guest Xin Chào, Khách. Hãy đăng nhập hoặc đăng ký.
Tháng Mười Hai 15, 2017, 00:16:49

+  RockPassion.Vn - Rock Viet Community
|-+  Rock chuyên sâu
| |-+  Tìm hiểu , khám phá Rock... (Điều hành viên: Destiny)
| | |-+  Lịch sử một số dòng Rock (Sưu tầm)
0 Thành Viên và 2 Khách đang xem chủ đề này. « trước tiếp »
Trang: 1 [2] 3 4 ... 10 Xuống Dưới Make font smaller   Make font larger   In
Người Gửi Chủ Đề: Lịch sử một số dòng Rock (Sưu tầm)  (Được xem 40076 lần)
RAIN TX
Xiên thịt nướng
Kon rùa đen cực kỳ khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam
Mood:
Bài viết: 846

Thank You
-Given: 12
-Receive: 25


Nỡm...


Xem Thông Tin WWW
« Trả Lời #10 lúc: Tháng Hai 05, 2006, 16:22:32 »

Tôi tham gia được ko:

Đây là một chút về Progressive Rock gửi cho mọi người xem thử nhé.... lol

Proggressive Rock là một trong những thể loại kén chọn khán giả nhất trong dòng nhạc Rock. Lịch sử phát triển của Progressive Rock đã rất lâu và cũng có rất nhiều bước thăng trầm với những tên tuổi mà chắc chắn tất cả các fans nhạc Rock không thể nào quên như Pink Floyd, Genesis, Yes...
Dưới đây là ý kiến của riêng tôi, có tham khảo của nhiều người khác về những albums xuất sắc nhất của từng năm trong lịch sử của Progressive Rock (bao gồm cả Prog Metal).
Lịch sử của Progressive được bắt đầu từ bao giờ thì khó có thể biết chính xác, nhiều người cho rằng bắt đầu từ khi có những thử nghiệm psychedelic. Tôi xin mạn phép được bắt đầu từ năm 1967, không có quá nhiều sự lựa chọn trong những năm đầu tiên.

1967

Pink Floyd - The Piper at the Gates of Dawn

Genre: Psychedelic


Track listing
1. Astronomy Domine (4:12)
2. Lucifer Sam (3:07)
3. Matilda Mother (3:08)
4. Flaming (2:46)
5. Pow R. Toc H. (4:26)
6. Take Up Thy Stethoscope And Walk (3:05)
7. Interstellar Overdrive (9:41)
8. The Gnome (2:13)
9. Chapter 24 (3:42)
10. Scarecrow (2:11)
11. Bike (3:21)

Total Time: 41:52

Line-up
- Syd Barrett / guitar, vocals
- Nick Mason / drums
- Roger Waters / bass, vocals
- Richard Wright / organ, piano

Không có gì cần phải nghi ngờ tài năng của Pink Floyd, một con khủng long của không chỉ nhạc Rock mà còn của cả nền âm nhạc hiện đại của thế giới nói chung. Album đầu tay của Pink Floyd chắc chắn không phải là album xuất sắc nhất của Pink Floyd nhưng nó có vai trò rất quan trọng cho lịch sử của Progressive Rock . Album sự góp mặt của tay guitar Syd Barrett- sau này được thay thế bởi David Gilmour. Barett cũng là người sáng tác chính cho Pink Floyd trong album này. Chính vì thế nó khác hơn rất nhiều so với các albums của Pink Floyd về sau- thời kỳ của Syd Barrett mang nặng tính psychedelic, thời kỳ Gilmour mang tính space/experimental.

Memorable tracks: Astronomy Domine, Interstellar Overdrive, Lucifer Sam.

Một số album khác cũng đáng chú ý trong năm 1967( nhưng còn tranh cãi có phải là Progressive hay không):

* Procol Harum - Procol Harum
* The Moody Blues - Days Of Future Passed
* Frank Zappa - Absolutely Free
* Beatles - Sgt. Pepper''s Lonely Hearts Club Band
Đăng nhập

left left
VoHinh
Kon rùa đen khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam
Mood:
Bài viết: 643

Thank You
-Given: 0
-Receive: 10

Noavatar
Immortal Sin


Xem Thông Tin
« Trả Lời #11 lúc: Tháng Hai 06, 2006, 15:25:48 »

Bài này tôi đọc thấy có khá nhiều mâu thuẫn , post lên các đồng chí xem .

  HARD ROCK TRONG THẬP NIÊN 90

Hard rock của thập niên 90 được Kurt Cobain phát biểu tạu studio ghi âm cùng với các đồng nghiệp khác trong nhóm Nirvana : " Chúng ta sẽ thật im lặng , thật nhẹ nhàng trong suốt phần ca chính , nhưng bước vào phần ca khúc chung điệp khúc , thì chúng ta sẽ cho nổ tung bầu không gian .." Tuy chẳng có gì thực sự mới và lạ nhưng cách tiếp cận đã được Nirvana phô diễn đến mức tuyệt hảo , đã là yếu tố chính của dòng nhạc Hard rock thập niên 90 , nó còn được gọi là Grunge metal .
Trước Nirvana , Pearl Jam , Sonic Youth , ngay từ những năm 80 , Neil Young cũng đã thử nghiệm cách chơi như thế với nhóm Crazy Horse của anh , vì thế người ta quen gọi Neil Young là ông tổ của dòng Grunge , còn Nirvana là band nhạc đã đưa Grunge trở thành một nhánh lớn trong những năm 90 với các nhóm từ miền Tây bắc Thái Bình Dương - đó chính là dòng nhạc pha giữa Punk và Rock .
Trong thập niên này , thật khó để phân định rạch ròi đâu là hard rock và đâu là punk . Trong khi từ Heavy metal mất dần trên môi của đám đông người hâm mộ thì dù được gọi là nhóm metal hay nhóm grunge thì các band nhạc nổi lên trong thời gian này đều cũng chơi loại nhạc đinh tai nhức óc . Thái độ của họ cũng giận dữ , chán chường và bất mãn hơn bao giờ hết ...
Bất mãn và nổi loạn đến độ đại diện của nó - Kurt Cobain , cột trụ của nhóm nhạc lừng danh Nirvana , đã tự sát tại nhà riêng và năm 1994 còn bản thân Eddie Vedder và nhóm Pearl Jam đã chống lại chính sự ...nổi tiếng của mình  Grin , tẩy chay các bầu sô .
Những album hard rock nổi tiếng nhất trong thập kỷ 90

 + Cowboy from hell ( 1991 ) - Pantera
Đây là album hard rock ( ? ) xuất sắc đầu tiên của thập niên 90 . Nó được tung ra vào mùa hè năm 1990 và giúp nhóm nhạc đến từ bang Texas đạt đến đỉnh cao của thành công sau 8 năm lăn lộn biểu diễn . Chỉ khi Phillip Anselmo vào làm ca sỹ chính thì tay guitar chủ đạo của nhóm , Derrell Abbott ( còn có tên là Diamond Darell ) mới thực sự ...xung , kết quả là đĩa Cowboy from hell đã được lưu danh trong lịch sử rock cho đến ngày nay , nối tiếp thành công , Pantera liên tiếp tung ra thêm 5 album nữa và đã đạt được những vinh quang rực rỡ . ( ? )

 + Never mind - Nirvana .
Một năm trước khi ghi âm Nevermind , Kurt - còn là một chàng trai chán chường , mệt mỏi và thất vọng ở thị trấn Aberdeen , tiểu bang Washington . Ngay đến cả đơn xin việc làm công nhân rửa chuồng chó  Azn anh gửi đến cho cơ quan giới thiệu việc làm cũng bị bác bỏ ! Rồi trong thời gian ghi âm Nevermind , anh bị chủ nhà trọ tống khứ ra khỏi căn hộ , từ đó , nơi ăn ngủ của anh là chiếc xe cũ kỹ . Thời điểm năm 1990 - 1991 , nền kinh tế Mỹ đang lâm vào suy thoái . Thế nhưng , Nirvana và Kurt cũng đã có được ca khúc để đời Smell like teen spirit - một trong những ca khúc bất hủ nằm trong album tiên phong cho dòng nhạc Grunge metal . Trước đó , Nirvana cũng đã phải mất 4 năm du diễn và nhiều lần thử ghi âm nhưng không thành công . Nevermind đã tiêu thụ được hơn 10 triệu bản , 9 trong số 12 bài của album ấy đến nay vẫn còn được phát đểu đặn trên sóng của các đài phát thanh ở Mỹ ..Smiley

 + Badmotor finger - Soundgarden .
Phát hành cùng thời gian với Nevermind và album Ten của Pearl Jam , đĩa Bacmotor ( ghi âm trong 1 nhà kho ở ngoại ô thành phố Seattle , tiểu bang Washington ) là đĩa hard rock tinh tuyền nhất ( ? ) của Soundgarden với 3 thành viên lâu nay vẫn ao ước được chơi nhạc giống như thần tượng của họ - những chiếc khinh khí cầu Led Zeppelin , và trên thực tế , với đĩa này , Christ Cornell đã hát hay như chính Robert Plant của LZ , không những thế , các sáng tác sau này của nhóm còn được nhiều nghệ sỹ khác ( đáng kể nhất có đàn anh lão làng Johnny Cash đã chơi lại Rusty Cage ) và lấy làm tựa đề cho phim . ( ? )
Bài hát Outshined là nguồn gốc của tựa phim Feeling Minnesota với Keanu Reeves và Cameroon Diaz đóng chính .)

 + Dirt ( 1992 ) - Alice in Chains .
Được xem là đĩa nhạc hay nhất dù có những ca khúc u sầu cùng cực cỉa Alice in Chains . Nghe Dirt là nghe đọc những lời trối trăn của một bệnh nhân sắp lìa cõi trần . Thế nhưng qua những ca khúc kể về những bi kịch của đồng loại như Hate to Feel , Down in a hole, Sickman , Would ? .. người nghe cảm thấy mình còn hạnh phúc hơn , may mắn hơn so với nhiều người khác , từ đó vươn lên sống tốt hơn . AIC ra đời từ những năm cuối thập niên 80 và Dirt mới chỉ là album lớn thứ 2 của họ . Sau Dirt họ còn có vài thành công khác nhưng không có gì sánh bằng Dirt  Smiley

 + Rage against the machine ( 1992 ) - Nhóm Rage Against The Machine ( RATM ).
Đây là đĩa nhạc đầu tay của một nhóm nổi loạn chống đối mọi bất công của Xã hội và nạn tham nhũng trong guồng máy chính quyền .
Người có công đưa RATM lên đỉnh cao của thành công là tay vocal Zack de la Rocha ( Smiley ) và cột trụ guitar Tom Morello , một cử nhân của Đại học danh tiếng Harvard . Đến nay , RATM đã cho ra đời thêm 3 album khá hay khác . Rocha đã rời nhóm từ năm 2000 .

