guest Xin Chào, Khách. Hãy đăng nhập hoặc đăng ký.
Tháng Mười Một 24, 2017, 15:55:39

+  RockPassion.Vn - Rock Viet Community
|-+  Rock chuyên sâu
| |-+  RockPassion's Reviews
| | |-+  Progressive (Điều hành viên: Cuong_Iron_Man, DcB, Metal Solitude)
| | | |-+  Morningrise - Bình minh đau khổ !
0 Thành Viên và 1 Khách đang xem chủ đề này. « trước tiếp »
Trang: [1] 2 3 4 Xuống Dưới Make font smaller   Make font larger   In
Người Gửi Chủ Đề: Morningrise - Bình minh đau khổ !  (Được xem 15448 lần)
Tuấn Đinô
Reality Dream
Kon rùa đen cực kỳ khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam
Mood:
Bài viết: 948

Thank You
-Given: 39
-Receive: 512

Noavatar

Xem Thông Tin
« lúc: Tháng Ba 10, 2007, 21:17:15 »

 Trên bầu trời u ám,những đám mây đen cứ lặng lẽ trôi tới tận cùng thế giới.Cơn cuồng phong gầm rú,gào rít nỗi mất mát đau thương.Trong khu rừng hoang,bóng một kẻ đang quỳ gục,vật vã
bên nấm mộ trắng toát.Bên bìa rừng,dòng nước hồ vẫn lững thững trôi dưới cây cầu cong cong ,nơi tiếng sáo vi vút khẽ khàng phát ra ,hòa cùng tiếng rì rào trong gió của những lùm cây tối,  thì thào câu chuyện của chàng trai bất hạnh khi người tình ra đi mãi mãi:

 Nỗi đau
 Tất cả chẳng lẽ đều là sự thật sao? Anh ko muốn tin vào những gì mình chứng kiến,những gì mình nghe thấy.Căn phòng trống rỗng ko một bóng người,khi màn đêm phủ xuống trái đất này.Anh lặng lẽ lang thang trong cô đơn lạnh lẽo.Cùng nỗi quạnh hiu,anh rảo bước đến thảo nguyên yên tĩnh.Những ngọn cỏ phấp phới bay trong gió cùng nỗi đau đớn vô tận gặm nhấm trong anh.Đôi môi anh cố gượng nói  “ bởi vì”.Nơi hoang vu  chỉ có mình anh,ko một tiếng động,cũng chẳng có kẻ thứ hai.Anh thẫn thờ nằm trên những luống cỏ mượt mà mát rượi như muốn ru ngủ anh.
 
 Dường như chỉ có anh và linh hồn em đang hiện hữu tại cánh đồng hoang này.Nhưng bây giờ và mãi mãi sau này ,anh sẽ phải gạt những hạt bụi – hạt hồng trần sang một bên để  nhớ… anh đã ôm mặt gục đầu khóc than như thế nào.Điều gì đã mang anh tới đây, khi  em đã rời xa anh,hoàn toàn.Bức thư còn gấp kín,anh vẫn chưa gửi…

 Cuộc đưa tiễn
 Em đã rời xa tất cả chúng ta.Để lại anh mệt mỏi,héo tàn theo năm tháng.Nhưng trong những cơn chiêm bao,anh vẫn nhìn thấy đôi mắt em,ở nơi đâu đây.Tâm thức anh hoàn toàn trống rỗng khi thấy em nằm yên ,tĩnh lặng hoàn toàn.Mùi hương từ cơ thể em lan tỏa giữa cơn bão,trong anh.Anh cố nán ở lại bên em, than khóc trong khu rừng ngập tràn ánh trăng.Dòng nước hồ khẽ khàng trôi trong đêm tối,thì thầm:”Tất cả lời nói của ngươi đều sẽ bị lãng quên”.
 
