất Prog nhẹ nhàng trầm lắng sâu sắc. Thể hiện rất rõ cảm xúc chìm sâu trong trái tim của người sáng tác. Qua album này ta có thể hiểu thêm về tính cách của Opeth. Âm nhạc trong album làm ta thấy đến hình ảnh chút gì đó của Pink Floyd, của Rush, của Camel hay King Crimson,...!!!
Windowpane - 1 bản nhạc rất nhẹ nhàng, liên tiếp là những tiếng acoustic vang lên, chậm rãi, ko vội vàng, chất nhạc có thêm chiều sâu nhờ tiếng key và tiếng guitar. Chất giọng clean vocal của Mikael thể hiện 1 cách say đắm, nhẹ nhàng đầy sâu sắc. Bản nhạc này buồn 1 cách man mác, ko đau đớn, chỉ là hơi buồn thôi nhưng cũng khiến cho lòng người nghe phải cảm động.
In My Time of Need -  Tiếp theo cũng là 1 bản nhạc cũng rất xúc động. ngay vào là tiếng acoustic vang lên, rồi sau đó là tiếng vocal của Mikael, ôi cái tiếng vocal, tôi cực kết với tiếng vocal này, thể hiện giai điệu ngọt ngào, tuyệt vời. Ko cầu kỳ cho lắm nhưng nó thể hiện cảm xúc quá đỗi tuyệt khiến cho người ta phải để tâm đến và hương thụ 1 cách mãn nguyện.
Death Whispered a Lullaby - Bản nhạc này cũng vậy, cách thể hiện từ tốn đầy du dương, với tiếng trống đánh rất tình cảm và cũng rất kỹ thuật khiến cho ta những cảm xúc bay bổng cộng với tiếng guitảr luôn vang vọng như ở cõi xa xăm làm cho những cảm xúc được bay lượn. Và qua metal-archives tôi còn biết lyrics của bản này do Steven Wilson của Porcupine Tree viết nên chứ ko phải của Mikael.
Closure - Bản nhạc khiến cho tôi liên tưởng tới hình ảnh của Pink Floyd. Đoạn đầu Mikael hát với chất giọng làm tôi nghĩ đến Rogerwater. Và thêm nữa, cái đoạn vào bài ấy, cái tiếng guitar vang lên cũng có cái gì đó mang hơi thở Pink Floyd. Rồi sau đó hãy nghe xem, cái tiếng trống nữa đánh cũng vậy, cũng có cái gì đó rất Pink Floyd mà ko thể nói được. Giai điệu trong bài này làm người ta nhớ đến chút gì đó của chất nhạc Ấn Độ.
Hope Leaves - 1 track cũng rất đẹp về giai điệu và tiết tấu của nó, chậm rãi, thể hiện những cảm xúc sâu lắng, trong lành. Chất nhạc trong track này cảm thấy cũng có 1 điều gì đó rất gần gũi, mộc mạc mà giản dị.
To Rid the Disease - Không còn biết phải nói gì ở track này nữa. Những thứ trong track này vẫn có những cảm xúc tuyệt vời, trình diễn xuất sắc đến từng chi tiết, trong track này tôi khá thích cái tiếng key, nó vang lên như nước chảy tí tách mà làm lòng tôi xao xuyến. 1 track quá ư tuyệt vời, nó huyền ảo mông lung 1 cách dễ sợ.
Ending Credits - Bản Instru duy nhất của album này. Nhạc lớn dần lên, nhạc dần dần vào bài. Tôi rất thích tiếng guitar trong track này (từng từng tưng tứng , he nghe quen quen, nghe như "Cachiusa" của dân ca Nga vậy), nghe thật mát mẻ, thật êm ái, nhẹ nhàng làm ta như khiến ta giũ bỏ, xoá tan đi những mệt mỏi, đau đớn, làm bay đi những u hoài vậy.
Weakness - Track cuối, 1 trạck khiến tôi sống lại cảm giác khi nghe King Crimson đó là có cái gì đó khó hiểu, 1 cái gì đó mông lung. Khi nghe track này khiến ta rất dễ ngủ và có 1 giấc ngủ sâu. Trong trạck này tiếng key là chủ yếu, và cộng thêm tiếng Bass ít ỏi chỉ đệm thêm vào, nghe track này làm ta như chìm đắm trong 1 cơn mê man, như đang trong cõi vô định vậy. Thật là khó tả, vocal thì hát như 1 kẻ tuyệt vọng, thật buồn bã, vô vọng làm ta ko khỏi suy nghĩ.


