guest Xin Chào, Khách. Hãy đăng nhập hoặc đăng ký.
Tháng Mười Một 23, 2017, 06:37:09

+  RockPassion.Vn - Rock Viet Community
|-+  Rock chuyên sâu
| |-+  RockPassion's Reviews
| | |-+  Heavy - Thrash - Speed (Điều hành viên: crocodil, DcB, Destiny, Metal Solitude)
| | | |-+  Morbid Saint - Những vị thánh bệnh hoạn
0 Thành Viên và 1 Khách đang xem chủ đề này. « trước tiếp »
Trang: [1] Xuống Dưới Make font smaller   Make font larger   In
Người Gửi Chủ Đề: Morbid Saint - Những vị thánh bệnh hoạn  (Được xem 6419 lần)
[ofmg][fuckeer]
Thrash Team NRO
Kon rùa đen khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nữ

Bài viết: 591

Thank You
-Given: 240
-Receive: 24

Noavatar

Xem Thông Tin
« lúc: Tháng Tư 18, 2007, 20:44:12 »

                 1. Lock Up Your Children
2. Burned at the Stake
3. Assassin
4. Damien
5. Crying for Death
6. Spectrum of Death
7. Scars
8. Beyond the Gates of Hell


Band: Morbid Saint
Album: Spectrum Of Death
Genre: Pure Fuccking Thrash
Year: 1988

Ấn tượng đầu tiên khi nghe album này là chất lượng thu âm dở tệ, ngồi nhìn vào lyric mà dek hiểu vocal đang ở chỗ nào, cũng may instru nghe vẫn khá ổn, chỉ có cái bass biếc nghe ko được rõ. 8 bài với thời lượng 32 phút, ít nhưng chất lượng.

Mở đầu album là 1 mớ âm thanh khá hỗn độn, trong chưa đầy 20s mà trống đổi đến 2 lần, guitar riff cũng đổi gam 1 lần, cộng thêm cái cách khua cymbal toán loạn mà đầy trật tự của Lee Reynolds thực sự làm ta phải khựng lại vài giây và lắng nghe. 1 tempo ko quá cao, nhưng được đẩy dần lên rất tinh tế, nhẹ nhàng đưa đẩy bởi 1 câu riff ko quá mượt nhưng khá đẹp. Phải đến đoạn giữa của bài, phần instru thì ta mới thấy được vai trò của tay bass Mike Chappa, ko quá hung tợn để lấn át guitar, ko quá mềm mại để chìm sau tiếng trống, tiếng bass của anh tròn và chắc, nhưng nghe lại bập bùng rất thú vị, nó đi ngang hàng với lead, drum, nghe rõ từng nốt, cái tài là ở chỗ tiếng bass xuất hiện rất đúng chỗ, nối tiếp đoạn core đanh thép của guitar, bắn nhả, bắn nhả rùi lại bỗng mất hút khi guitar bắt đầu solo, đấy, tài năng thường hay khiêm nhường như thế... Nhắc đến solo thì đoạn solo bài này ko quá điệu đà, ko quá phô diễn --> bình thường, đoạn cuối của phần solo nghe khá đã. Lock Up Your Children - một mở đầu ko quá ồn ào cho album, nhưng đủ ấn tượng để ta tiếp tục nghe sang bài 2...

Ngay từ đầu đã là 1 tràng core, rùi vocal chạy như táp vào mặt, tiếng bass đoạn này khá ấn tượng, chỉ tiếc cái vụ thu âm, mất hết cái hay của tiếng bass. Từ bài này, ta bắt đầu thấy kiểu vocal đi song hành với riff của guitar, drum, rất rất ấn tượng, đặc biệt là trong những bài sau, giật giật, cứ gọi là phê lol Ngay sau đoạn "riff vocal" (gọi vui thui nha) này là đoạn solo thứ 2 trong bài, ngắn nhưng kĩ thuật, tốc độ, truyền cảm... Kết thúc bài lại là kiểu "riff vocal" đã nói Grin Với 2 phút và 16 giây ngắn ngủi, Burned At The Stake đã hoàn thành nhiệm vụ của mình là bắt ta nghe nốt bài 3, đỉnh điểm khoái cảm là ở đây...