HARD ROCK TRONG NHỮNG NĂM ĐẦU TK 21

HR trong thập niên đầu tiên của TK 21 có thể được tóm gọn trong 2 từ : Hỗn Loạn ( ? )
Korn - ban nhạc lấy cảm hứng từ âm thanh death metal thế hệ cũ và âm thanh hip hop khu vực bờ biển Tây nước Mỹ .
Trong khi đó , một band khác , Limp Bizkit thì lại theo hip hop /rap ( ? ) khu vực bờ biển miền Đông để tránh né sự ảnh hưởng của Korn . Còn một số band khác như Papa Koach và System of a Dawn thì thừa nhận rằng , họ chịu ảnh hưởng punk và Creed thì thiên hẳn về âm thanh grunge đầu thập niên 90. Chưa hết , Slipknot và Deftone chơi thứ âm nhạc giống với Alternative rock !
Nhưng nhìn chung tất cả các band HR  Azn của giai đoạn đầu thế kỷ mới đều không muốn người nghe gọi họ là những band Metal , Grunge , Post punk . Họ đặt ra đủ loại tên gọi để tự cho mình thuộc vào dạng những nhà nghệ sỹ phá cách , nghệ sỹ tiên phong ...
Từ Pimp rock , Deep groove cho đến Crossover , trên thực tế , họ đã khá nổi bật ở liều lượng âm thanh cực đại và tìm hiểu cái mới nhiều hơn so với các bậc đàn anh ...
5 album sau có thể được coi là những đĩa nhạc tiêu biểu của thế hệ các Hard rocker buổi giao thời giữa thế kỷ cũ và mới :

 - Korn ( phát hành năm 1994 , tiêu thụ được hơn 2 triệu bản riêng tại thị trường âm nhạc Mỹ quốc ! ) của rock band đến từ Malibu - California .
 - Around the Fur ( 1997 ) của Deftone ( gồm 4 thành viên ở Sacramento , nổi bật nhất là ca sỹ trụ cột Chino Moreno hát Rap pha lẫn âm thanh của Metal )
 - Slipknot ( 1999 ) của Slipknot , một band ở Des Moiros , bang Iowa , chơi metal pha lẫn electronica và Hardcore punk .
 - My own prison ( 1997 , đã bán được hơn 5 triệu bản từ 1 dự án ghi âm chỉ tốn kém có 6000 đô la ) của Creed ( lấy cảm hứng từ các band Classic rock như The Door , Led Zeppelin và âm nhạc của nhóm grunge Pearl Jam )
 - Significant other ( 1999 ) của band nhạc Rap/ Metal Grin Limp Bizkit ( nổi bật với Fred Durst ) năm 2000 , đĩa nhạc Chocolate Starfish and the hot dog flavored water ( tên dài vật vã ) của nhóm này đã lập kỷ lục album rock đầu tiên tiêu thụ được 1 triệu bản ngay sau tuần đầu phát hành .


 P/S : Cái thằng nào viết bài này chắc bí từ ngữ , lủng củng quá , sửa lại 1 ít , bà con thông cảm Grin


 
Đăng nhập
left left
Avantasia
Fantasy Knight
Kon rùa đen cực kỳ khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam

Bài viết: 1687

Thank You
-Given: 143
-Receive: 751



Xem Thông Tin
« Trả Lời #12 lúc: Tháng Ba 11, 2006, 17:15:08 »


Tên các ban nhạc Rock chui ra từ các t*il&t nào?
written by:rockarolla




Cách chọn tên của các nhóm nhạc cũng rất khác nhau, từ vô tình đến những toan tính có chủ ý ... hẹ hẹ chủ đề này là để hùng hục quanh một vài lý do tại sao các ban nhạc của chúng ta đặt cho nhóm những cái tên mà giờ đây đã thân quen với hàng triệu con bệnh zốc.

Dream Theater: lúc đầu định lấy tên là "Majesty" nhưng sau đó vì vấn đề bản quyền nên phải đổi thành Dream Theater (đặt theo tên một nhà hát ở Los Angeles). Không có liên quan gì với cái biệt danh "Nhà hát của Giấc mơ" đặt cho SVĐ Old Trafford của Manchester United.

Megadeth: Một gã thượng nghị sĩ Hoa Kỳ đã sử dụng cụm từ "mega death" (hàng triệu cái chết - 1 million deaths) khi diễn thuyết nói về số lượng người bị tàn sát trong một vụ nổ hạt nhân. Dave Mustaine trên 1 chuyến bay tình cờ đọc cuốn sách nhỏ của tên nghị sĩ này, nhìn thấy cụm từ trên và rất khoái chí. Sau đó Dave cắt 1 chữ "a" đi để đỡ lộ liễu hơn (hĩ hĩ.. thủ pháp này hình như có liên quan đến xesyphong thì phải..)

Pantera: Lúc đầu ban nhạc lấy tên là Pentago khi còn là những cậu nhóc tập chơi nhạc, Pentago là tên một thành phố ở bang Texas - nơi mà phần lớn thành viên của nhóm "sinh hoạt" và trưởng thành. Những rồi các gã trai của chúng ta không thích cách phát âm của từ này va` đã chọn tên mới là Pantera - theo tiếng Tây Ban Nha là Con Báo... Gừ grừ... cách chơi của Pantera cũng giống loài báo thật: hung bạo mà uyển chuyển.

Sepultura: Theo tiếng Bồ Đào Nha (ngôn ngữ chính thức ở Brazil - nơi mà hồi bé các thành viên thường cởi truồng chạy lông nhông tắm mưa... :^) thì Sepultura có nghĩa là Nấm Mồ. Tình cờ Max Cavalera dịch bản "Dancing on the Grave" của Motorhead và chợt nhận ra từ grave nếu chuyển sang tiếng mẹ đẻ của mình nghe mới thú dzị làm sao.

Metallica: Lars Ulrich có một thằng bạn nối khố - chủ một tờ tạp chí nhỏ. Một ngày, ông bạn nọ cho Lars xem một danh sách những cái tên định đặt cho tờ tạp chí metal của mình để tham khảo ý kiến. Lars ngay lập tức đã thích chết dzí từ "Metallica" nhưng giả bộ không thích và khuyên gã bạn chọn cho tờ tạp chí cái tên "Metal Mania". Hic, Lars Ulrich <--- một gã xấu chơi Wink

Judas Priest: thật phũ phàng khi một ban nhạc nổi tiếng như Judas Priest (cách đây 5,6 năm là món ăn tinh thần của hàng loạt con nghiện dzốc HN) lại có một quá khứ thê thảm, lủng củng đến như vậy. Đội hình tung ra album đầu tay Rocka Rolla năm 74 không có ai là thành viên lúc ban nhạc manh mún thành lập năm 69 (kể cả Rob Hatford). Lúc mới hình thành phải ngủ vật vờ trên chiếc xe tải ngoài xa lộ, nhìn chiếc xe sang trọng chở mấy thằng cha trong nhóm Thin Lizzy chạy qua mà thèm thuồng ao ước.... hic.... Cái tên Judas Priest - Linh mục phản chúa, đặt theo tên một tác phẩm của Bob Dylan "The Ballad of Frankie Lee and Judas Priest", còn tại sao mà Bob Dylan lấy tên như vậy thì đ. biết

AC/DC: bị gán cho cái tên là Anti-Christ Devil's Children (những đứa con của tên phản chúa) nhưng thực ra xuất sứ của từ AC/DC lại ngây thơ hơn nhiều. Chị gái của hai anh em nhà Young nổi tiếng đề nghị cái tên này khi hú hoạ nhìn thấy dòng chữ in sau cái máy hút bụi gia đình (AC/DC là viết tắt của Alternating Current/ Directing Current : Dòng điện xoay chiều/Dòng điện một chiều). Có lẽ chính vì thế nên khi thiết kế logo, cái dấu / trong AC/DC đã được vẽ như 1 tia lửa điện chăng?

The Who: cái tên The Who được hình thành còn lãng nhách hơn nhiều. Thoạt đầu cả ban nhạc rất bối rối trong việc tìm cho mình 1 cái tên thích hợp. Nhiều người gợi ý rằng đặt theo tên các thành viên của nhóm thì hợp lý hơn. Ban nhạc lúng túng hỏi lại "the who?" (đặt theo ai nào?). Ngay sau đó ai đó đề nghị luôn cái tên "The Who" như là 1 hành động hài hước, không ngờ rằng cái tên đó lại được xài... and it rocks...

Black Sabbath: như đã biết lúc mới khai sinh nhóm có tên là Earth. Nhưng sau đó cạnh nơi ban nhạc tập luyện có trình chiếu một bộ phim mang tên "Black Sabbath" và dân tình đổ xô đi xem. Các thành viên rất khoái trá với cái cảnh mọi người thi nhau mua vé để được hồi hộp, khiếp đảm dõi theo bộ phim kinh dị này. Rồi một ngày, nhóm biết được có 1 ban nhạc khác cũng mang tên "Earth" và quyết định đổi thành "Black Sabbath" bởi nhận thấy nó phù hợp với chất nhạc của mình.

Guns N' Roses: tên của ban nhạc được đặt theo 2 thành viên chủ lực ban đầu là tay guitar Tracii Guns và ca sĩ Axl Rose. Lúc đầu cả 2 tay này đều ở trong band L.A. Guns (đặt theo mình tên của Tracii) nhưng được 1 thời gian Axl rời L.A. Guns nhập nên nhóm mới của mình lấy tên Rose, rồi Hollywood Rose. Sau đó cả Tracii và Axl lại nối lại tình xưa lập ra Guns N' Roses mà chúng ta quen biết. Hic.. nhưng Tracii và Axl lại cắn nhau như chó với mèo ( lủng củng bỏ m.), thế là anh chàng Tracii lại ra đi lập lại nhóm Los Angeles Guns của mình. Chỗ của Tracii ngay lập tức được thế bằng tay guitar lắm tài nhiều tật Slash, nhưng tên ban nhạc thì lần này không thay đổi nữa... Smiley

Còn trăm ngàn lý do lớn nhỏ khác nữa, bàn về tên ban nhạc chắc đến đêm tân hôn cũng chưa hết... hĩ hĩ.. chỉ xin nói vắn tắt thêm vài phát nữa cho đỡ ngứa mồm. Có ban nhạc mà ngay từ cái tên của nó đã chứa nhiều ý nghĩa.