---Ghost Reveries (2005)---


1.Ghost Of Perdition                            10:26
2.The Baying Of The Hounds            10:38
3.Beneath The Mire                              7:57
4.Atonement                                          6:28
5.Reverie - Harlequin Forest             11:38
6.Hours Of Wealth                                5:17
7.The Grand Conjuration                   10:15
8.Isolation Years                                  3:46

Kết thúc 1 Damnation toàn những bản nhạc nhẹ nhàng đầy xúc tích. Sau 2 năm Opeth lại cho ra 1 album nữa, album này lại quay về với chất nhạc vốn có của Opeth.Nhưng có 1 cái gì đó hơi thay đổi ở chất nhạc chung, tôi nghĩ đó là nhờ Key, trong album này ta thấy vai trò của Key ko phải là nhỏ, nó có phầm im hơi lặng tiếng trong các album trước còn ở album này ta thấy rất rõ, nó góp phần tạo nên hấp dẫn của album này. Sự thay đổi của Opeth thực sự cũng ko đáng kể gì, nó vẫn hay vẫn quyến rũ như thường lệ. 1 album cũng rất thành công, thành công ko kém các album trước, nó vẫn thể hiện cái tính sáng tạo trong chất nhạc của Mikael, tay này phải nói là quá khâm phục hắn. Chất nhạc trong album này cũng rất kỹ thuật, song cái tình cảm trong album này nó không buồn 1 cách sầu não, đau đớn như các album kia, cảm xúc của album này có phần chìm lặn hơn, nó chỉ buồn 1 cách chan chứa và cũng có đôi chút lạnh hơn.
Ghost Of Perdition - Track đầu. Ngay vào ta có thể thấy ngay đc tiếng key sau đó mới bắt đầu bằng những câu riff, accord mạnh mẽ ác liệt. Tiếp đó, hãy nghe tiếng clean vocal trong track này, nghe như có vẻ mỉa mai và khá hay hớm. Nhịp và tiết tấu bài hát thể hiện khá độc đáo, khá tốc độ và kỹ thuật.
The Baying Of The Hounds - Vào ngay bài đã là những câu riff và accord phức tạp giằng co bám riết lẫn nhau. 1 track ta cũng có thể thấy đc vai trò khá nổi bật của keyboard, nó lung linh mang màu sắc khá huyền ảo. Bass và trống oánh rất máu lửa, bass đánh chắc nịch còn trống giã thình thịch đầy những giai điệu tạo ra ko ít những cảm xúc.Những pha chuyển gam vẫn nhịp nhàng tinh tế như ngày nào, chất nhạc thêm key vào đó tạo ra những giai điệu ngọt ngào khó mà tả nổi.
Beneath The Mire - 1 track tôi khá thích bởi cảm xúc và kỹ thuật tuyệt hay của nó. Hãy nghe cái giai điệu do key tạo ra kìa, ôi tuyệt thật, thật là kỳ diệu. Những pha chuyển gam, chuyển nhịp đầy chất nghệ thuật và đầy ngẫu hứng, kỹ thuật bass trống trong track này phải nói là tuyệt diệu, guitar cũng vậy cứ eo éo lên lên xuống xuống làm cho tôi phê 1 cách ngây ngất lên đi được, lòng tôi như đang quắt thặn vào để mà hưởng thụ cái chất nhạc ấy.