Vẫn kiểu đẩy tempo chậm rãi của trống, nhưng bài này nghe đã hơn, nhờ tiếng bass đỡ vãi khỏe cạnh tiếng drum. Kết thúc đoạn mồi chài ban đầu là đoạn khoái cảm cực lạc khi vocal bắt đầu "riff" --> vocal cố tính nhấn giọng ở cuối mỗi câu, lại được thêm giọng back vocal nghe rạo rực vãi nhị... Sau 5 phát gõ cymbal, vocal cất lên đầy hoang dại, như 1 con quái vật đang gào thét, cộng thêm tiếng core như nước lũ của guitar, drum + bass thì riff 1 cách cục cằn, tạo nên 1 cảm giác thú vật trong tâm hồn người nghe, mọi tức giận, căm hận đều trực tuôn qua mồm mà thốt lên chửi cả họ đứa nào đấy! Rùi guitar riff như vũ bão để cuốn trôi những cảm xúc vừa nhe nhói xuất hiện. Những câu riff chính là linh hồn của 1 Thrash song, với Morbid Saint cũng vây, lúc thì lê thê đầy giai điệu, lúc thì cụt lủn, hung tợn, nhưng luôn mang trong nó là sự tinh tế đầy kĩ thuật, vai trò của bass trong lúc này khá mờ nhạt, nhưng vẫn có thể cảm nhận được cái nặng của từng nốt nhạc, sâu và ấm, đó là cảm nhận về nhạc của Morbid Saint. 7 phút với hàng tá những đoạn riff, những pha đổi gam, những quả dồn trống, tempo thay đổi liên miên, thế đấy... những bản Thrash dài luôn làm ta nao lòng, và Assassin là một trong số đó!

"Kích động" là từ để nói về tay vocal Pat Lind, khi anh cất tiếng rên rỉ ma quái bắt đầu sự thác loạn trong Damien. Cái cách anh ấy hát làm cho chúng ta phải nghiêng mình lắng nghe, vũ bão và đầy cảm xúc, uy lực nhưng có vẻ gì đó rất mỉa mai. Instru của bài này cũng là 1 sự thác loạn khác, từ cái cách guitar solo đầy kích dục, mơn trớn, rùi thì drum táng như đóng gạch vào mặt trên nền riff, core chằng chịt, đúng kiểu vừa bú mút vừa cắn, mie, phê vcl... Vụt tới rùi vụt đi, đấy là đứa con của cái chết - Damien - 1 cái lyric khó hiểu đến kì cục...

    Damien, the son who has come
    To bring death to us all
    Damien, by the one of the seven
    Black blades you will fall...

Bao trùm cả bài là 1 không khí u uất, hỗn mang, điên đảo, khi mà đứa trẻ đó trưởng thành và đem sự sợ hãi, hoảng loạn đến để đẩy ta vào địa ngục

Crying For Death lại có chủ đề về cái sự chết dần của 1 tâm hồn, 1 cuộc trò chuyện giữa linh hồn và cái chết, những cảm giác cuối cùng... 1 tâm hồn quằn quoại vì đau đớn, và như để thể hiện cái đau đớn tột cùng ấy, Morbid Saint táng 1 thứ âm thanh cuồng dại, khô khan, nặng nề và đanh thép vào lỗ nhĩ ta, những câu riff hùng hục kéo dài như vô tận của cả guitar, bass, drum, tổng lực thành 1 sức mạnh vô hình, đẩy bay tâm trí ta khỏi thân xác, thế vào đó là sự hoảng sợ...

   Grasping reality
   Your life on the line
   Look into my eyes
   Now you are mine....

Vẫn những đoạn solo xuất thần, đầy chất Morbid Saint, cái kiểu drum thiếu tính người, bụp bụp bụp... chết thế này mình cũng muốn chết. Và rùi hình như thì cái linh hồn đang thoi thóp ấy cuối cùng cũng được thăng thiên... Đó là khi tiếng guitar cất lên trong Spectrum Of Death, mơ hồ, huyền ảo, văng vẳng từ xa vọng lại, thứ âm thanh ko quá trau truốt, nó tinh tế nhưng méo mó, luyến láy giai điệu nhưng làm ta rờn rợn nơi sống cổ, chắc ta đang bước trên con đường lên thiên đường...