Amorphis: Lấy theo từ "Amorphous" có nghĩa là vô định hình, không có hình dạng xác định

Deicide: có nghĩa là kẻ giết chúa - Death of God

Heathen: có nghĩa là kẻ ngoại đạo

Dimmu Borgir: theo tiếng Ai-xơ-len có nghĩa là "Black Castle" (Lâu Đài Đen)

Opeth: City of The Moon

Tiamat: dựa theo 1 truyền thuyết về Babylon, Tiamat là tên 1 con rồng đã bị giết bởi Marduk (hic có lẽ cái tên của nhóm Marduk cũng hình thành từ truyết này) và thế giới được hình thành nảy sinh từ xác của con rồng này.

Slayer: đặt theo tên bộ phim "Dragonslayer", thật thú vị khi trúng ngay với tên của 2 nhà sx đĩa của nhóm làm SLAgel và MetoYER (hĩ hĩ chi tiết này ăn cắp của bé Fool nhà ta)

Iron Maiden: tên 1 dụng cụ tra tấn thời Trung Cổ, Steve Harris lấy cái tên này sau khi đọc tiểu thuyết "Man In The Iron Mask" của đại thi hào Pháp Alexander Dumas

Pink Floyd: theo tên 2 nghệ sỹ nhạc blues ít nổi tiếng hơn là Pink Anderson và Floyd Council (hé... 2 thằng cha nào thế nhỉ?)

Lynyrd Skynyrd: cái tên của nhóm nhạc cha đẻ ra bản "Free Bird" bất hủ chả hiểu sao lại được đặt theo họ tên 1 ông thày giáo dạy thể dục ở trường mà cả nhóm đều ghét(hic ?!)

Rage Against The Machine: về cái tên của nhóm nhạc thì đã được tay guitar Tom Morrello nói rõ " RATM đề cập đến (hoặc hy vọng) sự phản ứng của những những người công dân bình thường với các chính phủ, tập đoàn đa quốc gia... đang kiểm soát cái xã hội này"

Pearl Jam: đơn giản chỉ là hồi nhỏ bà của Eddie Vedder hay làm mứt cho anh ăn, và cậu nhóc Eddie hồi ấy thường gọi món ăn ngon tuyệt đó là Pearl Jam (mứt ngọc)

Soundgarden: theo tên 1 khu vườn ở bang Texas Hoa Kỳ, khu vườn này trưng bày các tác phẩm điêu khắc động mà khi gió thổi qua tạo ra các âm thanh (bủm, tõm, xè xè...?!) nghe rất vui tai.

Garbage: Khi chứng kiến nhóm nhạc của con gái mình chơi như thế nào, bố của cô nàng Shirley Manson - ca sĩ chính - đã buột miệng "Âm thanh rác rưởi quá (garbage). Các cô cậu chơi nhỏ một chút được không?" Hĩ hĩ... tớ mà là bố của nàng Shirley xinh đẹp bướng bỉnh thì ban nhạc đã có tên là **** rồi....

CHILDREN OF BODOM: Xuất phát từ câu chuyện về hồ Bodom và tên giết người tàn bạo nhất trong lịch sử đất nước Phần Lan nhỏ bé xinh đẹp bán đảo Scandinavi hồi cuối thập kỷ 60

PARADISE LOST: đặt tên theo cuốn tiểu thuyết cùng tên Thiên Đường Đánh Mất của nhà văn John Milton

LED ZEPPELIN: lúc đầu định đặt tên là Lead Zeppelin (Khinh khí cầu dẫn đường) nhưng sau đó đổi Lead thành Led vì các phát âm của Lead có thể khiến nhiều người nhầm tưởng là Leed Zeppelin.

SKIDROW: đây là nơi mà những kẻ nghiện rượu những người đứng đường , những người nghèo có thể tìm thấy chỗ nương thân . lúc đầu SABO muốn cái tên SKID ROPE hơn nhưng BON jJOVI khuyên nên lấy tên SKIDROW và đó là xuất xứ của cái tên này..

MANOWAR: Cụm từ MANOWAR được nghỉ ra bởi Joey, là sự biên dịch của 2 từ: “WAR” (bời vì theo quan điểm của Joey thì cuộc đời cũng chính là WAR - Chiến Tranh) và “MAN” trong "MANnish" (tính đàn ông). MANOWAR - một chủ nghĩ của Joey về một cuộc sống mạnh mẽ, thẳng tiến trước mọi khó khăn nào, là cuộc đời của một thằng đàn ông đúng nghĩa. Chính điều này đã được Joey hướng vào phong cách chơi của MANOWAR. Một MANOWAR mạnh mẽ và dữ dội trong cách chơi cộng thêm với phần ca từ mạnh bạo đầy tính khiêu khích.

************************
Đăng nhập
left left
vô danh
Kon rùa đen khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam
Mood:
Bài viết: 799

Thank You
-Given: 8
-Receive: 29



Xem Thông Tin
« Trả Lời #13 lúc: Tháng Tư 02, 2006, 08:45:10 »

Lâu nay, chúng ta luôn nghe đến những từ như: Doom metal, Gothic metal, Hair metal,… nhưng thực chất của những loại nhạc đó như thế nào và phân biệt chúng ra sao thì rất rất nhiều người trong chúng ta, những người tự coi mình là rockfan vẫn còn mù mờ. Ngay như 1 yếu tố rất cơ bản của nhạc metal là cú riff mà nhiều người không biết. Bởi cú riff hay cụ thể là cú riff guitar là 1 thành phần không thể thiếu của nhạc metal, có thể nói đó là đặc trưng của nhạc metal. Theo định nghĩa trong từ điển, “riff” là những đoản khúc lặp đi, lặp lại theo lối dân ca.Theo đó, ta có thể hiểu là cú riff có thể được chơi bằng nhiều loại nhạc cụ khác nhau và theo tôi, “lặp đi lặp lại” là từ 3 lần trở lên. Trong nhạc metal, luôn có những cú riff được thể hiện bằng guitar điện. Các bạn có thể dễ dàng nhận ra những cú riff guitar trong các bản nhạc metal. Tôi lấy VD 1 trong những câu riff nổi tiếng nhất và hay nhất là câu riff mở đầu bài Sweet child o’mine hay là câu riff trong bài Cơn mưa hoang dã của The Wall band vậy .Tôi thấy nhạc của Iron Maiden là dễ nhận ra các câu riff nhất. Các bạn tự nghe và tìm hiểu lấy với ban nhạc mà mình yêu thích bởi cứ nhạc metal là có những cú riff, đó là điều chắc chắn. Hiện nay, nhạc metal gồm có những hình thái chính sau đây:
1. Black metal
2. Death metal
3. Doom metal
4. Glam/Hair metal
5. Gothic metal
6. Heavy metal
7. Industrial metal
8. Nu metal
9. Power metal
10. Progressive metal
11. Stoner metal
12. Symphonic metal
13. Thrash metal
Bây giờ tôi sẽ đi sâu hơn về từng thể loại của nhạc metal. Danh sách trên xếp theo thứ tự chữ cái, theo đó Black metal đứng đầu nhưng tôi sẽ nói đến Heavy metal đầu tiên bởi đó là cha đẻ của tất cả.

Heavy Metal
Miêu tả: Được biết như là thể loại ‘kinh điển’ hay ‘thuần khiết’ của nhạc metal. Được nhận ra bởi những cú riff với tiếng guitar distortion dựa trên ba hợp âm chính là T, S, D và giọng ca như thét của các ca sĩ. (Theo như tôi nhận thấy, những cú riff của heavy metal thời kỳ đầu thường khá dài, có lẽ do gốc gác nhạc blue với nhiều chất ngẫu hứng của nó, và càng về sau thì các cú riff càng có xu hướng ngắn hơn.) Heavy metal đã sinh ra tất cả những gì thuộc về nhạc metal và tất cả những hình thái metal được miêu tả dưới đây. Có lẽ ban nhạc đầu tiên chơi heavy metal là Black Sabbath, họ chính là nguồn cảm hứng cho trào lưu New Wave Of British Heavy Metal (NWOBHM), làn sóng mới của nhạc heavy metal nước Anh, kéo theo những ban nhạc như Iron Maiden, Saxon, Judas Priest, Motor Head và rất nhiều ban nhạc nữa mà ngày nay đã bị quên lãng.(Càng nói càng thấy vóc dáng khổng lồ của Black Sabbath) Cũng phải nói đến Led Zeppelin và Deep Purple, hai tên tuổi của heavy metal thời kỳ đầu đã cùng Black Sabbath tạo nên bộ ba ban nhạc heavy metal huyền thoại với bộ ba album heavy metal kinh điển là Led Zeppelin IV, Paranoid và Machine head. Phải nói rằng LZ đã đóng góp cho nhạc rock rất nhiều nhưng cách chơi của họ theo thiên hướng blues rock nhiều hơn là heavy metal, còn DP thì có hơi hướng hard rock nhiều hơn. Vì thế, trong 3 ban nhạc trên, đóng góp cho heavy metal nhiều nhất là Black Sabbath. Trào lưu NWOBHM đã có 1 cuộc sống ngắn ngủi và biến mất vào giữa những năm 80 với sự xuất hiện của Thrash metal. Tuy nhiên, Heavy metal vẫn rất phổ biến trong những năm 80 cho đến tận bây giờ. Một VD sinh động là Iron Maiden, họ vẫn đang chơi rất hay với những âm thanh heavy truyền thống. Hiện nay dòng này đã xuất hiện những biến thể mới. Đó là Heavy metal mới như Nevermore, Disturbed, Pantera,... điểm dễ nhận ra là những ban nhạc nhạc này chơi trống với hai chân bass so với một của heavy metal thời kỳ đầu.
Những ban chơi theo thể loại này:Black Sabbath, Iron Maiden, Judas Priest, Motorhead, Ozzy Osbourne (những cái tên kinh điển !!#33....

