guest Xin Chào, Khách. Hãy đăng nhập hoặc đăng ký.
Tháng Mười Một 24, 2017, 05:24:02

+  RockPassion.Vn - Rock Viet Community
|-+  Rock chuyên sâu
| |-+  RockPassion's Reviews
| | |-+  Progressive (Điều hành viên: Cuong_Iron_Man, DcB, Metal Solitude)
| | | |-+  Orchid - Nhành lan hoang dại
0 Thành Viên và 1 Khách đang xem chủ đề này. « trước tiếp »
Trang: [1] 2 Xuống Dưới Make font smaller   Make font larger   In
Người Gửi Chủ Đề: Orchid - Nhành lan hoang dại  (Được xem 8444 lần)
Tuấn Đinô
Reality Dream
Kon rùa đen cực kỳ khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam
Mood:
Bài viết: 948

Thank You
-Given: 39
-Receive: 512

Noavatar

Xem Thông Tin
« lúc: Tháng Một 26, 2007, 13:05:47 »

     Thụy Điển – đất nước Bắc Âu xa xôi ,như tất cả chúng ta đã biết, là nơi sản sinh ra vô số những nhóm nhạc xuất sắc.Có ai nghe rock mà lại ko biết tới những Europe,Lake of Tears,Dark Tranquillity, In Flames,Arch Enemy … ko ? Nếu chưa thì bạn nên xem lại mình đi là vừa huyt sao Trong bài viết này tôi chỉ muốn đề cập đến  1 band progressive/ death metal đỉnh cao!Vâng họ chính là Opeth, 1 nhóm nhạc kiệt xuất mà bấy lâu nay tôi vẫn hằng ngưỡng mộ i love
   Opeth được thành lập năm 1990 ,đến năm 1995 họ cho phát hành album đầu tay Orchid.Album từ khi ra đời đã nhận được nhiều ý kiến phê bình trái ngược nhau.Khen nhiều mà chê cũng chẳng ít.Đơn giản bởi vì thứ nhạc mà họ trình diễn là rất mới mẻ,thứ âm nhạc kết hợp những giai điệu của death metal với tiết tấu và sức sáng tạo của progressive.Chính vì thế âm nhạc của Opeth vô cùng đa dạng , đa dạng từ giọng vocal (Mikael Akerfeldt hát giọng growl song đôi khi lại chuyển sang clean),đến guitar ,Opeth là 1 band theo phong cách dual guitar – cũng giống như nhiều metal band Thụy Điển khác,với những cú riff đầy sức nặng nhưng rất khéo léo , xen vào đó là những đoạn acoustic guitar vô cùng tinh tế và uyển chuyển.
   Những dòng cảm xúc về album Orchid:
   Nội dung của album xoay quanh câu chuyện của 1 chàng trai cùng với những  đau khổ ,bất hạnh và ko thể không nói về bức tranh thiên nhiên trong album này(cũng như trong tất cả các album khác của Opeth ).
 
   Track đầu tiên "In The Mist She Was Standing" đã bộc lộ hết tất cả những gì thuộc về phong cách âm nhạc của Opeth.Bắt đầu bằng những cú riff dài  và đục để sau đó giọng death của Mikael cất lên trên cái nền guitar vững chãi ấy ,rồi lại tràn ngập những đoạn riff lẫn solo của cặp guitar Akerfeldt/Lindgren.Ngay sau đó là 1 đoạn acoustic trầm lắng.Và bài hát cứ thế tiếp diễn với một cấu trúc tương tự như vậy.Đây thực sự là 1 track xuất sắc cả về giai điệu ,âm nhạc lẫn sự uyển chuyển.
       