Không, đây là đường xuống địa ngục! Tiếng core của guitar như dây gai đang quấn lấy tâm hồn ta, thặt chặt, cắt nó ra muôn mảnh khi drum bắt đầu giã. Phải nói cái đoạn instru này thật là đỉnh, đỉnh ở cái đoạn core lạnh như thép, ultra speed, đỉnh ở cái sự cuồng của drum, rùi lại cả cái cách đổi gam thần sầu của guitar... Phải nói kĩ hơn về những đoạn core trong bài này, ui sao mà nặng, mà nhanh đến thế, xuất hiện khá nhìu và ăn ý với những câu riff, điển hình là đoạn đầu tiên, core đi trước mở đường, sau đó là drum, bass cùng táng, và rùi dường như cả 2 tay guitar cùng core 1 lúc, và pha độc diễn của guitar cũng là đổi gam cho guitar chuyển sang câu riff cũng đầm ko kém đoạn core... Core còn đảm nhiệm vai trò làm nền cho cách hát như đua xe của Pat Lind, những câu riff dường như ko đuổi kịp những câu hát, gằm gừ của anh... Chỉ nghe tiếng hát mà ta cũng có thể cảm nhận được sự dơ dớp, nhầy nhụa, kinh tởm của cái Thế giới mà Morbid Saint sắp dẫn ta vào...

   Scars, scars, scars of an ancient wound
   Scars, scars, reopen insanity
   Scars, scars, stir the dust from your tomb
   Scars, scars, controlled substance anarchy

Bài này thì hơi ngược, tempo ở đỉnh khi bắt đầu, và có giảm chút ít về sau, nó làm ta có cảm giác như rơi từ máy bay xuống mà đek có dù, lao vút vút, và rùi "bụp"... "You’re dead!". Và cánh cổng của Địa ngục đã hé mở, chào đón sinh linh bé nhỏ lạc vào thế giới của tội ác, suy đồi, cặn bã...

Và để khẳng định đây là Gates Of Hell, tay drum Lee Reynolds tặng ta 1 đoạn trống đầy ngẫu hứng, tiếp chiêu là đoạn core vãi thô rát, rùi thì guitar bắt đầu solo điên cuồng, đoạn solo này tớ thích nhất album, vút cao và lạnh buốt, cũng đầy chất ngẫu hứng, đoạn intro này phải nói là cả band oánh như oánh tập, vãi hàng, thác loạn với những câu solo liếm trên, rùi lại những đoạn core cắn dưới, cứ gọi là vãi cả loồn, thay phiên nhau mà bú mút, ko chừa chỗ nào, những câu riff chằng chịt, drum chậm rãi nã pedal, rùi thì lại solo, drum, bass thi nhau riff, và rồi cái gì đến cũng phải đến, đoạn đổi gam ở 1:08 tạm chấm dứt trường đoạn instru đầy thác loạn, vocal lại rên xiết, bầu không khí bỗng trùng xuống... Nhưng cái u uất đấy ko ngự trị được lâu, lại 1 đoạn instru, lại là cái sự thác loạn đấy, như những dục vọng trong con người, núp sau vẻ ngoài để sẵn sàng trỗi dậy bất cứ khi nào, điên loạn và thú tính... Bài này có đặc điểm là guitar solo điên cuồng, solo thay cho những quả đổi gam, nhưng những quả đổi gam thì thật đáng kính nể, ví như đoạn 1:08, ngọt lịm, đầy tinh tế, drum dừng lại vài nhịp, guitar đổi từ riff sang core, 1 tay thì core, 1 tay thì riff, mie, quá ổn, cũng phải kể tới bass, ko quá nổi bật, nhưng những màn đổi gam sẽ ko thể ngọt như thế nếu thiếu tay bass Mike Chappa. Cặp đôi Jay Visser và Jim Fergades đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ với những đoạn riff, core, solo đầy chất Bay Area, nhưng cũng đầy sự dữ dằn, như 1 band Thrash Đức vậy. Lee Reynolds cũng là 1 quái kiệt với một sự ổn định tuyệt vời xuyên suốt album.