Black metal
Có lẽ Black metal được biết đến chính nhờ việc tạo ra những âm thanh “tồi tệ”: những cú riff nghịch tai và buồn tẻ, rất nhiều nhịp điệu, đơn giản nhưng đủ kích động người nghe. Các bạn sẽ rất hay gặp kiểu vê dây đi đi lại lại một nốt ở black metal, nhất là raw black metal, nghe như một cái cưa máy dí vào tai vậy. Giọng ca thì gào rít, nghe khào khào, khè khè, the thé như tiếng gào của một con quái vật khát máu đang tìm mồi. Phần lớn các ca sĩ của dòng black metal sử dụng ‘phơ giọng’ (thiết bị làm biến đổi giọng hát, cũng như phơ của guitar điện) để tạo ra chất giọng gào rít đó. Tuy nhiên, cũng có những ca sĩ có chất giọng “quái vật’ thật sự, họ không cần phơ giọng. Ca từ thì thiên về phi tôn giáo hoặc bài giáo, ý thơ hướng về thời kỳ Trung cổ ở châu Âu, thêm một chút sùng bái quỷ Satan. Và tất nhiên là không thể thiếu những bộ đồ da với những chiếc gai bằng kim loại, những khuôn mặt và thân hình được tô vẽ. Các nhóm Black metal thường vẽ mặt theo kiểu “Corpse Paint” với 2 màu chủ đạo là “trắng và đen”. Có thể đây là ảnh hưởng của nhóm Kiss. Hình ảnh rất quan trọng đối với rất nhiều ban nhạc, điển hình như Cradle of Filth. Black metal đang có khuynh hướng cởi mở hơn, nhiều ban nhạc sử dụng keyboard, tạo ra những âm thanh lạnh lẽo, đôi khi bạn có thể nghe thấy giọng hát trong hoặc thậm chí cả giọng nữ. Hơn nữa, black metal còn đang có xu hướng kết hợp với các hình thái khác để mặc sức sáng tạo trong âm nhạc. Có thể kể ra các tên tuổi như Dark Tranquility, Children of Bodom, Eternal Tear of Sorow chơi melodic death có kết hợp với chất black, Borknagar chơi progressive black, Summoning chơi symphonic black, Graveworm (gothic black), Moonsorrow (folk black), Rotting Christ (death black),...
Black metal được phổ biến châu Âu, nhất là Bắc Âu, điển hình là Na Uy và Phần Lan. Tuy nhiên, black metal hiện cũng đang được mở rộng ra Đông Âu với những tên tuổi đang nổi lên như Behemoth của Ba Lan hay Rakoth của Nga. Mỹ không ưa black metal, ở nước Mỹ chỉ có một số ít ban nhạc chơi black metal (không rõ lắm ).
Điển hình: Dimmu Borgir, Marduk, Emperor, Burzum, Cradle Of Filth...

Death metal
Death metal là hình thái khốc liệt nhất của âm nhạc. Một ban Death metal điển hình nói chung có thể nhận ra bằng sự sử dụng âm thanh distortion (hiệu quả làm méo tiếng) nặng nề, đàn lên dây thấp tạo ra những âm trầm thái quá, tiếng trống bass đôi dữ dội và giọng hát gầm gừ đặc trưng. Phạm vi của Death metal bao gồm một số lớn các biến thể khác nhau như 'Florida sound', 'Gothenburg sound', grindcore, crustcore... Những cú riff biến đổi từ chậm và nặng ‘như bùn đặc’ đến nhanh như chớp với nhịp điệu điên cuồng. Hiếm khi keyboard được sử dụng để giữ nhịp. Tuy nhiên, đến nay death metal đã sinh ra rất nhiều biến thể làm cho hình thái này ngày càng phong phú và sáng tạo hơn. Death metal được kết hợp với các yếu tố của doom, gothic, black, cả những yếu tố của nhạc giao hưởng, dân ca cũng được đưa vào làm cho người nghe nhiều lúc lẫn lộn, không phân biệt được là death hay không, như Haggard chẳng hạn.
Lịch sử hình thành: Thể loại này được sinh ra ở Mỹ, vào đầu những năm 80 khi 1 ban nhạc có tên là ‘Mantas’, tan rã vào năm 84 rồi được lập lại với cái tên Death, quyết định đưa nhạc metal đi đến cùng cực. Châu Âu cũng không chậm bước là mấy, tuy nhiên đến cuối thập kỉ 80, những ban nhạc như Entombed and Bolt Thrower mới được thành lập và bắt đầu thực hiện các bản thu demo và ký hợp đồng với các hãng đĩa. Nước Mỹ không chịu từ bỏ vương miện của mình với thể loại này. Tuy nhiên, đến năm 1989, khi Morbid Angel phát hành kiệt tác Altars of Madness, nền móng của 2 hình thái “Florida” và “New York” mới được hình thành. Cùng năm đó, hai ban nhạc Cannibal Corspe và Suffocation được thành lập, theo thứ tự đặc trưng cho 2 hình thái “Florida” và “New York” .Những hình thái mà ngày nay được biết là brutal death metal. Đầu những năm 90 là thời kỳ cực thịnh của death metal, trong khi vào những năm tiếp theo, châu Âu đưa ra câu trả lời của mình với Death metal của nước Mỹ: 1 hình thái gọi là Black metal. Tuy nhiên, Death metal vẫn trở nên mạnh mẽ nhờ những ban nhạc như Nile, Krisiun, Cryptopsy...đạt đến giới hạn của tốc độ, kỹ thuật cũng như sự tàn khốc và những ban như Opeth đạt đến giới hạn của sự sáng tạo và nhạc điệu. Chừng nào mà những ban nhạc kiểu này sẵn sàng cho chúng ta thấy họ có thể đẩy giới hạn đi đến mức nào thì Death metal luôn có 1 chỗ đứng vững chắc trong thế giới nhạc metal. Tôi thì nhận thấy giới trẻ Việt Nam đang nghe nhiều death, black, doom, gothic. Có lẽ đây là xu hướng chung của thế giới bởi các ban nhạc trên thế giới hiện nay hay chơi death, black, doom, gothic hoặc có pha một vài yếu tố của các phân nhánh này vào nhạc của mình như giọng của death, tư tưởng của black...Ngay như Helloween là ban chơi power metal điển hình thì ở album The dark ride gần đây tôi cũng thấy có hơi hướng của death metal, nhất là giọng của Andi Derris không trong và cao như mọi khi mà đục và gằn hơn theo kiểu giọng của death.
Những biến thể của death metal:
melodic death metal (Gortenburg death): In Flames, Dark Tranquility, Arch Enemy,
Florida sound: Death, Obituary, Morbid Angel, Deicide.
New York sound: Suffocation
Grindcore: Napalm Death
Pha trộn: doom death metal, gothic death (Crematory), black death (Behemoth, Zyklon)...
Điển hình: Death, Cannibal Corpse, Morbid Angel, Obituary, Suffocation, Nile,

Doom metal
Có lẽ là thể loại metal cởi mở nhất và rõ ràng là thể loại metal chậm nhất, doom metal được tạo ra bởi cụ tổ của heavy metal: Black Sabbath. Bài hát Black Sabbath chính là ví dụ đầu tiên cho cái mà sau này gọi là doom metal. Những cuộc cách mạng trong thể loại này diễn ra vào đầu những năm 90 khi 3 ban nhạc của nước Anh là Anathema, Paradise Lost và My Dying Bride bắt đầu chơi doom metal. Chậm rãi và bệnh hoạn, nặng nề, đen tối và luôn luôn sầu muộn, doom metal cũng có thể được xem như là những thí nghiệm với những nhạc cụ ‘phi metal ‘ như piano, violin, organ. Thậm chí nhạc của My Dying Bride còn bị cấm ở một số nước vì thanh niên nghe xong thì tự tử. Các bạn cứ thử nghe "The cry of mankind" của My Dying Bride thì rõ: có 1 cú riff gồm 6 nốt nhạc lặp đi lặp lại trong suốt bài hát dài hơn 12 phút, nó làm cho người nghe có cảm giác ngột ngạt đến điên người và đầu óc như muốn nổ tung ra. Hay như bài Two winter only cũng vậy, một câu guitar chậm rãi và rất đơn giản trải suốt bài hát làm không khí như nặng dần lên theo từng nốt nhạc. Dùng doom metal để rèn luyện tinh thần rất tốt đấy: nếu ai nghe doom metal mà vẫn chịu dựng được, không bị "down" thì chứng tỏ tinh thần người đó đã vững chắc lên nhiều rồi, phải không nhỉ
Pha trộn: doom death metal.
Điển hình: My Dying Bride, Cathedral, Candlemass,Anathema, Katatonia ....

Glam/Hair metal
Là những gì mà metal tạo ra cho MTV vào giữa những năm 80 nhờ vào Bon Jovi, Poison, Def Leppard và nhiều ban nhạc khác mà hình ảnh của họ thường quan trọng hơn âm nhạc của họ.Ở 1 khía cạnh nào đó, nó cũng giống như trào lưu boysband, nu metal ngày nay: 1 ban nhạc trở nên nổi tiếng và những nhà sản xuất đã nhanh chóng tạo ra hàng tá những bản sao (trên thực tế có 1 số ban rất hay và thực sự có tài).Tuy nhiên, ‘cái chợ âm nhạc’ này nhanh chóng đầy ứ những ban pop metal và hair metal biến khỏi MTV cũng như trên sóng radio cũng nhanh như khi nó xuất hiện. Đặc điểm chung của glam metal là các thành viên trong ban nhạc thường ăn mặc khá lập dị, diêm dúa với những bộ đồ loè loẹt, cầu kỳ, có vẻ rách rưới: quần thì bó sát còn áo xùm xoè như những mớ rẻ rách trên người, đầu tóc thì bù xù, nhuộm màu hoặc ca sĩ chính có mái tóc suôn dài rất đẹp (Bach, Rose) Về âm nhạc thì phần guitar khá nghèo nàn, phối khí đơn giản, trong ban nhạc thường chỉ có 1 lead guitar. Hồi mới nghe rock, ban nhạc tôi thích nhất chính là Bon Jovi, tôi nhận ra 1 đặc điểm của Bon là các bài hát thường mở đầu với 1 câu trống, lúc đó tôi cảm thấy rất thú vị và cho rằng nhạc của Bon rất mạnh mẽ. Thế nhưng sau này khi đã hiểu biết hơn tôi mới thấy đó là do nhạc của Bon Jovi rất nghèo nàn, phối khí đơn giản, phải dùng trống để bù vào (tôi cho là tay trống của Bon, Ticco Torres, rất hay), tệ hơn nữa là chẳng biết đoạn guitar solo ở đâu!!? Def leppard cũng giống y như vậy tuy phần guitar có khá hơn vì có đến 2 cây guitar trong đội hình.(Theo tôi thì chỉ nên gọi nhạc của Bon là hard rock thôi, bởi chẳng thấy câu riff đâu cả) Tôi rất buồn khi thấy Skid Row trong danh sách này nhưng công bằng mà nói, ngoài mấy bản ballad đặc sắc với chất giọng của Bach thì nhạc của Skid khá là nhạt. Và hình ảnh của Bach quan trọng đến nỗi người ta chỉ biết đến Skid khi có Bach còn hiện nay Skid chẳng khác gì 1 bọn vô danh mặc dù vẫn đang hoạt động!!! Tuy nhiên, Glam metal cũng có những gương mặt xuất sắc mà không chỉ có tôi rất thích như Motley Crue, Cinderella, Guns N' Roses, Skid Row
Điển hình:
Glam metal:Motley Crue, Cinderella, Europe, Poison,Winger, Bon Jovi... thêm The Wall nhỉ!
Hair metal: Skid Row, Guns N' Roses, Nelson...