   “ Đôi mắt của mùa thu dõi theo bước chân của anh.Những lùm cây vẫn cứ đâm cành ra phía trước,như thông điệp của gió, anh băng qua 7 dặm trường ,với đôi bàn tay lạnh ngắt anh đuổi cùng những vì sao.Những trận cuồng phong chắp đôi cánh cho con ngựa của anh ,những đám mây đưa anh qua vầng trăng trên cao đang chiếu những tia sáng trắng heo hắt…Băng qua con hồ đã từ lâu quá quen thuộc với anh,giờ đây anh đã ở rất gần em.
    Từ từ tiến lại gần…Anh đã thấy dáng em đứng trong bóng tối,đang chờ đợi anh như đêm tối chờ đợi ban ngày.Em lặng lẽ mỉm cười trước sự xuất hiện của anh ,như một ngọn nến đen đang cố giữ lấy tia sáng cuối cùng duy nhất.
   “Darkness encloses
And the candle seem to expire
In her cold, cold hand
And as a forlorn soul
It will fade away

Touching her flesh in this night
My blood froze forever
Embraced before the dawn
A kiss brought total eclipse”
   Đêm tối khép lại.Ngọn nến tắt dần trong bàn tay lạnh lẽo của nàng.Chạm vào thân hình mảnh khảnh của nàng mà dòng máu trong tôi như đóng băng lại mãi mãi…Ôm chầm lấy  nàng , một nụ hôn che phủ cả màn đêm.
   … Rồi nàng cất tiếng nói, 1 lần và mãi mãi.Làm tôi thấy lạnh ngắt.Và nàng vẫn cứ đứng đó trong khói sương mù mịt…

   Track 2 “Under The Weeping Moon” ,tạm dịch: Dưới vầng trăng khóc lol phải nói rằng là track hơi “yếu” duy nhất trong album.Khởi đầu bằng một đoạn acoustic rồi sau đó đột ngột chuyển mạnh với guitar riff mạnh bạo và  tiếng gào thét của Akerfedlt.Track này ngoài những đoạn acoustic, đặc biệt là đoạn ở gần cuối bài rất tinh tế và khéo léo, thì đúng là có gây hơi nhàm chán cho người nghe.Sợi dây liên kết trong album “lỏng” nhất là ở đây.
   “Thêm một lần nữa ta lại khóc dưới vầng trăng trên cao, vầng trăng đã soi đường chỉ lối cho ta bao năm tháng qua.Ta như ngọn sao buổi sớm , chỉ lóe sáng trong chốc lát, sáng yếu ớt.Ta tìm kiếm ,kiếm tìm … , hỗn loạn, mọi thứ đều trở nên hỗn loạn như chính ta lúc này đây.Và ta cười vang dưới vầng trăng khóc … trong hỗn loạn và bất lực”

   Track 3 “Silhouette” lại là một bản instrumental xuất sắc, 1 bản piano interlude quá tuyệt vời.Đặc biệt hơn là nó  được chơi bởi Anders Nordin – tay trống của nhóm tại thời điểm này.Cứ nghe track này là tôi lại liên tưởng đến những bản Toccata tinh tế và mang đầy chất biểu diễn của J.S.Bach .Nhưng khác với những bản piano của Bach mà tôi đã từng nghe, bản Silhouette này có cái gì đó phảng phất một nét buồn man mác.Bản nhạc như vẽ lên chân dung một thiếu nữ trong trắng và thuần khiết , đó có lẽ là cô gái trong câu chuyện của album.Tại sao ư? Thuật ngữ “Silhouette” thường được dùng trong hội họa , nhằm để chỉ những bức chân dung của con người , nó thường có màu đen ,những người họa sĩ vẽ Silhouette  vẽ theo kiểu chấm phá nhưng phải có được con mắt nghệ thuật tinh tế để có thể nắm bắt  được những nét quan trọng nhất.