Album kết thúc trong 1 mớ âm thanh hỗn độn, kẻ cười, người rú... một khung cảnh bệnh hoạn... Một bức tranh chưa vẽ xong, một câu chuyện chưa có phần kết, một tập phim trong bộ phim kinh dị dài tập! Thật đáng tiếc khi band đã tan rã, nhưng chỉ với 1 full length duy nhất này, Morbid Saint đã trở thành một cái tên của truyền thuyết trong làng Thrash Metal. R.I.P


Đôi điều về Morbid Saint: thành lập năm 1986 tại Mĩ, với đội hình Pat Lind (vocal), Lee Reynolds (drum), Jay Visser (guitar), Jim Fergades (guitar), Mike Chappa (bass). Ông bầu Eric Greif của band cũng chính là người sản xuất cho band Death của Chuck Schuldiner. Band có 1 full length và 1 Demo năm 1988 và 1992. Full length "Spectrum Of Death" năm 1988 là kiệt tác của band để lại cho nền Thrash Metal Thế giới. Và 1 demo còn lại là "Destruction System" năm 1992, demo này ko được chính thức phát hành, nó như 1 món quà của band tặng cho các fans. Sau đó đến năm 2005 thì album collection của band được phát hành bao gồm cả 2 full length và demo của band. Morbid Saint tan rã vào giữa thập kỉ 90, khi mà thời vàng son của Thrash đã phai nhạt...

Link for downloading: FUCCK IT HERE   ------> phải copy link vào IDM, ko được click Huh

By: [ofmg][fuckeer] @ Thrash Team NRO



« Sửa Lần Cuối: Tháng Tư 21, 2007, 15:01:32 bởi [ofmg][fuckeer] » Đăng nhập
left left
Arsene
điên nặng điện
Kon rùa đen khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam
Mood:
Bài viết: 531

Thank You
-Given: 79
-Receive: 9



Xem Thông Tin
« Trả Lời #1 lúc: Tháng Tư 19, 2007, 11:41:07 »

đã nghe album này
thực sự ko thể cảm nhận đc như anh Mario-fuker
nghe chẳng hiểu gì cả
1 mớ âm thanh hỗn độn
ko còn nhận ra đây là thrash
Đăng nhập

Cám ơn đời đã cho anh được ... ấy huyt sao
left left
[ofmg][fuckeer]
Thrash Team NRO
Kon rùa đen khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nữ

Bài viết: 591

Thank You
-Given: 240
-Receive: 24

Noavatar

Xem Thông Tin
« Trả Lời #2 lúc: Tháng Tư 19, 2007, 12:07:45 »

 Đừng cố hiểu làm gì! Thả lỏng người ra, vừa game vừa nghe, thi thoảng chú sẽ giật mình bởi những quả chuyển gam nghệ thuật, khẽ rùng mình khi guitar solo trong beyond the gates of hell, ngất ngây với Scars, cao trào với Assassin hay Damien.... Thrash ko phải là dòng nhạc có thể nhồi nhét bừa bãi được Grin Về nghe lại 2, 3 chục lần nữa đi! Grin

P.S: 1 album thuần Thrash mà chú bảo ko nhận ra Thrash thì cũng bó tay với chú. Còn cái hỗn độn chỉ là vỏ ngoài thui, chú ý hơn 1 chút, sẽ thấy sự tinh tế của từng instru. Tiếng drum tưởng như vô hồn mà đầy nhiệt huyết, dual guitar riff và core song hành, thật kinh hãi, lại còn tiếng bass chạy vãi giai điệu, làm giá cho guitar bắn tiểu liên lol Cheesy Nhưng quan trọng là sự phối kết hợp đầy tinh tế giữa các instru, chính xác và hài hòa, ăn ý đến hoàn hảo i love trùi ui, hay quá xá i love lol
« Sửa Lần Cuối: Tháng Tư 19, 2007, 12:09:50 bởi [ofmg][fuckeer] » Đăng nhập
left left
[ofmg][fuckeer]
Thrash Team NRO
Kon rùa đen khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nữ

