The Endless River – Dòng sông bất tận

Viết bởi RockPassion.Vn |

(RockPassion.Vn) – Kết thúc High Hopes, bài hát cuối cùng của The Division Bell, David Gilmour hát rằng:

The dawn mist glowing

The water flowing

The endless river

Forever and ever…

Tôi rất thích không khí của bài hát, nhắm mắt lại thì nghe thấy tiếng dòng nước thì thầm, ngửi được mùi cỏ ngai ngái thơm nồng trong đêm, ánh sáng rực rỡ nóng hổi của làn sương buổi sớm mai chạm vào da thịt. Cụm từ The Endless River, thấp thoáng trong những dòng lyrics ấy, trở thành tên album mùa thu năm 2014 của Pink Floyd, như một dòng sông bắt nguồn từ khung cảnh hỗn mang êm dịu của bình minh buổi sơ khai, chảy dài trong suốt nhiều thế con người.

Trong khuôn khổ bài viết này, tôi xin được giới thiệu với bạn đọc đôi nét về The Endless River, về những con người còn sót lại của Pink Floyd bằng xương bằng thịt, cùng nhau viết tiếp một chương mới của câu chuyện không hồi kết (The Endless Story), sau quãng thời gian dài hai mươi năm đằng đẵng.

“The only concept is the concept of me, Rick and Nick and I, playing together in a way that we had done way way in the past but had forgotten that we did, and was instantly familiar.” – David Gilmour.

Bìa đĩa The Endless River, thiết kế bởi nghệ sĩ trẻ tuổi người Hi Lạp, Ahmed Emad Eldin

Bìa đĩa The Endless River, thiết kế bởi nghệ sĩ trẻ tuổi người Hi Lạp, Ahmed Emad Eldin

Một cái nhìn tổng quát

The Endless River  là album phòng thu thứ 15 và cũng là cuối cùng của Pink Floyd, được phát hành bởi hai hãng đĩa Parlophone và Colombia vào mùa thu năm 2014, tại Đức, Úc vào ngày 7/11( Friday-release coutries), và vào ngày 10/11 tại Anh, Pháp, Mỹ. Đây là album đầu tiên của ban nhạc kể từ sau cái chết của keyboardist Richart Wright năm 2008 vì bệnh ung thư, và album thứ ba (sau A Momentary Lapse of Reason 1987 và The Division Bell 1994 ) trong thời kỳ David Gilmour.

Thông tin về sự ra mắt album lần đầu tiên được tiết lộ trên trang twitter của bà Polly Samson, (vợ David Gilmour, người đã góp phần không nhỏ vào việc hoàn thành The Endless River cũng như album trước đó)  vào đầu mùa hè năm 2014 và được chính thức xác nhận bởi ban nhạc thông qua website pinkfloyd.com. Ngay sau đó, các tờ báo âm nhạc nổi tiếng trên toàn thế giới đồng loạt đưa tin về chủ đề này kèm theo một số thông tin bên lề khác, nhưng nhìn chung, tất cả đều khẳng định đây là một trong những classic-rock album bất ngờ và đáng được chờ đợi nhất trong năm 2014.

2.jpg

David Gilmour và Nick Mason trong quá trình sản xuất The Endless River

Được miêu tả như là một swan song (khúc hát bi ai da diết của con chim thiên nga trước khi về cõi chết) dành để tưởng nhớ đến Richard Wright, The Endless River bao gồm phần lớn các ca khúc instrument và ambient, nảy nở trên những chất liệu âm nhạc được thu âm, sản xuất nhưng chưa hề phát hành của cả ba thành viên trong suốt thời kỳ The Division Bell (1993-1994), cùng với đó là những bản thu mà Richard Wright để lại, bao gồm một phần làm việc của ông trong những năm tháng cuối đời và cả những chất liệu còn sót lại từ những năm 1968 – 1969. The Endless River được hoàn thành tại studio của David Gilmour, từ năm 2013 đến năm 2014, trong suốt quá trình thu âm có sự tham gia trực tiếp của tay trống Nick Mason cùng sự hợp tác với Martin Glover, Phil Mazanera (record producers), Andrew Jackson( recording engineer), và rất nhiều nghệ sĩ khác.