   Album được tiếp nối với 1 track xuất sắc khác “The Forest of October”.Giai điệu và nhịp độ trong track này thay đổi không ngừng ,dù liên tục “ chuyển gam” nhưng ko vì thế mà thiếu sự uyển chuyển ,ngược lại mỗi lần “chuyển” lại vô cùng “khớp” ,ko hề làm cho bài hát “lạc điệu”.
Khởi đầu bằng câu riff chậm rãi ,sau đó nhịp độ được đẩy nhanh hơn với 5,6 lần thay đổi tiết tấu , tiếp tục là một đoạn solo vô cùng điệu nghệ ,sau đó đến đoạn e-guitar hòa cùng tiếng acoustic ,nghe mà não lòng ,và cứ tiếp tục như thế cho đến đoạn acoustic cuối bài. Mặc dù đã nghe gần hết các album và bài hát của Opeth,nhưng tôi phải công nhận đây là một trong những bài hát kỹ thuật và uyển chuyển nhất tính trong tất cả các album của họ.Tràn ngập những riff những solo và acoustic, liên tục thay đổi tiết tấu một cách vô cùng khéo léo – đó là tất cả những gì tôi muốn nói về track này.Và với tôi, The Forest of October cũng là track tôi thik nhất trong album này.
   Quay trở lại với nội dung của album.Khu rừng tháng mười này là nơi cất giữ bao ký ức của chàng trai,những ký ức đã ,đang và sẽ mãi mãi che phủ ánh mặt trời trong trái tim chàng.
  “Những tia hi vọng,những ước mơ đã bỏ rơi lại ta.Chỉ còn biết thở dài và ngước nhìn những vì sao.Hỡi những vì sao hãy mang ta đi.Ta quá cô đơn ,quá lạnh lẽo.Trái tim ta thật nhút nhát.Ta mong mặt trời tỏa sáng.Hãy đưa tâm hồn ta ra khỏi sự cô đơn lạnh lẽo này để ta được tự do…Và khu rừng tháng mười vẫn ngủ yên khi ta bỏ đi.Cạm bẫy của thời gian đã che dấu bước chân của ta.Ta được thỏa thik bay nhảy trong vũ trụ bao la.Nhưng rồi đột ngột rơi xuống cùng lúc những chiếc lá thu héo tàn rơi…~> Quay trở lại với thực tại phũ phàng!”

   Track thứ 5 "The Twilight is My Robe” cũng lại là một track hay nữa.Cũng giống như The Forest of October,track này cũng tràn ngập những câu riff,những đoạn solo rồi acoustic cộng với giọng growl+clean của Mikael Akerfeldt , khác ở chỗ lúc dạo đầu và nhịp độ chung có phần nhanh hơn;Mikael cũng sử dụng giọng clean nhiều hơn trong track này.The Twilight is My Robe xứng đáng là track xuất sắc thứ nhì trong album !
   “ Trong cái lạnh ban đêm , anh thì thầm vào tai em những giấc mơ hoang dã.
      …
      Những chú chim của mặt trời vỗ cánh xé toang những vòm trời khi những cơn gió mùa đông vẫn đang ngủ yên bình.
      …
      Anh đắm mình trong dòng nước suối.Những con sóng vẫn vỗ về những bài hát ru trẻ con xưa cũ.Và rồi anh chết …      Trong tưởng tượng của anh , em là hiện thân của sự tự do tinh khiết,nhưng những gì anh thấy cho thấy em là 1 người đàn bà thật sắt đá.