Gothic metal
Gothic metal nhẹ hơn và sôi nổi hơn doom metal, nhưng nó cùng có nỗi sầu thảm và đôi khi cả trạng thái trầm cảm. Gothic metal rất phóng khoáng và giàu giai điệu với việc sử dụng rộng rãi keyboard và giọng ca nữ, biến nó trở thành thể loại metal ‘hiền hoà’ nhất. Rất thường thấy kiểu rải guitar clean trong bài hát của các ban nhạc chơi thể loại gothic và việc sử dụng violin trong gothic metal và doom metal cũng đã trở nên rất phổ biến (để tăng thêm tính sầu thảm trong bài hát). Xem nào, những yếu tố để có thể dễ dàng nhận ra gothic metal bây giờ là: giọng nữ cao, keyboard, violin hoặc bộ dây nói chung.
Pha trộn: Symphonic gothic metal
Điển hình: Lacuna Coil, Lake of tears , The 69 Eyes, To/Die/For, Within Temptation, Theatre of tragedy, The sin of thy beloved...

Industrial metal
Là metal trộn với nhịp điệu techno và những âm thanh điện tử. Tiên phong của thể loại này là Ministry vào cuối những năm 90, khi họ nhận ra rằng 2 thể loại rất khác biệt nhau có thể hoà trộn với nhau để cho ra 1 thể loại mới. Hiện nay, industrial metal cũng phổ biến gần như nu metal và cũng bị những người nghe ‘metal chân chính’,căm ghét như nu metal.
Pha trộn: Industrial nu metal
Điển hình: Fear Factory, Filter, Spineshank, Static-X, Rammstein,White zombie.

Power metal
Một trong những thể loại được yêu thích nhất, sinh ra vào cuối những năm 80 từ classic heavy metal. Mặc dù nhanh hơn và mạnh mẽ hơn heavy metal, nó vẫn là 1 thể loại rất giàu giai điệu, với ít sự giận dữ và ít hung hãn hơn. Cảm hứng đầu tiên của Power là những nhóm như Iron Maiden, Judas Priest, Manowar(lúc đầu Manowar chơi Heavy nhưng về sau nhóm này thiên về chất power nhiều hơn cả về cách chơi lẫn tư tưởng). Những ban đầu tiên chơi power metal là Helloween, Blind Guardian, Yngwie Malmsteen và Stratovarius. Các âm thanh của power metal thường rất trong và cao, chơi với tốc độ nhanh, trong phần lời hiếm khi tìm thấy chữ ‘love’, thường chỉ nói về chiến tranh và những triết lý trong cuộc sống. Tóm lại là nếu bạn nghe thấy nhịp trống bass đôi, những đoạn solo song song giữa lead guitar và keyboard (Stratovarius) hoặc 2 cây lead guitar (Helloween) và giọng hát rất trong, cao trong 1 bài hát nói về những chiến binh dũng cảm hay những vùng đất huyền bí thì gần như chắc chắn đó là power metal. Power metal thường được pha trộn với progressive metal (Ivory Tower, Symphony X, Evergrey, Vanishing Point, Angra), bởi hai thể loại này có rất nhiều điểm chung, trên thực tế phần lớn các ban nhạc power metal có sử dụng các yếu tố của progressive và symphonic metal (Nightwish, Rhapsody, Savatage). Biến thể: Melodic power metal, neo-classical power metal (Ring of Fire)
Pha trộn: Progressive power metal( Symphony X, Angra), symphonic power metal (Nightwish, Rhapsody), symphonic progressive power metal
Điển hình: Helloween, Stratovarius, Blind Guardian, Gamma Ray, Dragonrce, Hammer Fall
Đăng nhập
left left
vô danh
Kon rùa đen khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam
Mood:
Bài viết: 799

Thank You
-Given: 8
-Receive: 29



Xem Thông Tin
« Trả Lời #14 lúc: Tháng Tư 02, 2006, 08:45:29 »

 Progressive metal
Được khai sáng bởi các ban nhạc progressive rock như Rush hay ELP, progressive metal được sinh ra như là sự pha trộn giữa prog rock, rất thịnh hành trong những năm 70, và heavy metal của những năm 80. Những ban đầu tiên chơi thể loại này là Queensryche và Fates Warning nhưng khái niệm progressive metal chỉ được sử dụng rộng rãi sau khi ban nhạc progressive metal nổi tiếng nhất, Dream Theater, xuất hiện vào đầu những năm 90. Bài hát dài với cấu trúc phức tạp, và những đoạn phối khí ở trình độ cao, những album mang tính khái niệm và phần lời đầy trí tuệ, thêm vào đó là giai điệu cũng như nhịp điệu thay đổi liên tục, đó là những đặc điểm của progressive metal. Theo ý kiến của cá nhân tôi, cứ bài hát nào dài trên 6 phút là có thể nghi ngờ tính progressive của nó.
Ở Việt Nam, ban nhạc chơi progressive metal được yêu quý nhất chắc là Savatage. Đặc biệt là chị em phụ nữ rất kết ban này. Cũng phải thôi bởi Savatage có phong cách rất đứng đắn (không văng tục hay làm trò kích động như những ban khác) nam tính (nhất là chất giọng của cha Zak Steven, tiếc là anh đã rời ban) mạnh mẽ (nghe nhạc của họ thì rõ) còn lời ca thì quá là triết lý và sâu sắc đến mức khó hiểu (mấy ai dám nhận là đã hiểu hết Believe nào). Có thể ví Savatage như một người đàn ông đứng đắn, mạnh mẽ, sâu sắc, trí tuệ và tràn đầy tình cảm. Phụ nữ còn mong gì hơn thế nữa?
Pha trộn: Progressive power metal (Angra, Evergrey...), symphonic progressive metal, symphonic progressive power metal (Savatage)
Điển hình: Dream Theater, Fates Warning, Evergrey (pro power), Ivory Tower, Symphony X(pro power symphonic), Ark, Opeth (extreme progressive death)

Stoner metal
Stoner metal đơn giản là hard rock có nhiều chất metal hơn, chịu ảnh hưởng theo kiểu Black Sabbath (lại Black Sabbath), xuất hiện đầu những năm 90. Những cú riff chậm, nặng, "đặc quánh" (do đó nó còn có tên là Sludge metal) chiếm vai trò chủ đạo trong thể loại này. Lý do mà nó được coi là 1 phân nhánh của metal là những yếu tố của hard rock thường xuyên được hoà trộn với những yếu tố của metal như giai điệu của doom metal hay giọng hát của death metal. Những nét đặc trưng khác của thể loại này là lời nhạc và thái độ của các nghệ sĩ: tất cả đều nói về trạng thái ‘phê’ sau khi sử dụng chất kích thích.(chính vì vậy mà nó được gọi là ‘stoner’, lấy từ cụm từ ‘being stoned’-say thuốc). Ban đầu tiên chơi thể loại này có lẽ là Corrosion Of Conformity.
Điển hình: Monster Magnet, Queens Of The Stone Age, Spiritual Beggars, Electric Wizard, EyeHateGod (không rõ lắm)

Symphonic metal
Symphonic metal khó có thể gọi là 1 thể loại riêng biệt bởi nó thường chỉ là yếu tố thêm vào cho các thể loại khác, chủ yếu là Gothic metal và power metal và gần đây là black metal. Như tên gọi của nó (symphonic – giao hưởng), symphonic metal đặc trưng bởi những âm thanh thực sự của dàn nhạc giao hưởng hoặc những âm thanh của dàn nhạc giao hưởng được tạo ra bởi keyboard và rất nhiều ban nhạc sử dụng giọng hát nữ (thực sự rất thích hợp). Những ban nhạc kiểu nay thường có 1 keyboard trong đội hình. Có một ban nhạc symphonic metal rất hay hiện nay là Trans Siberian Orchestra gồm các thành viên của Savatage chơi với dàn nhạc giao hưởng.
Pha trộn: Symphonic power metal (Helloween, Manowar, Stratovarius...nhiều nhất), symphonic power progressive metal, symphonic gothic metal, symphonic black metal (Summoning)
Điển hình: Trans Siberian Orchestra, Adagio, Rhapsody, Nightwish, Therion, Symphony X, Within Temptation,

Thrash metal
Đặc biệt thịnh hành vào những năm 80, thrash metal được định nghĩa bởi bộ tứ Megadeth, Metallica, Slayer, Anthrax. Họ đã chơi 1 thứ âm nhạc dữ dằn hơn, nhanh hơn, và thrash metal trở thành phân nhánh metal đầu tiên thoát khỏi những âm thanh heavy truyền thống. Thrash metal đặc trưng bởi tiếng accord vè vè rất cứng nhắc (và nhàm chán- đối với tôi), nhịp trống bass đôi đẩy nhịp độ của bài hát lên rất cao (mang tính cách mạng cho cách chơi trống của những ban nhạc hiện nay).Thrash metal đã sinh ra thêm ít nhất 2 phân nhánh metal nữa là death metal và power metal. Anthrax thì tôi chưa tìm hiểu chứ tôi thấy bộ 3 Megadeth, Metallica, Slayer có đặc điểm chung là có 4 thành viên và 2 lead guitar trong đội hình, vocal đều vừa hát vừa ‘quạt chả’, giọng hát thì khàn đục, đay nghiến (chỉ có tay vocal của Overkill là hát giọng trong và cao). Tôi đặc biệt ấn tượng với tay trống của Slayer, Dave Lombardo, theo tôi là tốc độ và biến hoá hơn Lars Ulrich nhiều (tôi có đọc được 1 câu bình luận về tay trống của Slayer như sau: “so với lối chơi của anh thì những cử động của Lars Ulrich thật là vụng về và chậm chạp”- các fan của Metallica đừng có đánh tôi đấy nhé)
Nói vậy thôi chứ ai phủ nhận được Lars Ulrich.
Điển hình: Megadeth, Metallica, Slayer, Anthrax, Overkill, Testament, Sepultura, Kreator.