Bài viết: 591

Thank You
-Given: 240
-Receive: 24

Noavatar

Xem Thông Tin
« Trả Lời #3 lúc: Tháng Tư 21, 2007, 14:50:47 »

 Đã up hàng lên host, anh em down về nghe và cho nhận xét nào, chẳng thấy reply gì cả huyt sao

LINK - Spectrum Of Death  ------> phải copy link vào IDM, ko được click Huh
« Sửa Lần Cuối: Tháng Tư 21, 2007, 15:03:29 bởi [ofmg][fuckeer] » Đăng nhập
left left
crocodil
..o0..~Gudael Saranghaeyo~..0o..
Phó Giáo Chủ
Kon rùa đen cực kỳ khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam
Mood:
Bài viết: 1447

Thank You
-Given: 37
-Receive: 241


When The Love Begin


Xem Thông Tin
« Trả Lời #4 lúc: Tháng Năm 03, 2007, 20:23:35 »

bọn này là Thrash Death chứ ko thuần

hồi đầu mới nghe thì cũng thấy dc , nhưng càng ngày càng ko thik , bọn này hay dập, độ biến tấu ko nhiều ---> ko khoái lắm những band như thế này
Đăng nhập

Ăn được ngủ được là tiên
Khó ăn khó ngủ ưu phiền là đi ...
left left
[ofmg][fuckeer]
Thrash Team NRO
Kon rùa đen khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nữ

Bài viết: 591

Thank You
-Given: 240
-Receive: 24

Noavatar

Xem Thông Tin
« Trả Lời #5 lúc: Tháng Năm 03, 2007, 21:48:03 »

 Death? Death ở chỗ nào? ko thấy, ko đồng ý với ý kiến thế này huyt sao Thrash thuần thì ít biến hóa là chuyện bình thường, mà ai bảo Morbid ko biến hóa, 1 track có tới 3,4 câu riff, core thì cũng vài kiểu, thêm sự trau truốt trong đổi gam, quá ổn :| Càng nghe càng thấy hay lol
Đăng nhập
left left
crocodil
..o0..~Gudael Saranghaeyo~..0o..
Phó Giáo Chủ
Kon rùa đen cực kỳ khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam
Mood:
Bài viết: 1447

Thank You
-Given: 37
-Receive: 241


When The Love Begin


Xem Thông Tin
« Trả Lời #6 lúc: Tháng Năm 06, 2007, 21:29:45 »

chả là THrash Death thì còn là cái ji` , nói chung là nếu nghe Thrash Death thì Morbid Saint với album ! là ko thể bỏ qua , 1 album rất tuyệt của Thrash
còn vì sao là Thrash Death , chỉ cần nghe 1 vài band nhạc tương tự là thấy ngay , và Thrash Death ko có nghĩa là nó phải thật là Death thì mới dc , nếu nó lòi hẳn ra Death thì nó là DeathThrash , nhớ là Death THrash và Thrash Death ko giống nhau  lol Hãy nghe Demolition Hammer , Sepul sau đó thì nghe Possessed , Vader ... thậm chí là Delirious , Mastifal , máu nữa thì cả Deicide , Morbid Angel ( n~ album đầu tiên ) và cực kì máu thì thêm mấy album đầu của Arch Enemy nữa  lol  lúc đó sẽ hiểu vì sao 2 cái ấy khác nhau