 Anh có giống như những người khác ?Họ đến than khóc cho em rồi bỏ đi,họ sẽ làm bất cứ điều gì chỉ để gặp em một lần nữa.Giá như có lần thứ hai.Khuôn mặt em như một bức tranh màu trắng.Nhưng chúng ta chẳng còn tâm trí đâu để quan tâm về điều đó.Giờ đây liệu nó còn ý nghĩa gì nữa?Chiếc màn vải liệm từ từ phủ lên,che khuất gương mặt trắng toát của em.Anh chỉ còn biết ngước nhìn lên những vì sao mờ tỏ trên cao.Và anh nhận thấy rằng đã đến lúc mình nên rời đi.
 Để lại  em yên nghỉ trong ánh sáng,dưới ánh trăng vàng và những vì sao trên trời cao;  trong màn đêm tối tăm và dòng suối vẫn cứ lặng trôi.
 
 Rượu tiên
 Chán nản và buồn bã,anh đắm chìm trong những cơn say liên miên.Những chén rượu đưa anh vào giấc ngủ tưởng chừng như bất tận.Anh muốn quên đi thực tại.Nhưng rồi trong cơn mê,anh chợt tỉnh  nhờ một bài hát ru.Và anh nhìn thấy bóng hình em.Em lại làm anh bị mê hoặc với vòng tay ôm chặt lấy anh,thật gợi mời.Trong đêm tối em ra hiệu vẫy anh lại gần.Em lại làm anh đau khổ bằng cái liếc mắt chết người của mình.
 
 Xin hãy đưa anh đi, và mang theo cả nỗi trống vắng hằng đêm của anh, hỡi người yêu dấu.Hãy dẫn đường chỉ lối cho anh đi trong cái mê cung dường như ko có lối ra của em,đến chiếc giếng rửa tội.Anh xin thề rằng anh sẽ yêu em mãi mãi.
 
 Hãy để anh câm lặng,sau những cơn say.Hãy xoa dịu nỗi khát khao trong anh.Con đường anh đi ngập tràn ánh sáng,ánh trăng trên cao phủ đầy anh.Và rồi anh gục ngã.Anh than khóc cùng kỷ vật này của đôi ta.Anh ko thể nói lời vĩnh biệt,kể từ khi nhìn thấy khuôn mặt xanh xao của em trước lúc đi xa mãi mãi.Từ khoảnh khắc đó,hình ảnh em đã khắc sâu vào tâm trí anh mãi mãi.Em yêu,anh sẽ mãi trung thành với em.Anh thuộc về em,mãi mãi thuộc về em…
 
 Khi bình minh lên,những giọt sương sớm vẫn đọng lại trên những chiếc lá xanh.Có đôi mắt đang dõi nhìn anh,trên bầu trời đỏ rực ánh mặt trời.Đó chính là em,đang mỉm cười từ biệt anh giữa cánh đồng hoang. Thì ra rượu ngon nhưng mà lại đắng,lại chát làm sao!Thật đúng là : Nâng cốc u sầu lại càng sầu hơn.
 
 Bông hồng đen vĩnh cửu – Kỷ vật cuối cùng.
 Trong cơn tuyệt vọng anh gào thét  và than khóc,ko nguôi ngoai.Bóng tối tâm hồn trong anh,những cánh cổng đã đóng sập lại với anh.Trong đêm tối,những vì sao vẫn chiếu sáng trên cao.Bóng tối trong anh là từ ánh sáng,ánh sáng của ánh mắt,trong đêm tối.Những ký ức hiện về như để tìm kiếm lại quá khứ, xoa dịu nỗi đau trong anh như ánh trăng kia đang mơn trớn ngọn đồi cô đơn với tiếng thì thầm nhẹ nhàng.
 
 Tâm hồn anh hoàn toàn trống rỗng.Một khuôn mặt trắng bệch,vô cảm trong dòng chảy tâm hồn.Nơi đây thật lạnh lẽo khi ko có em.Băng giá phủ đầy người anh.
 