Từ phỏng đoán đến những cảm nhận ban đầu

Như đã nói ở trên, phần lớn thời lượng của The Endless River (52 phút 47 giây) dành cho những bản instrumental và ambient music, được viết dựa trên những phần thu âm không được công bố trong thời kỳ The Divison Bell. Trong album phát hành năm 1994 này cũng có 2 track tiêu biểu mang đậm không khí ambient đó là Cluster One và Marooned. Đồng thời, trong số những phần thu âm tưởng như đã bị loại bỏ thời ấy, còn có nguyên cả một album ambient hoàn chỉnh, The Big Spliff, mà khi ấy, nó đã được ban nhạc đã cân nhắc một cách nghiêm túc về việc phát hành. Tuy nhiên, ý tưởng này đã không trở thành hiện thực, và The Big Spliff bị bỏ quên cùng với ngổn ngang những mảnh vụn âm thanh trong suốt gần hai thập kỷ. Sau khi thông tin chính thức về việc ra mắt The Endless River được công bố ít lâu, Polly Samson cùng với ca sỹ Durga McBroom, người hát backing vocal cho Pink Floyd, tiết lộ thêm rằng, nền tảng của The Endless River được xây dựng nên từ The Big Spliff. Sau đó, Gilmour và Mason trong một bài phát biểu đính chính rằng, trên thực tế chỉ có một phần nhỏ của The Big Spliff xuất hiện trong The Endless River mà thôi.

Trước những thông tin này, rất tự nhiên, người ta dự đoán rằng The Endless River sẽ là một cái gì đó na ná The Division Bell về nhiều mặt, ngay cả đối với những người lạc quan nhất. Tuy nhiên, hiện tại album đã được phát hành, khi mà người nghe đã không ít thì nhiều có được những cái nhìn tổng quan nhất, những cảm nhận đơn thuần mang tính vật lý về bầu không khí âm nhạc mà The Endless River mang lại, thì dự đoán ban đầu kia có lẽ  cần phải được xem xét.

KzxPgPR.jpg

Cover album fanmade

Dạo quanh một vòng các website chuyên về music review cũng như là các trang mạng xã hội, ngoài một số lời phàn nàn về tình trạng “lack of vocal” của album (sau hai mươi năm, người ta mong mỏi được nghe David Gilmour hát nhiều hơn một chút cũng là điều dễ hiểu) thì hầu hết là các phản hồi đều là tích cực, thậm chí có phần hơi quá khích và kích động. Có người còn mạnh dạn phát biểu, đây là album hay nhất của Pink Floyd kể từ The Wall 1979, và miêu tả “lần đầu tiên khi nghe một Pink Floyd album không có Waters và thậm chí lần này Wright đã chết, mà tôi không cảm thấy thiếu bất cứ thứ gì…”

Nói như vậy có vẻ hơi cường điệu, nhưng trên thực tế, đa số người nghe thừa nhận rằng, họ tìm thấy trong 18 track của The Endless River những âm thanh quen thuộc, những âm thanh đã làm nên chất nhạc của Pink Floyd trong tất cả các thời kỳ. Có thể miêu tả nó như sau:

Skins là một cuộc hành trình trở về năm 1968, A Saucerful of Secrets. Hình dạng tiếng piano trong  Anisita, là một biến thể đầy mê hoặc trên nền intro Us and Them, kiệt tác để đời của Richard. It’s  What We Do xuất hiện như một sự kết hợp của Shine On và Welcome to the Machine. Takin’ Hawkin’, một lần nữa người ta lại được nghe giọng nói của nhà vật lý Stephen Hawking trong một tác phẩm của Pink Floyd, như Keep Taking hai mươi năm trước. Ở đây có tiếng riff guitar của Another Brick in The Wall, ở kia có Wiss You Were Here, và đâu đó lại xuất hiện Echoes…Cứ như thế, chìm vào The Endless River là tự thả mình vào dòng sông, trôi dài trên một nền nhạc của những mảnh vụn cảm xúc và ký ức, sự “mới” và sự “cũ” va đập vào nhau vọng lại những tiếng vang xa xôi êm dịu. Cảm giác sau khi âm nhạc kết thúc là khá thỏa mãn, và một khi đã vào guồng quay của con nước, người ta sẽ nghe đi nghe lại nó thêm nhiều lần nữa, để chìm sâu hơn và đi xa hơn.