Nu metal
Thể loại này có lẽ sẽ thắng trong mọi cuộc bầu chọn “thể loại metal bị căm ghét nhất”. (tôi cũng ghét nu metal vô cùng#33 Những người nghe metal truyền thống thậm chí còn không coi đó là 1 thể loại trong dòng metal. Nu metal sinh ra cùng với Korn vào giữa những năm 90 và đến nay đã trở thành thể loại metal thịnh hành nhất trên MTV. Nu metal là sự pha trộn giữa những cú riff guitar nặng, dữ dằn,sơ sài với rap, hiphop, industrial, hardcore, alternative... và những thứ có trời mới biết!!! Nu metal cũng có những âm thanh rất đặc biệt do việc sử dụng guitar điện 7 dây và bàn xoay turntable, và có lẽ những âm thanh này hợp với giới trẻ bây giờ. Nu metal ban đầu chỉ có hàng Mỹ nhưng gần đây đã rất thịnh hành, ở châu Âu và cả châu Á cũng đã có những ban nu metal (bọn Thái cũng có, Việt Nam cũng có)
Biến thể: Rap metal, metalcore
Pha trộn: Industrial nu metal (củ chuối trộn với củ chuối)
Điển hình: Korn, Slipknot, Deftones, System of a Down, Limp Bizkitz...Small Fire

Đến đây sẽ có người hỏi là tại sao không có Speed metal, tôi nghĩ tốc độ là đặc điểm chung của rất nhiều phân nhánh metal nên không thể lấy đây làm tiêu chí phân biệt các phân nhánh với nhau. Mới đây nhất, tôi đã được nghe đến dark metal và Avant Garde (trùng tên một kiểu font chữ trong Word) nhưng chưa có dịp tìm hiểu, hình như là black và death metal phát triển thêm. Thực ra phân biệt giữa các kiểu metal là rất khó (nhiều khi cũng chỉ tương đối), phải nghe kỹ chất nhạc của mỗi ban đồng thời xem xét kỹ tất cả những yếu tố, đặc điểm của ban nhạc đó mới có thể kết luận được là họ chơi gì. Nhất là khi họ thường chơi theo nhiều phong cách hoặc pha trộn các phong cách với nhau thì lại càng khó phân biệt. Những điều tôi nêu trên đây hoàn toàn không phải là tiêu chí tuyệt đối để đánh giá xem một ban nhạc metal chơi theo hình thái nào. Điều quan trọng là người nghe phải có tư tưởng thoáng và tự rút ra những kinh nghiệm của riêng mình trong quá trình nghe và tìm hiểu, nếu không thì những điều trên đây chỉ dẫn đến những cuộc cãi vã vô lối và bất tận trên diễn đàn.
Tôi có một mẹo nhỏ như thế này (theo kinh nghiệm bản thân): cứ xem tên ban nhạc và tìm hiểu ý nghĩa của nó thì cũng có thể phần nào mường tượng ra ban nhạc đó chơi theo hình thái gì. Thấy tên ban nào dính dáng đến đau đớn, phiền muộn, bi thảm là chắc đến 80% chơi gothic hoặc doom. Vd nhé: Lake of tears-hồ nước mắt, Lacuna Coil- Vòng xoáy rỗng không, Theatre of tragedy-nhà hát của bi kịch, My dying bride-cô dâu chết chóc , On thorns I lay-nằm trên những mũi gai, The sin of thy beloved- tội lỗi của người yêu dấu, Tristania-(có lẽ là) bản tình ca buồn, Penumbra-vùng nửa tối...
Các ban black metal hay đặt tên có tính chất tối tăm: Dimmur Boggir-lâu đài tăm tối, Virgin black-màu đen nguyên thuỷ, Darkthrone-ngai vàng tăm tối, Dark Funeral-Đám ma tăm tối...
Còn những ban death hay lấy tên chết chóc, bạo lực, trần trụi, mỉa mai (thậm chí càng tởm càng tốt):Cannibal Copse-đoàn quân ăn xác chết, Brutal Truth-Sự thật tàn khốc, Napalm death-cái chết bom napal, Absurd-nực cười, Abuse-sự lăng mạ, Suffocation-sự nghẹt thở, Morbid Angel-thiên thần bệnh hoạn, Dismember-chặt chân tay, Murder Rape-Giết chóc và cưỡng hiếp, Anal ****, **** grinder, Anal bleeding...(tởm quá không dịch), Decapitated-bị chặt đầu, Crematory-lò thiêu xác, Mortification-sự hành xác.. Có lẽ là do death thừa hưởng cái tính hung bạo, dữ dằn từ thrash đi lên và mấy ban thrash cũng có tên dính đến chết chóc: Megadeth-triệu cái chết (chơi chữ bỏ a trong từ death đi), Slayer-kẻ tàn sát, Overkill- sự tàn sát, Testament- chúc thư.
Mấy ban melodic death thì lại có tên khá giản dị: At the gates- trước cổng, In flames-trong lửa, Children of Bodom-những đứa trẻ hồ Bodom, Dark Tranquillity- Khoảng bình yên tăm tối (tên hay tuyệt), Arch enemy-quỷ dữ, Norther-người phương bắc, Gardenian-người làm vườn...
Các ban nhạc power metal thì thường có tên rất lãng mạn, bay bổng hoặc tên các nhân vật trong truyền thuyết, hoàng đế, hiệp sĩ...): Helloween-Lễ hội ma (chơi chữ thay a bằng e), Nightwish-ước nguyện trong đêm, Rhapsody -khúc cuồng tưởng, Stratovarius - (có lẽ là) chín tầng mây, Sonata Arctica-Bản sô-nát bắc cực, Red wine -rượu đỏ, Labyrinth-Mê cung, Heaven's gate-Cổng thiên đường, Vision Divine-khung cảnh tuyệt diệu, Arwen, Gandalf-xem Lord of the rings thì biết là ai rồi đấy, Paragon-viên kim cương tuyệt đẹp, Iron Savior-người cứu tinh thép, Dragonforce-sức mạnh của rồng ...
Các ban prog thì đặt tên có chút hơi hướng lãng mạn kiểu power: Threshold-ngưỡng cửa, Watch tower-tháp canh, Dream Theater-nhà hát giấc mơ, Opeth- theo 1 thành viên trong nhóm thì có nghĩa là "thành phố trên mặt trăng".. hoặc chả có nghĩa gì cả: Savatage, Borknagar.
Tất nhiên những cái tên nêu trên không thể là tiêu chí để phân loại các hình thái metal, chỉ là xu hướng đặt tên của các ban nhạc. Nhiều ban nhạc không đặt tên theo xu hướng đó. Vd: *Dark Moor-cánh đồng đen, một ban chơi power tuyệt hay của Tây ban nha, đã từng làm cho 1 đứa chết khiếp vì tưởng là black metal (thằng soldier-fight chứ ai), Nocturnal Rites-những nghi lễ trong đêm, power metal, cũng hay bị tưởng là black, hay như Emperor-hoàng đế, black metal, nghe như tên 1 ban power, Elbony tears-nước mắt đen, nghe đặc chất doom nhưng lại là ban chơi death.
Đăng nhập
left left
flashback
Kon rùa đen khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam
Mood:
Bài viết: 410

Thank You
-Given: 16
-Receive: 12



Xem Thông Tin
« Trả Lời #15 lúc: Tháng Tư 15, 2006, 15:11:27 »

Lịch sử dòng Metal (sưu tập)


Jeff Beck

Nếu như coi thế giới âm nhạc là một gia đình rộng lớn thì metal có thể được coi là chắt của nhạc blues, là cháu nội của rock 'n' roll và là đứa con hoang của nhạc ảo giác (psychedelic) ở thập kỷ '60. Thể loại nhạc này luôn luôn bị coi như một "con cừu đen" trong đại gia đình âm nhạc. Định nghĩa một cách đơn giản nhất, metal là nhạc rock 'n' roll trong đó yếu tố roll đã bị loại bỏ, chỉ còn lại rock. Một dòng nhạc quá khích cả về âm lượng, nhịp độ lẫn giai điệu ca từ, được xây dựng trên nền tảng những đoạn riff guitar mạnh mẽ, ồn ào. Khác với các thể loại rock khác, metal luôn mang tính chống đối phản kháng xã hội một cách mạnh mẽ, nó không phải là âm nhạc giành cho đại chúng, nhưng lại có một số lượng tín đồ trung thành cực kỳ đông đảo theo sát từng bước đi.

Metal ra đời vào cuối thập kỷ '60 trên nền tảng nhạc blues và rock ảo giác (psychedelic rock) vốn rất thịnh hành thời ấy. Những nghệ sỹ blues - rock 'n' roll với lối chơi mang tính đột phá như Cream, The Kinks, Jeff Beck Group và Jimi Hendrix đã xây dựng nền móng cho metal với việc đưa vào những âm thanh tạo ra bằng các thiết bị điện tử, tiêu biểu là tiếng distortion (tạo ra bằng các dụng cụ "phá" tiếng guitar) được coi như âm thanh "nền" cơ bản cho cả hard rock và metal. Bên cạnh đó là sự góp mặt của những tay guitar tài năng như Robert Fripp (nhóm King Crimson) mà lối chơi mang tính thử nghiệm cao độ đã khuyến khích những sáng tạo táo bạo của các nghệ sỹ guitar dòng metal sau này. 
Những nghệ sỹ heavy metal đầu tiên chinh phục thế giới đã xuất phát từ nước Anh, đó là Led Zeppelin và Black Sabbath. Với bộ bốn album kinh điển từ Led Zeppelin I (1969) cho tới Led Zeppelin IV (1970), nhóm Led Zeppelin đã trình trước cả thế giới một lối chơi mạnh mẽ, sôi nổi với nền tảng là những giai điệu blues được chơi nặng và ồn ào mà trước đó chưa ai thử nghiệm. Black Sabbath thì trái ngược, họ làm cho âm nhạc của mình trở nên tăm tối và ma quái bằng cách giảm nhịp độ của các bài hát, sử dụng các đoạn riff mang âm hưởng nặng nề u ám, kết hợp với ca từ của các bài hát thường có nội dung bí hiểm. Led Zeppelin luôn được giới phê bình ưu ái hơn Black Sabbath trong khi ảnh hưởng của Black Sabbath đến nhạc metal hiện đại lại to lớn hơn Led Zeppelin rất nhiều!