 Đôi mắt anh dán chặt vào tấm chân dung câm lặng của em.Chúng ta chỉ có thể nói chuyện với nhau qua ý nghĩ.Cùng ngắm nhìn nhau và đợi chờ suốt đêm dài thao thức.Thời gian sẽ mang đến khao khát và ánh mặt trời lên.Rồi cũng đến lúc những chú chim vẫy cánh bay khỏi tổ ấm đêm qua của chúng.Bóng tối trượt dài ,biến mất dần trên những vòm cửa.Đã đến lúc linh hồn em phải đi.
 
 Xin đừng quay lại nhìn anh.Hãy để anh ở lại một mình với nỗi cô đơn này.Còn em lạc bước trong khu rừng vô danh,trong vườn cây bí mật.Tiếng nói của em như tan vào cõi vô thanh,vô sắc.Bài hát ru của ngọn trăng lưỡi liềm mê hoặc em,dẫn em đi,khuôn trăng muôn màu ban cho em một linh hồn khác trên cõi tiên cảnh.
 
 Và chỉ còn lại mình anh trên cõi đời này!
 Anh sẽ giữ mãi nó – bông hoa ko bao giờ tàn,cho đến khi chúng ta được hạnh phúc bên nhau trên thảo nguyên bao la,nơi tận cùng thế giới.Và chỉ đến khi chúng ta cùng rảo bước trong bóng đêm,nó sẽ bốc cháy và tan biến.Bông hồng đen vĩnh cửu.
 
 Trời lại dần tối.Bóng tối nhá nhem phủ lên những cánh đồng.Và những lùm cây tối lại than thở trong gió,cứ như thể chúng biết rằng mỗi đêm anh vẫn luôn mơ về em.

 Lời vĩnh biệt đau đớn
 Tôi đợi chờ ánh mặt trời,mỗi sáng sớm mùa đông lạnh lẽo.Đứng bất động trong công viên, mưa đang rơi  đầy vai.Tôi ko nghe được tiếng em.Trong nỗi đau tôi chất chứa,trong tro bụi cuộc đời,tôi đứng yên,một cách vô hồn.Trong ảo tưởng dường như em đang ở bên anh, khóc lóc thì thầm :”Em biết mà…”
 Chúng ta lại rảo bước vào màn đêm.Liệu anh có nên nói với em lời vĩnh biệt?
 Tại sao em ko thể thấy rằng anh đang cố gắng.Khi những giọt nước mắt của anh đều là vì em?
 
 Nội dung trong các album của Opeth vẫn luôn là như vậy,luôn tăm tối,u ám,đau khổ,chết chóc.Hãy để ý đến cái tên của album : Morningrise.Dường như mỗi sáng sớm ,gã trai vẫn luôn ngóng đợi ánh mặt trời lên,luôn đón chờ một ngày mới tươi sáng. Điều tưởng như rất đơn giản đó lại là một thứ xa xỉ đối với hắn.Thì hắn cũng muốn như vậy lắm chứ.Nhưng đến lời vĩnh biệt cuối cùng hắn còn ko thể nói lên lời được thì sao có thể gạt quá khứ đau buồn đó sang một bên được.Morningrise mãi chỉ là khao khát ko thể thực hiện được mà thôi!
 