    Track  6 “Requiem” là 1 bản instrumental khác của album nhưng ko phải chơi bằng piano mà là  1 bản acoustic guitar vô cùng tinh tế.Một lễ cầu hồn hoàn hảo!Track thứ 7-track cuối cùng "The Apostle In Triumph” tiếp nối track 6 với một đoạn acoustic intro còn có phần lả lướt ,uyển chuyển hơn.Vẫn những câu riff và solo nhưng mà nghe thật buồn bã,1 bài hát đầy tâm trạng.
   “Trong cô đơn ,ta rảo bước… qua khu rừng thánh rộng lớn.Bầu trời bị xé lẻ bởi những tia chớp.Mưa đổ xuống đôi vai đang run lên vì lạnh của ta. Nước mắt ta và nước mưa hòa vào nhau.Những cây sồi tối là nơi trú duy nhất cho ta.Những chiếc lá đỏ bay cùng gió mưa.Một con quạ đen đang đuổi theo ánh mắt của ta, bình thản dừng lại ,trước khi sải đôi cánh đen vươn tới bầu trời.Trong khu rừng này – nơi tiếng sói tru hằng đêm dưới ánh trăng, tâm hồn của ta đang bị cất giấu…
    Hãy mở rộng tâm hồn;trả hết nợ đời , ta sẽ bất tử.Tâm hồn này đã từng thổn thức vì nàng, từng đau khổ vì sự lạnh lùng sắt đá của nàng.Ta đã đến thiên đàng với lễ cầu hồn ,những ký ức ko buông tha ta.Ta đã bị mù vì một tia sáng – tia hi vọng.Tâm hồn này giờ đang được giữ trong sự vẻ vang.Ta phải nhấn chìm những vòm trời.Kẻ tông đồ vinh quang!
Ta dạo chơi trong ngọn lửa vĩnh hằng khi mưa vẫn cứ rơi…

   Orchid,cũng như những album khác của Opeth có nội dung nói về cái chết,sự đau khổ và tự nhiên.Opeth ,giống như nhiều metal band Thụy Điển khác sở hữu 1 cặp guitar chơi song đôi nhau (dual guitar) cùng những đoạn acoustic quá tinh tế và tâm trạng.Nên có thể hiểu vì sao mà nhiều nhóm nhạc Thụy Điển ko chuộng keyboard.Opeth có thể nói là một ban nhạc xuất sắc và rất toàn tài.Anders Nordin –tay trống chơi cho Opeth từ năm 1990 ->1997 ,vừa chơi trống vừa có thể chơi piano rất điệu nghệ như trong bản instrumental “Silhouette”.Mikael Akerfeldt , vâng lại một Mikael,hình như cứ tên là Mikael thì chắc chắn sẽ tài;Mikael Stanne là 1 tay rất tài năng, vừa hát,vừa sáng tác ,anh là người mang tới những ý tưởng cho nhóm melodic kiệt xuất Dark Tranquillity;Mikael Akerfeldt thậm chí còn toàn tài hơn,anh vừa hát vừa sáng tác lại vừa chơi guitar.Nhưng có một điểm chung là cả 2 đều có thể sáng tạo ra những thứ âm nhạc tuyệt vời và là những nhà thơ thực sự!Dù Opeth và Dark Tranquillity ko chơi thể loại giống nhau nhưng có 1 điểm chung ở âm nhạc của 2 nhóm được gói gọn trong cụm từ : dữ dội xen trầm lắng,mạnh mẽ nhưng đầy tâm trạng !
   Orchid chắc chắn chưa phải là album hay nhất của Opeth.Nó cũng có những nhược điểm,đó là sự nhàm chán và sự kém uyển chuyển trong 1 số bài hát.Nhưng dù sao với tư cách là album đầu tay của nhóm,thì nó cũng đã là quá xuất sắc rồi.Orchid thực sự là một bước khởi đầu vững chắc và đầy ấn tượng của Opeth trên con đường chinh phục những đôi tai nghe nhạc khó tính nhất!Bất cứ ai coi mình là một Opeth’s fan thì ko thể bỏ qua album này!



Link down album ~~~~> http://www.pen.eiu.edu/~acberger/Stuff/My_Music/Opeth/Orchid/

 
 
« Sửa Lần Cuối: Tháng Mười 28, 2007, 00:59:22 bởi Hellfan » Đăng nhập

left left
[ofmg][fuckeer]
Thrash Team NRO
Kon rùa đen khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nữ

Bài viết: 591

Thank You
-Given: 240
-Receive: 24

Noavatar

Xem Thông Tin
« Trả Lời #1 lúc: Tháng Một 26, 2007, 15:43:37 »