Atonement - 1 bản nhạc ballad nhẹ nhàng. Giai điệu của nó được guitar tạo nên trong 1 nền nhạc của key, bass, drum nghe quá mượt mà và khiến cho tôi cảm tưởng đến những giai điệu Ai Cập ở trong đó, nghe rất gần gũi và thân thuộc. Cái đoạn sau đó tôi ấn tượng với tiếng key, nó cứ vần vũ, giàn trải mãi ko thôi rồi lại chuyển gam sau đó rồi mới hết
Reverie - Harlequin Forest - Lại 1 bài theo đúng phong cách của Opeth. Vào ngay bài là tiếng clean vocal sau đó là trống, bass, accord đánh dồn luôn. Diễn biến bài hát này vẫn theo cách đã quá quen thuộc, cứ đi lên rồi đi xuống, có những lúc trầm hẳn bởi tiếng acoustic và tiếng clean vocal, có những lúc thì mạnh mẽ, gằn bạo với những câu riff, accord đầy giai điệu và tiếng death vocal như gió rít. Thể hiện vẫn vậy nhưng nó biến tấu 1 cách tài tình khiến cho ta ko có cảm giác nhàm chán.
Hours Of Wealth - Thêm 1 bản ballad nhẹ nhàng khác của album. Với tiếng acoustic vang lên nhè nhẹ từ từ, chậm và cộng vào đó và tiếng key lung linh đầy sắc màu, rồi tiếng clean vocal vang lên với những nốt nhạc chỉ đc chấm vài nốt như đang cố gắng thể hiện 1 nỗi niềm nào đó, sau đấy là tiếng lead guitar, nghe thật cảm xúc, tình cảm như quặn lại.
The Grand Conjuration - Khởi đầu bài ta có thể nghe thấy ngay những tiếng riff, bass và trống, điều đặc biệt mọi thứ hoà quyện vào nhau, tạo ra 1 thứ nhịp phách giai điệu khá lạ tai và rất hấp dẫn. Trong track này có nhiều đoạn trống dải làm tôi nhớ đến tay trống của Rush, nghe thật kỹ thuật và tài tình. Bản này tôi cũng rất thích tiếng riff và solo của guitar, nghe thật tốc độ, ấn tượng và đầy ngẫu hứng tạo cho tôi những cảm giác hưng phấn tuyệt vời.
Isolation Years - Chấm dưt album là 1 bản ballad nhẹ nhàng. Bản nhạc này thật quá xúc động, nghe thật não nề và sướt mướt. 1 bản nhạc khiến tôi xúc động thật sự, nghe nó thật có cái gì đó khó tả, giai điệu quá ư là sâu cay.

Tóm Lại : Nói gì thì nói, dù có lời lẽ bay bướm đến đâu chăng nữa vẫn khó mà diễn tả hết được những ấn tượng sâu sắc của tôi về Opeth. Opeth là band nhạc tuyệt vời (tuyệt từ logo, hình thức đến chất nhạc và phong cách) và ta ko thể phủ định được tầm ảnh hưởng của Opeth đến giới metal. Sau đây tôi sẽ chấm điểm cho từng album (chỉ là ý kiến chủ quan của tôi và điểm số chỉ quyết định đến ấn tượng của tôi về từng album, ko liên quan đến bất cứ cái gì khác kẻo lại có người dị nghị Smiley ) :
Orchid - 9,5 điểm
Morningrise - 10 điểm
My Arms, Your Hearse - 6,5 điểm
Still Life - 9,5 điểm
Blackwater Park - 8 điểm
Deliverance - 8,5 điểm
Damnation - 7,5 điểm
Ghost Reveries - 7 điểm
Vâng, đó là những điểm số do riêng bản thân tôi chấm. Dù có khen có chê thì nhạc của Opeth quá sức tuyệt vời, việc chấm điểm cũng chỉ là 1 sự tương đối, mọi album theo tôi đều xuất sắc cả, với chất nhạc chung thì tôi cho Opeth điểm 10. Chất nhạc Opeth đc đánh giá là chơi khá đều tay, ít sứt mẻ nhưng biến hoá khôn lường. Và chúng ta hãy chờ xem Opeth còn làm được những gì nữa trong tương lai. Còn những gì họ đã làm được đến nay khiến ta phải cúi đầu mà:"nể phục"
P/S : Có gì sai sót và ko đúng mong được chỉ giáo.


~~~*~*~*~~~
« Sửa Lần Cuối: Tháng Tám 11, 2007, 11:11:03 bởi Cuong_Iron_Man » Đăng nhập
left left
NightMareX
Rock 'em all
Giáo Chủ
Kon rùa đen khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam
Mood:
Bài viết: 744

Thank You
-Given: 267
-Receive: 109


Alway somewhere...