1. Advent 
2. The Night And the Silent Water 
3. Nectar 
4. Black Rose Immortal   
5. To bid you Farewell 


 Quay trở lại với phần âm nhạc của album.Chỉ có đúng 5 track nhưng thực sự mỗi track trong Morningrise là mỗi bông hoa đẹp một cách sắc sảo!
 Advent  bắt đầu một cách nhẹ nhàng bằng câu acoustic ngắn , ngay sau đó chuyển mình bằng đoạn riff đầy sức nặng mà vô cùng giai điệu.Một pha chuyển gam nho nhỏ tạm làm “giảm nhiệt”, rồi lại bùng lên mạnh mẽ với nào là riff và trống ,bass chắc nịch.Chất giọng death của Mikael được thoải mái làm mưa làm gió trên cái nền vững chãi ấy.Tiếp theo là 1 đoạn acoustic rả rích,cực kỳ tinh tế,nghe xong mà chỉ muốn quỳ xuống xin chết.Bài hát lại tiếp diễn với một kết cấu như vậy cho đến đoạn tỉa acoustic vãi tâm trạng cuối bài.Một sự khởi đầu ko thể tốt hơn!Đây có thể nói là một trong những track hay nhất trong album này,và trong tất cả các album của Opeth.Những pha chuyển gam phải nói là cực kỳ uyển chuyển,mềm dẻo và ,linh hoạt với hàng loạt những câu riff và acoustic.Đáng nói hơn các câu riff và acoustic này vô cùng đa dạng và rất ít khi trùng lặp nhau.Những đoạn guitar thùng trong track này phải nói là quá tinh tế và lắt léo,mỗi đoạn lại mang đến cho ta những cảm nhận khác nhau.Một track hoàn hảo!
 
 Khác với Advent,track thứ 2 The Night and The Silent Water lại mở đầu bằng đoạn riff dài,luyến láy khó tả.Giọng hát trong bài này nghe rất đau đớn ,cào xé đầy tâm trạng.Cho đến đoạn acoustic lê thê nghe mà não lòng.Tiếng guitar rả rích cứ thế đi vào lòng người,lúc nào ko biết.Điểm nhấn trong track này và trong toàn bộ album chính là những đoạn guitar thùng tinh tế.Ko có album nào của Opeth lại sử dụng nhiều acoustic như trong album này.Tuy nhiên mỗi đoạn acoustic lại là một tác phẩm tuyệt hảo,luôn mang đến cho người nghe những nét cảm xúc đặc biệt,khó thể diễn tả thành lời.
 
 Nectar lại tiếp diễn 2 track đầu ,trình diễn cho chúng ta một album có kỹ thuật hoàn hảo.Khó có thể tin trong thế giới metal lại có 1 ban nhạc kiệt xuất như Opeth.Đôi khi tôi có cảm tưởng như nguồn sáng tạo của Opeth là vô tận,là ko có biên giới.Trình độ sáng tác của Mikael Akerfeldt phải nói là thuộc dạng thượng thừa.Hãy lắng nghe từng bài hát của Opeth.Với họ,sáng tác và chơi những câu riff nặng mà giai điệu dường như đã trở thành một cái gì đó vô cùng đơn giản.Những câu acoustic tâm trạng và trầm lắng thì cứ như tuôn trào bất tận từ những cảm xúc tự nhiên tạo ra chứ ko phải là do suy ngẫm,tìm tòi nữa.
 
 Track thứ 4 Black Rose Immortal là một track rất đáng chú ý.Trước nhất là bởi độ dài tới tận hơn 20 phút của nó – dài nhất trong tất cả các bài hát của nhóm từ trước tới nay.Bản trường ca của progressive metal một lần nữa lại khẳng định tài sáng tác của Opeth.Một bài hát dài đến như vậy nhưng chưa từng gây cảm giác chán nản cho tôi mỗi lần nghe,dù chỉ là chút ít.Tại sao họ lại có thể làm được như vậy?Chính là nhờ một cấu trúc rất thống nhất của từng bài hát,từ cái nền tảng vững vàng ấy,những pha chuyển gam được mặc sức thể hiện một cách vô cùng khéo léo,để thực hiện những pha chuyển gam đó thì phải sử dụng những đoạn riff và acoustic lắt léo,đôi khi là những câu solo luyến láy thần sầu,đơn cử ngay như trong track Black Rose Immortal này.Nói ngắn gọn,âm nhạc của Opeth chính là sự kết hợp của kỹ thuật điêu luyện,khả năng sáng tác đáng nể cùng một tâm hồn nghệ sỹ thăng hoa.
 