Theo chân Led Zeppelin và Black Sabbath, một loạt các nghệ sỹ khác nhanh chóng xuất hiện làm rõ hơn bộ mặt của heavy metal ở thập kỷ 70: Alice Cooper và Kiss với những giai điệu dễ nhớ và lối biểu diễn phô trương; Van Halen với lối chơi được dẫn dắt bởi tài năng của tay guitar lead; AC/DC chuộng những âm thanh guitar nhún nhảy, hoang dã và sôi sục... Ngoài ra còn có thể kể đến Aerosmith, Blue Oyster Cult, Thin Lizzy...

Tưng bừng là thế nhưng đến cuối thập kỷ 70, heavy metal rơi vào khủng hoảng: Led Zeppelin trở thành một ban nhạc giàu tham vọng muốn tạo nên một thứ âm nhạc huyền thoại; Black Sabbath tan rã do bất đồng từ việc tranh giành ảnh hưởng trong ban nhạc. Các tên tuổi khác hoặc sa vào nghiện ngập bê tha hoặc bị mất hứng sáng tạo. Những ban mới nổi thì không có gì đặc sắc và cũng không đủ "nặng ký" để đối chọi với làn sóng âm nhạc đại chúng đang nổi lên khắp nơi với các nhóm hardcore punk ồn ào và hiếu chiến.

Một lần nữa, nước Anh lại sản sinh ra những cứu tinh cho metal. Trào lưu New Wave of British heavy metal (NWOBHM) cuối thập kỷ 70 đã mang lại nguồn sinh lực mới cho metal với lối chơi kỹ thuật, mạnh mẽ và trau chuốt (Iron Maiden, Judas Priest, Def Leppard...); vũ bão, thô nhám, hung hăng (Motorhead, Diamond Head...); thậm chí đen tối và tiêu cực (Venom, Mercyful Fate). Trào lưu này đã "thay máu" cho metal bằng việc loại bỏ hoàn toàn những ảnh hưởng còn sót lại của blues.

 
Skid Row
 
Sự lên ngôi của NWOBHM cũng đã thay đổi hoàn toàn nhận thức của các nghệ sỹ metal ở Mỹ và biến nước Mỹ trở thành một cường quốc của nhạc metal trong thập kỷ 80 với những tên tuổi mới đầy nhiệt huyết, chơi nhạc theo hướng ngày càng nhanh hơn, ồn ào, dữ dội và kích động hơn. Nước Mỹ trở thành cái nôi của những thể loại metal "hiếu chiến" nhất như speed/thrash metal (ra đời vào nửa đầu thập kỷ 80 với những tên tuổi nổi danh như Metallica, Megadeth, Slayer, Anthrax, Testament...); rồi death metal (xuất hiện cuối thập kỷ 80 với các nhóm như Death, Morbid Angel, Obituary, Deicide...). Bên cạnh đó, sự xuất hiện của các nhóm pop metal như Motley Crue, Great White, Bon Jovi, Skid Row, Guns 'n' Roses đã đưa metal đi vào dòng nhạc chính thống và trở thành thể loại nhạc rock thành công nhất về mặt thương mại trong thập kỷ 80...

Đầu những năm 90 tình thế lại thay đổi với metal nói chung và metal Mỹ nói riêng. Trào lưu alternative/grunge đã đột phá vào dòng âm nhạc chính thống quét sạch các nhóm pop metal ra khỏi bảng xếp hạng. Alternative metal xuất hiện và bắt đầu lên ngôi với Marilyn Manson, Korn, Rage Against the Machine, Faith No More, Pantera, Limp Bizkit ...  Kể từ đây nhạc metal Mỹ tiếp tục phát triển ở dạng trào lưu ngầm (underground) với các nhóm nhạc chơi death metal, grindcore rất nặng ... Mặt khác, metal phát triển theo hướng trí tuệ và phức tạp hơn với việc một số ban nhạc tiên phong như Dream Theater, King's X kết hợp progressive/experimental rock tạo ra thể loại Metal phức tạp và kỹ thuật nhất - progressive metal.

 
In Flames
 
Ở châu Âu, metal bắt đầu phát triển sôi động trở lại vào cuối thập kỷ 80 với sự lên ngôi của một số dòng metal như power metal, doom metal, gothic metal ... Đặc biệt trên bản đồ metal thế giới xuất hiện một thế lực mới cực kỳ hùng mạnh: bán đảo Scandinavia. Na Uy được coi là cái nôi của black metal, một thể loại metal thuộc vào hàng quá khích và đen tối nhất (các nhóm nhạc tiêu biểu là Emperor, Satyricon, Dimmu Borgir...). Thuỵ Điển lại là nơi bắt nguồn của trào lưu thứ hai trong lịch sử nhạc metal: New Wave of Swedish Death Metal (NWOSDM) với những tên tuổi nổi trội như In Flames, Dark Tranquillity, Soilwork, Opeth, Dismember, At the Gates... Điểm dễ nhận thấy nhất của các ban nhạc trong trào lưu này là lối chơi cực kỳ mạnh mẽ và ồn ào nhưng chú trọng hơn đến giai điệu. Một vài nhóm nhạc đến từ Phần Lan cũng đã gây được ấn tượng trong thập niên 90 (Amorphis, Sentenced, Children of Bodom...) và họ cũng chịu ảnh hưởng to lớn từ NWOBHM. Những năm gần đây, Đông Âu đang trở thành một khu vực "nóng" trên bản đồ metal thế giới với sự xuất hiện của các nhóm nhạc Nga, Ba Lan, Ucraina, Séc...

Ở các nước thế giới thứ ba, metal cũng bắt đầu bén rễ từ sau thành công vang dội của nhóm nhạc đến từ Brazil - Sepultura, các nghệ sỹ metal ở đây tuy còn chịu nhiều thiệt thòi nhưng sức sống thì cũng nào cũng hừng hực. Trái với nhận xét phiến diện của nhiều người rằng metal đã lụi tàn, thể loại này hiện vẫn đang phát triển rất mạnh trên khắp thế giới, khẳng định vị trí vững chắc như một dòng nhạc mạnh mẽ và đậm chất "rock" nhất.

Tham khảo :

Các thể loại metal chính và các album tiêu biểu :

Heavy metal :

 - Led Zeppelin - Led Zeppelin IV (1970)

 - Black Sabbath - Paranoid (1970)

 - Ozzy Osbourne – Blizzard of Ozz (1980)

 - Iron Maiden - The Number of the Beast (1982)

 - Judas Priest - Hell Bent for Leather (1979)

 Speed / Thrash metal :

 - Metallica - Master of Puppets (1986)

 - Megadeth - Rust in Peace (1990)

 - Slayer - Seasons in the Abyss (1990)

 - Sepultura - Arise (1991)

 Pop metal :

 - Bon Jovi - Slippery When Wet (1986)

 - Guns 'n' Roses – Appetite for Destruction (1986)

 - Def Leppard – Hysteria (1987)

 - Skid Row  - Skid Row (1989)

 Death metal :

 - Death - Symbolic (1995)

 - Morbid Angel - Covenant (1993)

 - Obituary - Cause of Death (1992)

 - In Flames - The Jester Race (1997)

 Black metal :

  - Emperor - Prometheus: The Discipline of Fire & Demise (2001)

  - Dissection - The Somberlain (1993)

  - Satyricon - Nemesis Divina (1997)

  - Immortal - At the Heart of Winter (1999)

  Doom metal :

 - Paradise Lost - Icon (1993)

 - My Dying Bride - Turn Loose the Swans (1993)

 - Katatonia - Dance of December Souls (1993)

 - Tiamat - Wildhoney (1997)

 Gothic metal :

 - Tristania – Beyond the Veil (1996)

 - Moonspell - Irreligious (1996)

 - Anathema - Judgement (1999)

 Alternative metal :

 - Faith No More – The Real Thing (1987)

 - Rage Against the Machine - Rage Against the Machine (1992)

 - Korn - Korn (1994)

 - Marilyn Manson - Antichrist Superstar (1996)

 - Tool – Aenima (1996)

 Power metal :

 - Helloween - Keeper of the Seven Keys pt.2 (1989)

 - Stratovarius - Visions (1997)

 - Rhapsody - Symphony of Enchanted Land (1998)

 - Symphony X - V : A New Methology Suite (2000)

 Progressive metal :

 - Dream Theater - Awake (1994)

 - Opeth - Still Life (1999)

 - Pain of Salvation – One Hour by the Concrete Lake (1998)

 - Shadow Gallery – Tyranny (1998)










Đăng nhập

left left
vô danh
Kon rùa đen khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam
Mood:
Bài viết: 799

Thank You
-Given: 8
-Receive: 29



Xem Thông Tin
« Trả Lời #16 lúc: Tháng Năm 31, 2006, 07:39:28 »

SWAMP ROCK

ĐỊNH NGHĨA: Swamp Rock là 1 thể loại nhạc khá khan hiếm. Nó là thể loại rock pha chút vào đó những giai điệu nhẹ nhàng, đồng quê mang tính dân tộc truyền thống cao.
Khi chơi swamp rock các nhạc công thường ít sử dụng bass và trống. Vào đó là những giai điệu mạnh mẽ của ghita gỗ hay lead chẳng hạn, và có cả những tiếng vỗ tay hay dậm châm làm đệm cho giai điệu...vv
Nói chung swamp rock là 1 thể loại dễ nghe, nó không quá ầm ĩ nhưng cũng rất ấn tượng nếu bạn là fan của ballad hay slow rock và kể cả country !
KHỞI NGUỒN: wamp Rock xuất hiện lần đầu vào giũa thế kỷ 20.
Vào đầu thập kỷ 50 khi 1 số rockband không còn xung sức nữa như yeyniss, trurses... Họ đã chuyển sang hát thể loại nhạc nào đó phù hợp với lứa tuổi "nửa đời" của mình hơn. Đó là loại nhạc nhẹ hơn rock, mạnh hơn country và.... SWAMP ROCK ra đời !!!
HIỆN TƯỢNG: Cho tới đầu thập kỷ 60, cả thế giới đã phải nghiêng đổ bởi 2 bản nhạc swamp rock trữ tình của CCR "Up around the band" và "Who will stop the rain". CCR trở thành ban nhạc đi đầu trong thể loại swamp rock. Năm 1974, album collection "The Very Best Of CCR" của họ ra đời đã trở thành 1 cơn sốt lớn trên thế giới đối với các rockfan cũng như countryfan. Rồi sau đó hàng loạt những ca khúc đậm chất swamp đã thống trị thế giới duới bàn tay của những phù thuỷ guitar như "Still got the blues" của Gary Moore, "Smoke On The Water" của Deep Purple, rồi "Love Song" của Tesla ... vv