Xem Thông Tin
« Trả Lời #3 lúc: Tháng Tám 04, 2007, 12:00:59 »

hihi Chú Cường sắt vụn viết vãi hàng

Bài này nếu để trong box review thì nên tách ra thì hợp lý hơn, theo nguyên tắc và nội quy thì mỗi Album là 1 topic Grin

Đăng nhập



Desert rose...Why do you live alone?
If you are sad...I'll make you leave this life...
Are you white, blue or bloody red?...
All I can see is drowning in cold grey sand...
left left
X-rock
Moderator
Cao Thủ Võ Lâm
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam

Bài viết: 226

Thank You
-Given: 5
-Receive: 32


metal is what


Xem Thông Tin
« Trả Lời #4 lúc: Tháng Tám 04, 2007, 12:27:21 »

bài này viết bao quát nhìu album nên ko thể đi sâu vào những cái hay riêng trong từng bài của Opeth, đọc sơ wa khó mà cảm hết, nhưng mà dù sao viết đc thế này đã là kỳ công
còn Opeth tương lai thì chưa biết sẽ ra sao khi Peter ra đi, 1 phần hồn của chất nhạc Opeth khi xưa, có lẽ giờ Opeth thay da đổi thịt rồi :-? he he
Đăng nhập

left left
shadow_dream
Kon rùa đen khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam

Bài viết: 776

Thank You
-Given: 93
-Receive: 262


á»°c á»±c....


Xem Thông Tin WWW
« Trả Lời #5 lúc: Tháng Tám 04, 2007, 12:38:04 »

Đại ca nghe 2 bài bonus của album Blackwater Park chưa, 2 bản ballad rất hay, chất chứa rất nhiều tâm trạng, nếu có 2 bài ni chắc điểm của album này sẽ cao hơn rõ rệt
Đánh giá hơi khắt khe 1 chút, theo em tất cả album của Opeth đều xứng đáng 8 điểm trở lên
1 bài viết rất hay, cám ơn anh Grin
bài này viết bao quát nhìu album nên ko thể đi sâu vào những cái hay riêng trong từng bài của Opeth, đọc sơ wa khó mà cảm hết, nhưng mà dù sao viết đc thế này đã là kỳ công
còn Opeth tương lai thì chưa biết sẽ ra sao khi Peter ra đi, 1 phần hồn của chất nhạc Opeth khi xưa, có lẽ giờ Opeth thay da đổi thịt rồi :-? he he

Đúng bùn thật, năm ngoái Lopez đã đi rùi, năm ni Peter cũng đi luôn, Đây là 1 mất mát lớn cho Opeth, theo em khi nói tới Opeth mọi người cứ nói tới Mikael mà quên mất Peter, người đã sát cánh với anh trong suốt 16 năm trời, bây giờ anh ta đã ra đi, chắc chẵn chất nhạc của Opeth sẽ không còn như xưa nữa Cry Cry Cry
Đăng nhập
left left
Người Điên
Misanthropians
Moderator
Cao Thủ Võ Lâm
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam
Mood:
Bài viết: 337

Thank You
-Given: 18
-Receive: 330

Noavatar

Xem Thông Tin WWW
« Trả Lời #6 lúc: Tháng Tám 04, 2007, 12:59:06 »



đối với mình, OPETH của MorningRise là ban nhạc đỉnh cao nhất mọi thời đại.

Mikael Akerfeldt: vocals, electric and acoustic guitars
Peter Lindgren: electric and acoustic guitars
Johan DeFarfalla: bass
Anders Nordin: drums and percussion

Nordin là người đặc biệt ưa thích! Tay trống người Brazil này chỉ chơi cho Opeth trong Orchid và MorningRise.
Peter và Mikael thì không phải nói đến làm gì... tài hoa vĩnh cửu...
Đăng nhập

left left
Cuong_Iron_Man
Trưởng Lão
Kon rùa đen khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam
Mood:
Bài viết: 507

Thank You
-Given: 54
-Receive: 138


Captain


Xem Thông Tin WWW
« Trả Lời #7 lúc: Tháng Tám 04, 2007, 13:14:25 »



đối với mình, OPETH của MorningRise là ban nhạc đỉnh cao nhất mọi thời đại.