 Track cuối cùng To Bid You Farewell lại mang đến cho chúng ta một phong cách hơi khác với những gì thường thấy ở Opeth.Khởi đầu là đoạn acoustic rất dài,dài nhất trong mọi track,réo rắt và hấp dẫn đến lạ thường.Hòa cùng tiếng guitar là tiếng gõ mõ lúc ẩn lúc hiện ,rất tâm trạng, nghe như một đoạn cầu kinh.Thế rồi giọng clean vang lên.Mỗi tiếng mõ như mỗi nhịp đập trái tim,từng nốt nhạc như một cung bậc tình cảm.Morningrise có thể nói là album sử dụng nhiều giọng clean nhất của Opeth.Và To Bid You Farewell cũng chính là track duy nhất mà Mikael chỉ hát bằng giọng clean – một chất giọng vô cùng tâm trạng.Bắt đầu từ gần phút thứ 4 ,To Bid You Farewell lại làm cho tôi gợi nhớ lại những âm thanh progressive rock của thập kỷ 70 – thời kỳ của hoàng kim prog với những band khủng long đến từ xứ sở sương mù.Vâng,một phong cách tựa như Pink Floyd,như King Crimson… ở thời kỳ đỉnh cao.Một phong cách rất Art, rất Space.Bài hát đã mở ra một không gian có cái gì đó rất ảo giác,ảo giác trong đau đớn! Cũng giống như tâm trạng lúc này của gã trai trong câu chuyện của album.Sau khi đoạn rượt đuổi của guitar thùng kết thúc thì đến lúc âm thanh của câu riff dữ dội,điên cuồng trỗi dậy, nghe rất thương tâm.Thì vậy đây chính là lúc dằn vặt mãnh liệt nhất trong gã.
 
 Am I to bid you farewell?
 Why can't you see that I try
 When every tear I shed
  Is for you?

 Mặc dù Advent là một track rất kỹ thuật,The Night And The Silent Water khéo léo, Black Rose Immortal dài hơi và cũng rất tinh tế,nhưng với một phong cách gây bất ngờ cùng chất nhạc vô cùng tâm trạng của mình,To Bid You Farewell chính là track mà tôi thik nhất trong album này.
 
 Sự thực rằng,sau một Orchid đạt được nhiều thành công,Morningrise – album phát hành năm 1996, là bước phát triển vượt bậc về âm nhạc của Opeth.Có thể nếu so trên từng track,chưa chắc Morningrise đã hơn Orchid nhiều.Nhưng đúng là nếu xét một cách toàn diện về mọi mặt thì rõ ràng album này tiến bộ hơn rất nhiều.Những điểm dễ nhận thấy ở Morningrise chính là kết cấu của các track và cả tổng thể album rất thống nhất và kiên định,tạo điều kiện cho sự liền mạch của album.Kỹ thuật điêu luyện,sử dụng nhiều acoustic và clean vocal là điểm thứ 2.Cuối cùng là sự phá cách,sự đa dạng trong thủ pháp nghệ thuật,đặc biệt được thể hiện rõ nhất trong track cuối cùng.
 Tóm lại Morningrise là một album vô cùng xuất sắc, xứng đáng nhận được sự khen ngợi.Với tôi,nếu được chọn Top 3 album hay nhất của Opeth,chắc chắn Morningrise sẽ là một cái tên trong số đó.








« Sửa Lần Cuối: Tháng Mười 02, 2007, 14:43:27 bởi Hellfan » Đăng nhập

left left
Người Điên
Misanthropians
Moderator
Cao Thủ Võ Lâm
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam
Mood:
Bài viết: 337

Thank You
-Given: 18
-Receive: 330

Noavatar

Xem Thông Tin WWW
« Trả Lời #1 lúc: Tháng Ba 10, 2007, 21:32:47 »

phần dịch lời bài The Night And The Silent Water của Hellfan đã làm sai lệch đi ý nghĩa bài hát, bài này chả có tính anh em gì cả đâu! đây là bài mà Mikel viết vì sự mất mát đến tột cùng, cái chết của ông nội anh.........

tuy nhiên cũng chẳng sao ! good job!!!