Cho đến nay, thể loại swamp rock dường như không còn nhưng thực chất nó vẫn vang nhẹ trong những giai điệu của slow rock !!!
sưu tầm
Đăng nhập
left left
vô danh
Kon rùa đen khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam
Mood:
Bài viết: 799

Thank You
-Given: 8
-Receive: 29



Xem Thông Tin
« Trả Lời #17 lúc: Tháng Sáu 10, 2006, 16:21:43 »

Vào đầu những năm 60, mọi ý tưởng về sự kết hợp giữa dân ca và rock'n'roll để tạo ra folk-rock đều tạo sự hoài nghi của cả các nghệ sỹ của cả hai dòng nhạc. Với chất liệu tinh khiết của mình, cộng đồng dân ca rất tự hào rằng nhạc folk - sản phẩm tinh tuý của truyền thống văn hoá folklore - chỉ có giá trị khi các ca khúc được chơi với nhạc cụ dân gian, họ coi rock'n'roll là thô thiển và thương mại. Trong khi hầu hết các nghệ sỹ rock'n'roll tiền khởi, hoàn toàn phớt lờ nhạc dân gian truyền thống, coi nó chẳng dính dáng gì đến công cuộc mở rộng nội dung lời ca đầy lãng mạn và tuổi trẻ của họ. Tuy nhiên chỉ trong vòng có vài năm đầu 60, nhạc dân ca và rock không chỉ kết nối với nhau gây dựng lên một thể loại âm nhạc đại chúng, mà còn trở nên thành công và tạo sức ảnh hưởng lớn lao.

Năm 1964, BOB DYLAN là nhân vật đang thay đổi diện mạo nhạc dân ca đương thời bằng phong cách hát về những vấn đề xã hội (sau hai năm) đã rút tiả ra phong cách riêng lãng mạn trong lời thơ cũng như đạt đến mứt diễn cảm độc đáo (được ví là vua dân ca). Tuy thế trong tâm tưởng Dylan ngầm khoái The Beatles cùng các nhóm thuộc trào lưu British lnvasion, và ngược lại sự quyến rũ của ông cũng được hưởng ứng. Ðó chính là thời khắc trước khi bắt đầu mức ảnh hưởng của hai bên bờ Ðại Tây Dương tạo nền tảng folk rock.

Cội rễ đầu tiên của folk rock có thể khởi đầu năm 1965, khi nhóm Seacher và Jackie De Shannon thu LP đầu tiên cùng lúc với sự xuất hiện của Beau Brummels, hay khi nhóm blues hùng tráng Animals cho ra bản ca chuẩn mực "The House of Rising Sun" trong lúc Beatles xuất xưởng "I'm a Loser". Và lúc này The Byrds xuất hiện, một cú hích thực sự với bản phóng tác bằng guitar điện bài Mr. Tambourine của Bob Dylan và nó vừa lên top giữa năm 1965.

Thắng lợi của the Byrds và Dylan đổ thêm nhiệt huyết vào cơn bão của những nhân vật cạnh tranh lẫn bắt chước. Từ kiểu Bob Dylan, The Loving' Spoolfun đã trình diễn phong cách vĩ đại được coi là thời khắc đẹp đẽ nhất của kỷ nguyên folk rock, The Mamas and the Papas dưới sự chỉ huy của cựu ca sỹ dân ca John Philips đã lên đến đỉnh cao sáng tạo tại L.A. Cặp đôi Sonny and Cher, cặp song ca đạt thành công thương mại nhất L.A. sau đó trở nên nổi tiếng trong dòng pop maintream. Không chỉ giới hạn chơi nhạc cụ điện, Donovan một trong những tài năng dân ca tiêu biểu của thập niên 60 đã tiếp bước Bob Dylan, còn mở rộng sang ảo giác. Các nhà sản xuất còn giúp bộ đôi Simon & Garfunkel thêm phần guitar điện 12 giây vào phần hợp âm trên. Sau khi nhạc phẩm "Sound of Dilence" đứng đầu bảng xếp hạng, họ là cặp song ca thành công nhất trong toàn bộ sự nghiệp của folk.

Trong những năm tháng hoàng kim của folk rock, tuy nhạc rock đã đạt tới diện mạo lớn mạnh chưa từng có, nó trở thành mốt thời thượng cho âm hưởng mà ngành công nghiệp âm nhạc hiểu rõ nó cũng là mốt. Năm 1967, các nhóm nhạc từ L.A, Buffalo Springfield và Love đã ra đời những LP kinh điển đã đưa folk thành tung tâm điểm, và bồi bổ thêm các yếu tố chọn lựa và ảo giác. Vào cuối những năm 60, các nhóm Anh quốc, Fairport Convention và Pentangle đã thành công với pha trộn folk rock tinh khiết, gần như đạt đến mức cân bằng giữa nhạc cụ điện và gỗ giữa dân ca cổ và hiện đại. Thế hệ các nhạc sỹ, ca sỹ 60-70 không chỉ hướng về lối chơi guitar điện và trình diễn cùng các nhóm nhạc mà còn nâng cao folk rock thành niềm đam mê trọn đời âm điệu, tiếng guitar, những hoà âm kinh điển của folk rock vẫn hiện diện được các nghệ sĩ ngày nay trình diễn không ngừng từ các nhóm như R.E.M đến ca sỹ như Tracy Chapman.
sưu tầm
Đăng nhập
left left
HATE_DEATH
Kon rùa đen cực kỳ khốn kiếp
*****
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam

Bài viết: 875

Thank You
-Given: 0
-Receive: 8

Noavatar

Xem Thông Tin WWW
« Trả Lời #18 lúc: Tháng Tám 05, 2006, 01:28:56 »

SWAMP ROCK

ĐỊNH NGHĨA: Swamp Rock là 1 thể loại nhạc khá khan hiếm. Nó là thể loại rock pha chút vào đó những giai điệu nhẹ nhàng, đồng quê mang tính dân tộc truyền thống cao.
Khi chơi swamp rock các nhạc công thường ít sử dụng bass và trống. Vào đó là những giai điệu mạnh mẽ của ghita gỗ hay lead chẳng hạn, và có cả những tiếng vỗ tay hay dậm châm làm đệm cho giai điệu...vv
Nói chung swamp rock là 1 thể loại dễ nghe, nó không quá ầm ĩ nhưng cũng rất ấn tượng nếu bạn là fan của ballad hay slow rock và kể cả country !
KHỞI NGUỒN: wamp Rock xuất hiện lần đầu vào giũa thế kỷ 20.
Vào đầu thập kỷ 50 khi 1 số rockband không còn xung sức nữa như yeyniss, trurses... Họ đã chuyển sang hát thể loại nhạc nào đó phù hợp với lứa tuổi "nửa đời" của mình hơn. Đó là loại nhạc nhẹ hơn rock, mạnh hơn country và.... SWAMP ROCK ra đời !!!
HIỆN TƯỢNG: Cho tới đầu thập kỷ 60, cả thế giới đã phải nghiêng đổ bởi 2 bản nhạc swamp rock trữ tình của CCR "Up around the band" và "Who will stop the rain". CCR trở thành ban nhạc đi đầu trong thể loại swamp rock. Năm 1974, album collection "The Very Best Of CCR" của họ ra đời đã trở thành 1 cơn sốt lớn trên thế giới đối với các rockfan cũng như countryfan. Rồi sau đó hàng loạt những ca khúc đậm chất swamp đã thống trị thế giới duới bàn tay của những phù thuỷ guitar như "Still got the blues" của Gary Moore, "Smoke On The Water" của Deep Purple, rồi "Love Song" của Tesla ... vv


Cho đến nay, thể loại swamp rock dường như không còn nhưng thực chất nó vẫn vang nhẹ trong những giai điệu của slow rock !!!
sưu tầm

   Ko thích thứ suy luận này lắm
  Swamp rock chỉ tồn tại ở nhóm CCR mà thôi lol  & thực tế là vậy . Swamp rock ko phải là nhr5 hơn rock & nặng hơn country . Swamp rock xuất phát từ cảm giác khi người ta nghe john fogerty chơi guitar .John là 1 tay guitar ngoại hạng & tạo ra cả 1 phong cách mà ngày nay ít ai bắt chước được .
  CCR nổi lên từ bài hát cover Susie Q , & từ đó John phát hiện ra con đường cho mình. Giai điệu lạ lùng , tiếng phơ đục ngầu & sức kích động vũ bão từ các bài hát .  Swamp rock điển hình & dễ nhận diện nhất khi nghe các hit của CCR : i would spell on u ( hit thứ 2 tính theo thời gian ) , green river , lodi , fotunate son , hey tônite , some day never come .....
   CCR hát về tất cả , về tình yêu thiên nhiên ., tình yêu đôi lứa , triết lý sống hay phản chiến & đơn giản là các bài hát  thật là rock ^^ .
   Ấn tượng nhất phải nói đến Fotunate son hay travelling band , những bài hát phải nói là cực kool
Đăng nhập
left left
hinhnhankhongtim
Đại Hiệp
***
Không Trực Tuyến Không Trực Tuyến

Giới Tính: Nam
Mood:
Bài viết: 85

Thank You
-Given: 0
-Receive: 5


cuộc sống chỉ là một bóng tối di động


Xem Thông Tin
« Trả Lời #19 lúc: Tháng Tám 06, 2006, 10:06:35 »

oi` oi` oi`
tôi muốn tìm hiểu về classic ma`
co' ai có thông tin về ozzy không????????????????
cuộc đời và sự nghiệp của anh ta nhe'
va` tôi muôn' biết có phải anh ta khai sinh ra classic khong?
Đăng nhập
left left
Trang: 1 [2] 3 4 ... 10 Lên Trên Make font smaller   Make font larger   In 
« trước tiếp »
Chuyển Tới:  



Powered by MySQL Powered by PHP RockPassion.Vn © 2005 - 2010 by OnNetWave.
Powered by SMF 1.1.12 | SMF © 2007, Simple Machines LLC
Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Go to Top