 Tất nhiên, đây chỉ là những ấn tượng ban đầu, sơ khai nhất về The Endless River của phần lớn người nghe mà tôi quan sát được, hi vọng nó sẽ không làm ảnh hưởng quá nhiều đến sự cảm nhận riêng tư của mỗi bạn đọc (vì mỗi khi nghe nhạc mà cứ phải canh chừng xem bài này có giống bài kia không thì quả thực rất đáng chán).

10599163_4613275345928_1375646716229912450_n.jpg

Cover album fanmade

Về Roger Waters

Phần cuối cùng của bài viết tôi xin được dành để nói về Roger Waters.

Sau tất cả mọi thứ, người ta lại bắt đầu nghĩ về ông, cũng như là nghĩ về một cái kết hoàn hảo cho Pink Floyd sau nhiều thăng trầm biến cố. Đối với nhiều người, Pink Floyd đã thực sự kết thúc vào ngày 2 tháng 7 năm 2005, tại Live 8 London Concert, khi mà cả bốn thành viên tái hợp trong show diễn cuối cùng, cùng hát Comfortably Numb và khoác vai nhau trước sự chứng kiến của hàng triệu người hâm mộ.

Tuy nhiên, sự xuất hiện của The Endless River đã làm bối cảnh ấy thay đổi đi ít nhiều. Những câu hỏi được đặt ra xoay quanh vấn đề, liệu rằng người ta còn có cơ hội được thấy tất cả những thành viên, những người còn lại của một Pink Floyd hoàn chỉnh, cùng chơi nhạc với nhau thêm một lần nữa?

Gần đây, trong một note trên trang Facebook của mình, Roger Waters đã viết những dòng này, như là một lời giải đáp:

Một vài người đã hỏi Laurie, vợ tôi, về một album mới mà tôi sẽ cho ra mắt vào tháng 11. Errr, tôi chẳng có album nào sắp được ra mắt cả, có lẽ họ nhầm rồi. David Gilmour và Nick Mason thì có một album sắp ra mắt đấy, nó được gọi là The Endless River. David và Nick hợp thành Pink Floyd, tôi thì khác, tôi không phải là một phần của Pink Floyd. Tôi đã rời Pink Floyd vào năm 1985, đó là 29 năm về trước. Tôi chẳng liên quan gì đến những album khác của Pink Floyd, A Momentary Lapse of Reason và The Division Bell, cũng như là những tour diễn của Pink Floyd trong những năm 1987 và 1994. Tôi cũng chẳng liên quan gì đến The Endless River cả. Phew, không có điều gì khó hiểu ở đây hết, mọi người cứ hẵng bình tĩnh đi nào…”

Đó là tất cả những gì mà Waters nói về The Endless River. Một thực tế (có phần cay đắng vào những giờ phút cuối) mà chúng ta bắt buộc phải thừa nhận, hoặc giả cũng không cần phải quá nghiêm trọng đến thế, vì dẫu sao đó cũng là một điều hết sức tự nhiên.

10561615_266853580182112_7428406299803987890_n.jpg

Waters nghĩ gì trong khi chụp bức ảnh này?

Bài viết của tôi đến đây là kết thúc. Trong khi gõ phím, tôi có mở The Endless River nghe đi nghe lại và đến lần thứ tư hoặc thứ năm, tôi nhận ra rằng âm thanh mở đầu của Things Left Unsaid và kết thúc Louder Than Words kết nối với nhau thành một vòng tròn hoàn hảo, giống hệt như tiếng đập của nhịp tim trong Dark Side Of The Moon  41 năm về trước. Dòng sông là bất tận, xuyên suốt, liền mạch và nhất quán như dòng máu đỏ tươi, dạt dào chảy trong huyết quản.

The beat of our hearts

Is louder than words

Louder than words…   

Dưa Hấu

BÌNH LUẬN BẰNG FACEBOOK
Bình luận