đây là album Nguoidien thích nhất trong tất cả các album của âm nhạc nói chung! Một album hoàn hảo mọi chi tiết!!!
Đúng như người điên thường nghĩ về Opeth, một ai khi đến với Opeth, họ đều tôn sùng album họ nghe lần đầu tiên, với ND, Morning Rise - bình minh nhân loại" là album đầu tiên khi đến với Opeth, và thật đặc biệt, 5 năm nay, chưa 1 album nào thay thế vị trí của nó! Số 1 trong tâm hồn!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Đăng nhập

left left
Tuấn Đinô
Reality Dream
Kon rùa đen cực kỳ khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam
Mood:
Bài viết: 948

Thank You
-Given: 39
-Receive: 512

Noavatar

Xem Thông Tin
« Trả Lời #2 lúc: Tháng Ba 10, 2007, 21:40:30 »

Hehe bạn người điên nhầm rồi.
Đúng là bài The Night and Silent Water, Mikael viết để tưởng nhớ người ông của mình.Nhưng bạn nên nhớ rằng đây là 1 concept album( mặc dù ko hẳn là vậy, cứ coi như là 1 "loose" concept album Embarrassed ),và dù đúng là Mikael viết bài đó tặng người ông quá cố nhưng trong album này,The Night and Silent Water vẫn có nội dung ăn khớp với các bài khác trong album.Đấy gọi là làm 1 mà được 2 Grin
Rất vui vì bạn thik Morningrise và Opeth.
Vì vậy những chuyện trước kia coi như xí xóa Grin
Ok,man?
« Sửa Lần Cuối: Tháng Mười 26, 2007, 01:56:11 bởi Hellfan » Đăng nhập

left left
[ofmg][fuckeer]
Thrash Team NRO
Kon rùa đen khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nữ

Bài viết: 591

Thank You
-Given: 240
-Receive: 24

Noavatar

Xem Thông Tin
« Trả Lời #3 lúc: Tháng Ba 10, 2007, 21:45:17 »

 vâng, thứ âm nhạc của Opeth thật kì diệu, có thể vực dậy tinh thần cho 1 thằng bé thất tình, đưa 2 kẻ thù xích lại gần nhau... và 1 số thứ khác Grin ui mẹ ui
Đăng nhập
left left
Tuấn Đinô
Reality Dream
Kon rùa đen cực kỳ khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam
Mood:
Bài viết: 948

Thank You
-Given: 39
-Receive: 512

Noavatar

Xem Thông Tin
« Trả Lời #4 lúc: Tháng Ba 10, 2007, 21:47:01 »

E hèm cứ thằng nào thik Opeth là ok.
Nick mình : ex_unque.Cứ ai thik Opeth thì cứ add vào Grin
Đăng nhập

left left
Người Điên
Misanthropians
Moderator
Cao Thủ Võ Lâm
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam
Mood:
Bài viết: 337

Thank You
-Given: 18
-Receive: 330

Noavatar

Xem Thông Tin WWW
« Trả Lời #5 lúc: Tháng Ba 10, 2007, 21:50:55 »

đặt 1 slot ở đây, do not del. sẽ review 1 track Grin

@nguoi dien: bạn Bích bi hả??? Grin
ừ, thế chẳng nhẽ đây cũng là bạn Big Bi :-? con ỉn này nổi tiếng thế ah!!!


Hehe bạn người điên nhầm rồi.
Đúng là bài The Night and Silent Water, Mikael viết để tưởng nhớ người ông của mình.Nhưng bạn nên nhớ rằng đây là 1 concept album,và dù đúng là Mikael viết bài đó tặng người ông quá cố nhưng trong album này,The Night and Silent Water vẫn có nội dung ăn khớp với các bài khác trong album.Đấy gọi là làm 1 mà được 2 Grin
Rất vui vì bạn thik Morningrise và Opeth.
Vì vậy những chuyện trước kia coi như xí xóa Grin
Ok,man?