 Vâng, Forest Of October - bản nhạc tâm trạng nhất mà tui từng được nghe. Với độ dài 13 phút và 5 giây, không ngắn nhưng với 1 Opeth fan thì là quá ngắn, chưa kịp phê thì đã hết. Cái cách âm nhạc dẫn dắt ta đi thật kì diệu, khi thì buông xuôi, lúc giận dữ gào thét, phẫn uất đủ cả. Mở đầu track là tiếng guitar lả lướt đầy giai điệu gợi mở ta bước vô khu rừng tháng 10 tăm tối. Đón ta ở cổng là harsh vocal vẩn đục, đay nghiến trên nền nhạc giản dị, với 1 tempo không cao không thấp. Pha đổi gam ngoạn mục khi lead riff những câu ngắn, chắc, đến bác drum dồn trống, sự tĩnh lặng đến với ta trong 1 tích tắc, tiếng acoustic vang lên, gột rửa mọi góc tối trong tâm hồn. Nhưng không, tâm hồn đen tối thì không bao giờ có thể gột rửa, mọi điều u uất sẽ không bao giờ tan biến, drum bỗng đẩy tempo lên cao tí chút, dual lead lại riff những câu riff vội vàng, xô bồ, vocal lại rên xiết. Cả đời sẽ không quên cái giọng clean vocal cất lên "...please take me there..." như van nài, réo rắt tuôn vào tai đẩy ta trôi theo dòng cảm xúc, và rồi thế vào đó là những câu riff nặng như thép đè lên trí não, harsh vocal cất lên tiếng gầm gừ xua đi mọi suy nghĩ, dìm ta vô vũng bùn đen, bẩn và thối hihi . Cảm giác này khác nào khi ta nhận ra 1 sự thật đau thương, khi 1 người đem đến cho ta những cảm xúc thăng hoa, rùi chính người đấy đẩy ta xuống lỗ đen sâu thẳm ---> dccm, đấy là khi ta thất tình Grin . Vâng, 1 thứ cảm xúc khác lạ lại xâm chiếm trí óc ta khi tiếng lead lại cất lên, những câu riff không nhanh không chậm, như cố làm con người ta mất đi kiên nhẫn, đẩy dần tâm trạng ta lên cao, rồi bỗng không gian trùng ra khi tiếng acoustic vang lên trên nền bass huyền bí, nửa ẩn nửa hiện. Và rồi cao trào của track là ở đây khi 2 tay lead thi nhau chạy speed, phá vỡ cái không khí tĩnh mịch của khu rừng, tiếng lead lạnh, sắc như lưỡi dao cứa vào cột sống ta, làm sống lưng ta lạnh toát, toàn thân như bị điện giật, tê đi, linh hồn như đã rời khỏi thể xác, chỉ còn trơ trụi lại bản năng thú vật. Nhưng đấng cứu rỗi Opeth đã đến, dùng chính tiếng lead và acoustic réo rắt song ca để mở ra cánh cửa kì diệu - lối thoát cho 1 tâm hồn đầy uất ức, phiền muộn. Khi tiếng drum lại cất lên, máu nóng lại trở lại, 1 sức nóng mới tỏa ra khắp người. Nhưng ta đâu đã đạt được khoái cảm, họ lại dìm ta xuống với 1 tempo mới chậm chạp, rồi như trò tàu thép mạo hiểm, cho ta lao từ đỉnh dốc hơn 100m thả ta bay đi... lúc này thì ta không còn ý chí nữa, bản năng chi phối tất cả, cái đầu lúc lắc, cái chân rung rung, cái tay giật giật,... con đừong dài hơn 3 phút còn lại tương đối bằng phẳng. Ta lạc trong khu rừng với hoa thơm, cỏ lạ, tận hưởng những cảm giác thăng hoa. Và cái gì đến thì cũng sẽ đến, trước mắt ta là cảnh cổng để rời khỏi khu rừng kì bí, 1 cảm giác hối tiếc, bâng khuâng tràn về khi tiếng acoustic nhẹ dạo trên tiếng drum khẽ khàng. Ôi, cảm xúc............................. dccm vcl
 Bí quyết thành công của Opeth có lẽ chính là ở cái cách họ mơn trớn người nghe, họ làm ta nứng lên, rùi họ đập cả cục gạch vào mặt ta, và lại nũng nịu, trìu mến xoa dịu vết thương đó, rồi chính bàn tay đó cầm muối sát vô vết thương chưa lành đó, sót vcl, ngấm cãi cả cac. fucck, i love Opeth, gái gú như looon
 P.S: review theo kiểu concept, vừa nghe vừa viết nên hơi lủng củng, anh em thông cảm Grin
« Sửa Lần Cuối: Tháng Một 26, 2007, 16:07:13 bởi [ofmg][fuckeer] » Đăng nhập
left left
[ofmg][fuckeer]
Thrash Team NRO
Kon rùa đen khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nữ