nói nhanh gọn cho Morbid Saint , Thrash Death có 1 vài chỗ dễ nhận thấy , đó là những đoạn dập và tiếng drum
về những đoạn dập ,nôm na là những đoạn tăng tốc của tất cả các nhạc cụ , vocal cũng ko ngoại lệ  , đôi khi rất loạn nhưng nhanh và khí thế , và thường ko kéo dài , đây là điều đặc biệt của ThrashDeath và thường thấy ở các dòng Extreme về sau này như Grind , Death ....và Thrash thuần thì ko bao giờ hoặc rất hiếm , thực sự là rất hiếm những đoạn dập như vậy , vì Thrash thuần nói chung là nhịp phách rất rõ ràng , tiết tấu gọn gàng , tốc độ , kéo dài , thô nhưng ko loạn ,giờ thì hãy nghĩ xem vì sao Thrash Đức vô cùng trâu bò nhưng vì sao ko bao giờ gọi là ThrashDeath ... cứ lôi album ra nghe thì khắc thấy , giờ đang ngồi net ko điểm mặt chỉ tên dc nhưng nó rất nhiều đấy
và trong những đoạn dập thì tiếng drum là đặc biệt nhất , hơi khó tả , nói chung là thường rất nhanh với tiếng trống tum ( hình như gọi là trống cái , hình như thế , cái trống ở giữa mà dc oánh nhiều nhất ấy ) đập liên tục , và nói chung trống ThrashDeath ko bao giờ đánh chậm , thường rất nhanh và vì thế độ biến tấu theo tớ là ko dc đa dạng và tình cảm như các nhánh Thrash khác
còn 1 số cái nữa , ví dụ như ko khí bài hát , album , rồi vocal , tiếng guitar nền, mấy cái này thì theo cro nó hơi mơ hồ và ko quá đặc biệt nên ko dám nói đến

« Sửa Lần Cuối: Tháng Năm 06, 2007, 21:31:59 bởi crocodil » Đăng nhập

Ăn được ngủ được là tiên
Khó ăn khó ngủ ưu phiền là đi ...
left left
acidtear
Cao Thủ Võ Lâm
****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến


Bài viết: 233

Thank You
-Given: 11
-Receive: 26



Xem Thông Tin WWW
« Trả Lời #7 lúc: Tháng Năm 07, 2007, 11:22:23 »

chưa hiểu tiếng dập như cậu nói là thế nào đêr về nghe lại xem
,mới nghe qua thấy rằng bài thì ngắn mà sao nhiều cảm xúc "khác thường"của của [ofmg][fuckeer]  thế(mẹ viết review mà toàn lôi X vào đây,hí hí<-------cái này thì nghe mấy bọn grind thì biết cả bài 1 phút  thì 90% là tiếng... của đàn bà).damn it
Nói chung  thrash thuần là dòng đơn điệu,choi buồn ngủcòn death thrash thì khá đa dạng,hiện nay chắc cũng bão mẹ nó hòa rồi .
Drum của death thrash đòi hỏi phải có đẳng cấp,ghita thì càng đỉnh mới tạo ra sự mới mẻ nếu không thì cũng fall asleep như thrash mà thôi.Công nhận mấy cái đầu của morbid angel là hàng thrash+ heavy metal thì đúng hơn,nếu k0 có giọng death----->hơi chán,ghita chơi quá oải,sau này thì ghita đúng là đỉnh quá thể
   thôi về nghe morbid saint đã rồi nói tiếp,chú cro có vẻ "lên" đấy nhỉ
Đăng nhập
left left
crocodil
..o0..~Gudael Saranghaeyo~..0o..
Phó Giáo Chủ
Kon rùa đen cực kỳ khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam
Mood:
Bài viết: 1447

Thank You
-Given: 37
-Receive: 241


When The Love Begin


Xem Thông Tin
« Trả Lời #8 lúc: Tháng Năm 07, 2007, 11:39:02 »

lên là lên  cái ji` ???

hay dở thì tùy band , band rất nhiều nhưng hay và đặc sắc thì còn phải xét , nói Thrash thuần đơn điệu là mình ko đồng í huyt sao

và cái nào thì cũng thế thôi , bão hòa thì tránh sao dc , Eternal Dirge đấy , nó cho cả keyboard vào  lol , mới lạ thì có nhưng nghe thì chán vãi mửa ra , rồi Sodom 2006 nghe có khác mấy với Arch Enemy đâu  lol nhưng nghe vẫn hay  ... no problem ^^
Đăng nhập

Ăn được ngủ được là tiên
Khó ăn khó ngủ ưu phiền là đi ...
left left
Trang: [1] Lên Trên Make font smaller   Make font larger   In 
« trước tiếp »
Chuyển Tới:  



Powered by MySQL Powered by PHP RockPassion.Vn © 2005 - 2010 by OnNetWave.
Powered by SMF 1.1.12 | SMF © 2007, Simple Machines LLC
Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Go to Top