Mikael Akerfeldt: vocals, electric and acoustic guitars
Peter Lindgren: electric and acoustic guitars
Johan DeFarfalla: bass
Anders Nordin: drums and percussion

Nordin là người đặc biệt ưa thích! Tay trống người Brazil này chỉ chơi cho Opeth trong Orchid và MorningRise.
Peter và Mikael thì không phải nói đến làm gì... tài hoa vĩnh cửu...
Ơ hơ hơ... sao lại là OPETH của MorningRise :| Roll Eyes

Đại ca nghe 2 bài bonus của album Blackwater Park chưa, 2 bản ballad rất hay, chất chứa rất nhiều tâm trạng, nếu có 2 bài ni chắc điểm của album này sẽ cao hơn rõ rệt
Đánh giá hơi khắt khe 1 chút, theo em tất cả album của Opeth đều xứng đáng 8 điểm trở lên
1 bài viết rất hay, cám ơn anh Grin
bài này viết bao quát nhìu album nên ko thể đi sâu vào những cái hay riêng trong từng bài của Opeth, đọc sơ wa khó mà cảm hết, nhưng mà dù sao viết đc thế này đã là kỳ công
còn Opeth tương lai thì chưa biết sẽ ra sao khi Peter ra đi, 1 phần hồn của chất nhạc Opeth khi xưa, có lẽ giờ Opeth thay da đổi thịt rồi :-? he he

Đúng bùn thật, năm ngoái Lopez đã đi rùi, năm ni Peter cũng đi luôn, Đây là 1 mất mát lớn cho Opeth, theo em khi nói tới Opeth mọi người cứ nói tới Mikael mà quên mất Peter, người đã sát cánh với anh trong suốt 16 năm trời, bây giờ anh ta đã ra đi, chắc chẵn chất nhạc của Opeth sẽ không còn như xưa nữa Cry Cry Cry
Hì chưa nghe 2 bài bonus bổ xung đó
Cả bài bonus : Eternal Soul Torture trong Morningrise cũng chưa nghe, ko biết thế nào
Lopez và Peter ra đi cũng chẳng mần chi, vẫn còn đó Mikael, nếu anh vẫn còn nhiệt huyết thì mọi thứ đều ko thể đoán được trươc bất cứ điều gì lol
Đăng nhập
left left
Người Điên
Misanthropians
Moderator
Cao Thủ Võ Lâm
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam
Mood:
Bài viết: 337

Thank You
-Given: 18
-Receive: 330

Noavatar

Xem Thông Tin WWW
« Trả Lời #8 lúc: Tháng Tám 04, 2007, 13:20:49 »

cá nhân tôi chả quan tâm mấy đến các album khác của Opeth. MorningRise là album đỉnh cao nhất mọi thời đại, Opeth trong MorningRise khác Opeth của những album khác. ok, just my opinion... Vì thế nên gọi là OPETH của MorningRise :P hehee

MorningRise là số 1.
Damnation cũng là 1 album dành tặng cho cuộc sống...
Đăng nhập

left left
X-rock
Moderator
Cao Thủ Võ Lâm
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam

Bài viết: 226

Thank You
-Given: 5
-Receive: 32


metal is what


Xem Thông Tin
« Trả Lời #9 lúc: Tháng Tám 04, 2007, 13:29:39 »

uh cái đấy thì tuỳ ng` nghe rồi, có ng` thích Still life nhất, có ng` lại thấy Blackwater park mới là đỉnh cao
tuy còn Mikael nhưng nhìu ng` vẫn tiếc Opeth xưa, đành vậy
Đăng nhập

left left
Trang: [1] 2 3 ... 14 Lên Trên Make font smaller   Make font larger   In 
« trước tiếp »
Chuyển Tới:  



Powered by MySQL Powered by PHP RockPassion.Vn © 2005 - 2010 by OnNetWave.
Powered by SMF 1.1.12 | SMF © 2007, Simple Machines LLC
Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Go to Top