Bài viết: 591

Thank You
-Given: 240
-Receive: 24

Noavatar

Xem Thông Tin
« Trả Lời #2 lúc: Tháng Một 26, 2007, 16:04:24 »

The Twilight is My Robe cũng là 1 hit track khác của album Orchid. Ai đã 1 lần nghe thì sẽ nhớ mãi giai điệu trầm bổng, du dương. Và cái cách tay bass Johan DeFarfalla solo ở đoạn 5:35  làm bất kì 1 metal head nào cũng phải ngả mũ kính nể.
Mà dm dek hiểu sao 2 track hay nhất là Forest với Robe thì nhà mình lỗi đúng 2 track này, đang nghe bị xóc 1 phát, điên vcl
cũng k0 được quên track 1 - in the mist she was standing - ko nghe phí 1 đời
« Sửa Lần Cuối: Tháng Một 26, 2007, 16:31:46 bởi [ofmg][fuckeer] » Đăng nhập
left left
Tuấn Đinô
Reality Dream
Kon rùa đen cực kỳ khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam
Mood:
Bài viết: 948

Thank You
-Given: 39
-Receive: 512

Noavatar

Xem Thông Tin
« Trả Lời #3 lúc: Tháng Một 26, 2007, 20:46:09 »

  Bí quyết thành công của Opeth có lẽ chính là ở cái cách họ mơn trớn người nghe, họ làm ta nứng lên, rùi họ đập cả cục gạch vào mặt ta, và lại nũng nịu, trìu mến xoa dịu vết thương đó, rồi chính bàn tay đó cầm muối sát vô vết thương chưa lành đó, sót vcl, ngấm cãi cả cac. fucck, i love Opeth, gái gú như looon
 P.S: review theo kiểu concept, vừa nghe vừa viết nên hơi lủng củng, anh em thông cảm Grin
Cảm xúc thật hay và đặc biệt vãi tè huyt sao
Dù sao cũng thanks kưng - người đầu tiên reply cho topic huyt sao
Đăng nhập

left left
Kasasis
Kon rùa đen khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam

Bài viết: 467

Thank You
-Given: 25
-Receive: 311



Xem Thông Tin
« Trả Lời #4 lúc: Tháng Một 27, 2007, 00:58:16 »

nghe opeth nhìu lúc tâm trạng ghê lun đặc biệt là harvest,khi nghe opeth thấy có gì đó giống dark tranquillity va amorphis.vẻ bề ngòai có vẻ dữ dội nhưng bên trong chất nhạc của họ đầy cảm xúc và tâm trạng.