good job! nguoidien chả để ý nó là concept album gì đâu, nghe và tìm hiểu thôi, kết cái âm nhạc của nó, tuyệt vời đến mức ko tưởng.........
mà thật tình cờ, hôm nay lôi Morning Rise ra nghe lại, nghe xong thì thấy bài review này... cảm xúc thật !!!
Trong album này vẫn kết nhất The Night And The Silent Water, 4 track còn lại track nào cũng tuyệt cả, ko có phân biệt track nào hơn trakc nào, nói chung, cả album là 1 chuỗi tuyệt phẩm! Thật tiếc là người yêu MORNING RISE ở VN hơi ít, thấy nhiều người vẫn mê Still Life, Orchid... Grin
Đăng nhập

left left
[ofmg][fuckeer]
Thrash Team NRO
Kon rùa đen khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nữ

Bài viết: 591

Thank You
-Given: 240
-Receive: 24

Noavatar

Xem Thông Tin
« Trả Lời #6 lúc: Tháng Ba 10, 2007, 22:24:51 »

 tớ thì Orchid là số 1, thì như bác nói á, nghe cái nào đầu tiên thì mê cái đấy nhất. Morning rise thì tớ nghe thứ 2, khoái track Black Rose Immortal... chẹp

p.s: hơ, tui, thằng Cro, con Bích học cùng lớp, hồi trước cùng band luôn lol Cheesy
Đăng nhập
left left
Destiny
December Soul
Moderator
Kon rùa đen cực kỳ khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam
Mood:
Bài viết: 1019

Thank You
-Given: 29
-Receive: 331


...........DESTINY..............


Xem Thông Tin
« Trả Lời #7 lúc: Tháng Ba 11, 2007, 00:30:15 »

Đây cũng là alb đầu tiên của Opeth mà mình nghe,chắc cũng 4-5 năm gì đó rồi nhưng cứ mổi lần lục lên nghe lại,cảm giác vẫn như xưa.Cứ mổi lần nghe là lại tượng đến cảnh một buổi sáng mùa đông hiu hiu lạnh,Một người
ngồi bên ô cửa sổ,khe khẻ hát,như muốn gửi những lời thì thầm của mình theo những ngọn gió đang lang thang ngoài kia....bên ngoài những con đường mờ sương....
Đăng nhập

From rivers of sorrow to oceans deep with hope,I'll travel them all !
left left
Morbid Angel
Kon rùa đen khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam

Bài viết: 721

Thank You
-Given: 22
-Receive: 127

Noavatar

Xem Thông Tin
« Trả Lời #8 lúc: Tháng Ba 11, 2007, 17:47:58 »

Các chú viết thật tuyệt, cảm nhận đc nhiều quá, anh chỉ bít nghe và ngẫm thui, hix, nghe Death mà ko thik Opeth có là thằng dở hơi à................ Evil
Mà khuyến khích các chú làm quả nào là đính kèm luôn link down quả đó cho anh em nhờ cái, nghe lun, khám phá lun đối với những ai còn bỡ ngỡ cà chưa có khả năng tự kiếm...........bít đâu 1 loạt Metalhead lại hình thành từ đây hihi
« Sửa Lần Cuối: Tháng Ba 11, 2007, 18:07:17 bởi angel_monster » Đăng nhập
left left
tinh nhu giac mong
Đại Hiệp
***
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến


Bài viết: 164

Thank You
-Given: 40
-Receive: 14

Noavatar

Xem Thông Tin
« Trả Lời #9 lúc: Tháng Ba 15, 2007, 07:52:20 »

anh em ai có link download album này ko ? Smiley Cho mình xin với .... Smiley Opeth thì chỉ mới nghe dc Ghost Revives và Still Life ... Sad Đang tìm Orchird và Blackwater Park mà .. ko ra .. Cry
Đăng nhập
left left
Trang: [1] 2 3 4 Lên Trên Make font smaller   Make font larger   In 
« trước tiếp »
Chuyển Tới:  



Powered by MySQL Powered by PHP RockPassion.Vn © 2005 - 2010 by OnNetWave.
Powered by SMF 1.1.12 | SMF © 2007, Simple Machines LLC
Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Go to Top