Gõ có dấu ,ok  người anh em ?
« Sửa Lần Cuối: Tháng Một 27, 2007, 01:07:56 bởi DecemberMoon » Đăng nhập
left left
warchief
Tiểu Tử Thúi
*
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam

Bài viết: 4

Thank You
-Given: 10
-Receive: 0



Xem Thông Tin
« Trả Lời #5 lúc: Tháng Một 30, 2007, 15:36:16 »

wa!!!hay wá.thích nhất bài"The Apostle In Triumph”.tiếng ghita chen lẫn tiếng gào.sướng wa
Đăng nhập

oh my god!!i have killed someone
left left
Tuấn Đinô
Reality Dream
Kon rùa đen cực kỳ khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam
Mood:
Bài viết: 948

Thank You
-Given: 39
-Receive: 512

Noavatar

Xem Thông Tin
« Trả Lời #6 lúc: Tháng Hai 02, 2007, 10:57:17 »

wa!!!hay wá.thích nhất bài"The Apostle In Triumph”.tiếng ghita chen lẫn tiếng gào.sướng wa
Acoustic guitar luôn là đặc trưng của nhiều band Thụy Điển,nhất là ở Opeth và Dark Tranquillity.Mk toàn bọn khủng,bình thường thì cứ riff với solo như trâu điên,rồi tự nhiên lại làm 1 quả acoustic sâu lắng vãi tâm trạng.Vocal cũng thế , như Opeth thì phần lớn là harsh vocal , xen vào là clean ; như DT thì thỉnh thoảng lại có giọng nữ cao xen vào.Đúng là phong cách vừa đấm vừa xoa,lúc thì " đấm" ta bởi sự tdữ dội , lúc thì " xoa dịu, vuốt ve " ta bằng sự sâu lắng.Thật nham hiểm và độc địa huyt sao , nhưng là 1 sự thâm hiểm ko thể cưỡng lại được ! hihi
« Sửa Lần Cuối: Tháng Mười 28, 2007, 01:00:52 bởi Hellfan » Đăng nhập

left left
Kasasis
Kon rùa đen khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam

Bài viết: 467

Thank You
-Given: 25
-Receive: 311



Xem Thông Tin
« Trả Lời #7 lúc: Tháng Hai 02, 2007, 15:10:18 »

bạn hellfan ơi  Yeah tiện thể tiến cử các track đỉnh của opeth đi.
em xin đi trước :đầu tiên là brige for  november và harvest
« Sửa Lần Cuối: Tháng Hai 04, 2007, 22:16:11 bởi newcomer like rock » Đăng nhập
left left
[ofmg][fuckeer]
Thrash Team NRO
Kon rùa đen khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nữ

Bài viết: 591

Thank You
-Given: 240
-Receive: 24

Noavatar

Xem Thông Tin
« Trả Lời #8 lúc: Tháng Hai 02, 2007, 20:10:23 »

 đây là 1 topic trong box Reviews nên ko cần vote đâu bạn à. Bạn có thể sang box Death, topic về Opeth và lập 1 cái vote Grin
Đăng nhập
left left
Tuấn Đinô
Reality Dream
Kon rùa đen cực kỳ khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam
Mood:
Bài viết: 948

Thank You
-Given: 39
-Receive: 512

Noavatar

Xem Thông Tin
« Trả Lời #9 lúc: Tháng Hai 04, 2007, 20:59:13 »

bạn heo phân ơi tiện thể tiến cử các track đỉnh của opeth đi.
em xin đi trước :đầu tiên là brige for  november và harvest
E hèm trước tiên bạn tôn trọng cái nik mình cái  lol
Còn về bình chọn track hay của Opeth thì mình thấy hơi khó.Các album Morningrise, My hearse,ur arms hay Still life ,Blackwater Park... đều là những album hay.Nói chung các album của Opeth chơi rất đều tay.Mỗi album đều có nhiều bài hay.Tùy từng lúc mà thik bài này bài nọ.Rất vui vì có thêm 1người trong 4rum thik Opeth  Smiley
« Sửa Lần Cuối: Tháng Hai 04, 2007, 21:01:10 bởi Hellfan » Đăng nhập

left left
Trang: [1] 2 Lên Trên Make font smaller   Make font larger   In 
« trước tiếp »
Chuyển Tới:  



Powered by MySQL Powered by PHP RockPassion.Vn © 2005 - 2010 by OnNetWave.
Powered by SMF 1.1.12 | SMF © 2007, Simple Machines LLC
Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Go to Top